Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 155: Phải Biết Tự Thương Lấy Mình
Cập nhật lúc: 07/03/2026 09:40
Hai người vừa nói chuyện, taxi đã đến nơi ở của Đặng Tình.
Vừa xuống xe, đã thấy một người phụ nữ trung niên đứng bên đường, dường như đang đợi Đặng Tình.
"Cũng biết đường mò về cơ đấy!" Người phụ nữ trung niên chống nạnh, c.h.ử.i bới cay nghiệt: "Có tí vết thương cỏn con cũng phải đến bệnh viện? Khám ra cái gì rồi?"
"Có tiền rỗi hơi ấy, thà mang về mua đồ tẩm bổ cho em dâu cô còn hơn."
Lục Minh Nguyệt từ nhỏ đã quen với những chuyện xấu xa này, thì thầm hỏi: "Đây là mẹ
chồng chị à? Có cần em mắng lại giúp không?"
Cái miệng nhỏ của Minh Nguyệt mà c.h.ử.i người thì lợi hại lắm đấy.
Đặng Tình lại không muốn gây chuyện, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn em, chị tự giải quyết được."
Lục Minh Nguyệt đành im lặng.
Thấy Đặng Tình không nói gì, bà mẹ chồng ác độc càng được đà lấn tới, "Chuyện đàn ông đ.á.n.h vợ, từ xưa đến nay là chuyện thường
tình. Cô còn làm ầm lên đòi đi bệnh viện, đi một cái là đi cả buổi, có thấy mất mặt không!"
Đặng Tình mím môi không lên tiếng.
Bà mẹ chồng mắng chán rồi, mới như bố thí nói: "Trong nhà hết sữa bột và bỉm rồi, cô mau đi siêu thị mua đi. Còn nữa, mọi người đói cả rồi, cô tiện thể mua ít thức ăn về."
"Hôm nay muộn thế này còn chưa nấu cơm, cô muốn cả nhà c.h.ế.t đói à!"
Tam quan của Lục Minh Nguyệt bị chấn động vỡ vụn.
Đây là cái loại mẹ chồng ác độc quái t.h.a.i gì vậy? Vừa ngửa tay xin tiền Đặng Tình, vừa dám hùng hồn sai bảo cô ấy làm việc nhà?
Quan trọng nhất là, Đặng Tình vừa mới sảy t.h.a.i ở bệnh viện, bọn họ không một ai ở bên cạnh chăm sóc.
Bây giờ còn bắt cô ấy hầu hạ cả nhà bọn họ?
Lục Minh Nguyệt tức không chịu được, cũng không nhịn nổi nữa, lập tức bước lên nói: "Chị Tình bị thương, chị ấy cần nghỉ ngơi."
Bà mẹ chồng nhìn Lục Minh Nguyệt: "Cô là ai?"
"Tôi là đồng nghiệp của chị ấy, vừa nãy ở bệnh viện..." Lục Minh Nguyệt mở miệng, định nói ra chuyện Đặng Tình sảy thai, nhưng thấy cô ấy cứ nhìn mình với ánh mắt cầu xin, cuối cùng đổi thành: "Công ty có một dự án rất quan trọng, cần chị Tình lập tức đi công tác ngoại tỉnh để theo dõi. Chị ấy về là để thu dọn quần áo, đi công tác cùng tôi."
"Chị Tình không rảnh nấu cơm cho các người đâu!"
"Cô là đồng nghiệp nào của nó? Trước đây sao chưa từng nghe Đặng Tình nói phải đi công tác?" Bà mẹ chồng nghi ngờ: "Nó mà đi công tác, ai nấu cơm cho chúng tôi?"
"Không đi công tác cũng được." Lục Minh Nguyệt nghiêm túc nói: "Dự án này rất quan trọng, chị Tình mà không theo dõi tốt, thì cứ đợi bị sếp đuổi việc đi!"
Bà mẹ chồng vừa nghe vậy, trong lòng tính toán thật nhanh ——
Nếu Đặng Tình mất công việc lương cao này, sau này lấy đâu ra nhiều tiền như vậy để chu cấp cho gia đình?
Bà ta hừ lạnh: "Đúng là lười người lắm bệnh, muốn đi công tác thì đi đi, nhớ đi nhanh về nhanh!"
Lục Minh Nguyệt kéo Đặng Tình vào nhà thu dọn quần áo.
Trong nhà có mấy người đang ngồi, là chồng, em trai chồng và vợ em trai chồng của Đặng Tình.
Bọn họ đang lướt điện thoại, cười nói vui vẻ.
Bọn họ rảnh rỗi như vậy, nhưng không một ai chịu đi siêu thị mua đồ, cũng chẳng ai chịu nấu cơm, tất cả đều đợi Đặng Tình về làm.
Trong lòng Lục Minh Nguyệt bùng lên ngọn lửa giận dữ vô cớ, cũng chẳng thèm chào hỏi bọn họ, thu dọn vài bộ quần áo, rồi kéo Đặng Tình đi thật nhanh.
Đợi khi lên lại taxi, Đặng Tình mới lo lắng hỏi: "Minh Nguyệt, tại sao em lại nói dối?"
Lục Minh Nguyệt không trả lời, ngược lại hỏi cô ấy: "Chị Tình, con của chị vừa mới mất, cần phải nghỉ ngơi thật tốt. Em thấy cả nhà chồng chị, chẳng ai là người tốt cả, chị... tại sao phải chịu ấm ức như vậy?"
Đặng Tình là thạc sĩ tốt nghiệp trường danh tiếng, là tổng thư ký đắc lực bên cạnh Yến Thừa Chi, lương năm cộng thưởng, hơn một triệu tệ.
Một nữ cường nhân học thức cao tài giỏi như vậy, sao lại bị nhà chồng bắt nạt thành ra thế này?
Trong mắt Đặng Tìnhằn lên tia m.á.u và nước mắt, "Minh Nguyệt, em đừng hỏi nữa."
Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, Lục Minh Nguyệt không biết khúc mắc giữa Đặng Tình và nhà chồng, không hỏi nhiều.
Cô nói: "Thời gian này, chị đến nhà em ở tạm được không? Bất luận thế nào, cứ dưỡng sức khỏe cho tốt đã."
"Chị Tình, nếu bản thân chị còn không thương lấy mình, thì càng chẳng có ai thương chị đâu."
Vài câu nói, lại khiến nước mắt Đặng Tình tuôn rơi.
Đã lâu lắm rồi cô ấy không được nghe những lời ấm áp thế này, khóc nói: "Minh Nguyệt, cảm ơn em."
Đặng Tình quyết định ở lại nhà Lục Minh Nguyệt.
Về đến biệt thự, Lục Minh Nguyệt nói với Khang bá sức khỏe Đặng Tình không tốt, nhờ ông giúp chăm sóc một chút.
Hai người già đương nhiên đồng ý ngay.
Sắp xếp phòng khách cho Đặng Tình xong, đợi cô ấy vào phòng, chú Trình mới hỏi Lục Minh Nguyệt: "Kết quả kiểm tra thế nào?"
"Thai nhi rất khỏe mạnh ạ." Lục Minh Nguyệt lấy kết quả siêu âm cho họ xem.
Chú Trình nhìn, mắt rơm rớm.
Đây là huyết mạch của Lục tổng để lại a!
Nhớ đến Lục Triều Hoa, chú Trình sực nhớ ra một chuyện, "Minh Nguyệt, cháu có biết mẹ cháu, không phải người bản địa thành phố Kinh Hải không?"
Lục Minh Nguyệt gật đầu: "Cháu nghe cậu nói qua rồi ạ."
Chú Trình nói: "Trước khi lâm chung, Lục tổng thực ra muốn lá rụng về cội."
"Trước đây Trần Thải Hồng luôn kiểm soát chuyện ở nghĩa trang, chúng ta không đấu lại
bà ta. Bây giờ, đã đến lúc đưa mẹ cháu về quê rồi."
Vừa khéo Tết Thanh Minh sắp đến.
Chú Trình lật lịch xem, "Ngày 4 tháng 4 là ngày tốt để di dời và sửa sang mộ phần."
Lục Minh Nguyệt lập tức gật đầu đồng ý, "Được ạ, cháu sẽ sắp xếp công việc ở công ty, rồi đưa tro cốt của mẹ về quê."
Quyết định xong, ngày hôm sau Lục Minh Nguyệt về công ty, bàn giao công việc dự án với Lục Thừa Phong.
"Chú Lục, lần này cháu về quê, có thể phải đi rất lâu mới về. Chuyện công ty, nhờ cậy chú ạ."
Lục Thừa Phong cũng biết chuyện Lục Minh Nguyệt mang thai, ông thở dài, "Minh Nguyệt, nếu bố đứa bé không chịu chịu trách nhiệm, cháu không cần thiết phải..."
Một người phụ nữ chưa chồng mà có con, sau này sẽ rất khổ.
"Là tự cháu muốn sinh đứa bé này, không liên quan đến bố đứa bé là ai." Lục Minh Nguyệt
ngắt lời ông, ánh mắt kiên định, "Nếu năm xưa mẹ cháu cũng nghĩ như vậy, thì trên đời này đã không có sự tồn tại của cháu."
Lục Thừa Phong chỉ là không muốn Lục Minh Nguyệt đi vào vết xe đổ của mẹ cô, sợ cô vất vả. Thấy cô kiên quyết, cũng không tiện khuyên nữa.
Ông thở dài, "Công ty chú sẽ trông coi cẩn thận, cháu cứ yên tâm sinh con."
Trước đây Lục Minh Nguyệt không ở công ty, ông cũng quản lý công ty rất tốt, đủ chứng
minh thủ đoạn và năng lực của ông.
Có Lục Thừa Phong giúp trông coi, Lục Minh Nguyệt quả thực không có gì phải lo lắng.
Cô nhanh ch.óng làm xong thủ tục di dời mộ, mang theo tro cốt của mẹ, trở về quê hương nơi mẹ sinh ra.
Cùng đi còn có chú Trình và Đặng Tình.
Đặng Tình vốn dĩ không muốn đi, Lục Minh Nguyệt cứ nài nỉ: "Chị Tình, chị làm người tốt làm cho trót. Lúc trước trước mặt Yến
tổng, chị đã giúp em nhận tờ kết quả siêu âm đó rồi."
"Chị cứ đi cùng em về quê đi, sau này nếu Yến tổng có hỏi chuyện đứa bé, cũng dễ bề ăn nói."
Đặng Tình vô cùng khó xử: "Nhưng mẹ chồng chị sẽ không đồng ý đâu, bà ta sẽ gọi cháy máy điện thoại của chị mất."
"Vậy thì đổi số!" Lục Minh Nguyệt nói: "Chị Tình, chị ở nhà bị bóc lột mãi rồi. Chị cứ
nhẫn nhịn, lâu dần, họ chỉ càng thấy đó là điều đương nhiên thôi."
"Chị nhân cơ hội này, ra ngoài giải tỏa tâm trạng, cũng để họ hiểu tầm quan trọng của chị."
Đặng Tình thế mà lại thấy lời Lục Minh Nguyệt nói rất có lý.
"Được rồi, chị đi cùng em."
Cứ như vậy, dưới sự "lừa gạt" của Lục Minh Nguyệt, Đặng Tình xin phép Yến Thừa Chi nghỉ phép, đi theo về quê.
