Sau Khi Uống Thuốc Độc Do Hoàng Đế Đưa - Chương 3
Cập nhật lúc: 09/08/2026 00:01
Chương 3
Chỉ nghe Lệ phi và Yến phi lén bàn bạc chuyện gì đó.
Lệ phi nói: “Quốc quân nước Địch bảo chúng ta tiếp nhận nhiệm vụ từ Tôn Á Nam, ai ngờ hắn lại c.h.ế.t rồi?”
Yến phi cũng nghi ngờ nói: “Trước đó Tôn Á Nam bí mật báo cho Bắc Địch động tĩnh của Tiêu Dục Thần, Bắc Địch chúng ta mới tới nước Sở g.i.ế.c c.h.ế.t Tiêu Dục Thần. Hai chúng ta vào cung, vốn muốn làm loạn hoàng cung, ai ngờ người tiếp ứng không còn.”
Ta âm thầm suy nghĩ: Tôn Á Nam và hai người này, hóa ra đều là mật thám Bắc Địch phái tới!
5
Hai người vừa nói chuyện vừa đi tới Ngự kiều rồi ngừng lời.
Lệ phi dáng người yểu điệu, mắt đảo liên hồi, nũng nịu nói với ta: “Nghe nói lúc Tôn Á Nam c.h.ế.t, ngươi ở ngay gần đó?”
Ta quay đầu nhìn hai người, nghĩ thầm: Đúng là người tới không có ý tốt.
Ta đứng dậy, cung kính hành lễ với Lệ phi và Yến phi: “Nô tỳ là thợ làm điểm tâm của Ngự thiện phòng.”
“Ta hỏi ngươi, lúc Tôn Á Nam c.h.ế.t, có phải chỉ có ngươi ở đó không?”
“Nô tỳ lúc đó đang định tới Ngự thiện phòng hấp bánh bao, vì lửa không đủ lớn, ta muốn thêm ít củi chẻ nên tới phòng củi lấy củi, lại nhìn thấy dưới đất nằm một nam t.ử trẻ tuổi.”
“Giọng nói của nữ nhân ngươi trong trẻo, nhìn không giống đầu bếp.” Yến phi bỗng dừng lại, nghiêm túc nhìn ta một cái, nghi ngờ hỏi.
“Tiểu nữ vẫn luôn giúp ca ca trong bếp. Ca ca ta tên Triệu Ngọc Lai, hắn đã bị loạn quân g.i.ế.c c.h.ế.t khi Bắc Địch vào hoàng cung.”
“Ta thấy ngón tay ngươi trắng nõn mềm mại, thon trắng như hành ngọc. Trên móng tay ngươi còn có khấu đan.” Lệ phi chú ý tới tay ta.
Trên móng tay ta quả thật vẫn còn khấu đan đã nhuộm trước kia, màu đã thấm vào móng.
Mấy ngày nay ta dùng sức chà rửa, vẫn không phai.
“Ngươi nói thật đi, trước đây ngươi làm gì?” Yến phi lại trừng mặt ta hỏi.
“Ngươi tuy là đầu bếp, không bôi son phấn, nhưng có thể nhìn ra dung mạo không tầm thường, ngươi càng giống một phi tần trong hoàng cung.”
Lúc này Lệ phi cũng chú ý tới mặt ta: “Quả thật là một mỹ nhân, giữa mày mắt tự có một vẻ phong lưu. Người như vậy sao có thể ở yên trong bếp?”
Yến phi cũng từng bước ép hỏi: “Hai chúng ta cũng không phải hạng dễ đối phó, nếu ngươi không nói thật, Ngự hà này chính là nơi chôn thân của ngươi!”
Ta nhìn Ngự hà sóng xanh dưới cầu bên cạnh, biết nước sông ít nhất sâu hai mét, nếu họ đẩy ta xuống, ta tuyệt đối khó có đường sống.
“Nô tỳ trước khi vào hoàng cung, từng làm bà mối trong dân gian.” Ta cụp mắt, cung kính trả lời.
“Ngươi còn chưa tới hai mươi, sao có thể làm bà mối?”
6
“Nô tỳ chỉ có tướng mạo trẻ tuổi mà thôi, tuổi thật đã hơn ba mươi.”
“Đừng lừa chúng ta nữa!” Lệ phi lấy một sợi dây gai từ túi tay áo ra, nói với Yến phi: “Muội muội, nữ nhân này không giống người dễ đối phó, chúng ta trói nàng ta lại trước, đưa tới Thính Vũ trai từ từ thẩm vấn.”
Yến phi bước tới bắt lấy hai cánh tay ta, Lệ phi định trói tay ta.
Nhìn hai người ngang ngược như vậy, ta biết nếu không phản kháng, một khi bị họ bắt về tẩm cung thì mạng của ta sẽ mất.
Đã làm thì làm cho trót, ta nhanh ch.óng giãy thoát khỏi hai người, mấy ngày nay ta làm điểm tâm trong Ngự thiện phòng, sức lực cũng tăng lên không ít.
Nhân lúc Yến phi không chú ý, ta đẩy mạnh nàng xuống Ngự hà.
Sau đó ta lại bắt lấy cánh tay Lệ phi, dùng sức kéo về phía sông, nàng loạng choạng, cũng cắm đầu ngã xuống.
Hai người vùng vẫy trong nước, lớn tiếng kêu: “Cứu mạng! Cứu mạng!”
Cách đó không xa, có hai cung nữ đang đi trong cung, hình như nghe thấy gì đó.
Ta vội cầm một cây gậy dài bên bờ sông, dùng sức ấn đầu Lệ phi xuống nước, bởi vì nàng kêu to nhất.
Lệ phi chìm xuống nước mấy lần, sau khi trên mặt nước nổi lên mấy bọt khí, nàng đã không còn kêu được nữa.
Ta lại dùng gậy dài chọc Yến phi xuống đáy nước.
Trên mặt nước nổi lên rồi chìm xuống mấy chuỗi bọt khí, hai người hoàn toàn biến mất không còn bóng dáng.
Ta đặt gậy dài xuống, không ngừng thở dốc bên Ngọc kiều, vỗ n.g.ự.c mình: Hai người này đều từng luyện võ, muốn đối phó họ thì phải ra tay lúc họ không để ý, nếu bình thường chắc chắn ta không đ.á.n.h lại họ.
Lúc này hai cung nữ đi tới.
“Vừa rồi có người kêu à?” Một cung nữ nói.
“Vừa rồi có một con mèo chạy qua, con mèo đó thường tới Ngự thiện phòng ăn trộm cá vược.” Ta cố ý đổi chủ đề.
7
Hai cung nữ cũng không muốn nhiều chuyện, liền rời đi.
Ta phủi đất trên người, rời khỏi Ngự hà.
Ngày hôm sau, t.h.i t.h.ể Lệ phi và Yến phi nổi lên trên Ngự hà, rất nhiều người kinh hô chạy tới xem.
Cửu vương gia trước kia, hoàng thượng Tiêu Dục Hàn hiện giờ, nghe nói hai sủng phi từ Bắc Địch tới rơi xuống Ngự hà thì vô cùng kinh ngạc, vội hạ lệnh điều tra.
Không có bất cứ ai nghi ngờ tới ta, lúc ta đang âm thầm đắc ý thì cựu hoàng hậu Lệnh Thịnh Vinh bỗng truyền triệu.
Sau khi Tiêu Dục Thần c.h.ế.t, chính thê của hắn là hoàng hậu Lệnh Thịnh Vinh trước kia, bây giờ chỉ có thể sống trong một tiểu viện nơi thâm cung.
Tiêu Dục Hàn hiện giờ đã lập hậu, cho nên vinh quang của hoàng hậu năm xưa đã không còn nhìn thấy trên mặt Lệnh Thịnh Vinh.
Lệnh Thịnh Vinh nhìn ta, nói: “Lúc Lệ phi, Yến phi c.h.ế.t, nghe tỳ nữ bên cạnh nói, bên Ngự hà chỉ có ngươi ở đó?”
“Quả thật, lúc đó nô tỳ ở bờ sông nhớ quê nhà…”
“Tỳ nữ của bản cung nói, lúc đó trên mặt nước hình như có gợn sóng, giống như có người rơi xuống nước. Các nàng từng có chút nghi ngờ. Nhưng ngươi yên tâm, bản cung đã đuổi hai tỳ nữ đó đi rồi.”
Ta kinh ngạc: Hóa ra hoàng hậu biết hết mọi chuyện.
“Cựu hoàng hậu nương nương, ngài gọi nô tỳ tới là muốn…”
