Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 195: Liều Mạng!

Cập nhật lúc: 07/03/2026 11:48

Cửa phòng bao vừa mở ra, Lục Minh Nguyệt đã nhìn rõ bài trí bên trong.

Rèm cửa màu tím nhạt rủ xuống bên tường, ánh đèn ấm áp xuyên qua, tựa như ánh mặt trời.

Góc đông bắc đặt tủ sách, t.h.ả.m trải sàn đắt tiền, tượng đá ngọc bích...

Bên cạnh tủ sách có một chàng trai trẻ đang kéo đàn violin, vẻ mặt chăm chú, giai điệu dịu dàng thâm tình bao phủ khắp không gian.

Còn trên chiếc bàn ăn sang trọng tinh tế, bày một bó hoa hồng trắng.

Trong bầu không khí ấm áp, Giang Nhược Hâm đang gắp rau mùi từ đĩa của Yến Thừa Chi ra, nụ cười dịu dàng, "Em cũng mới biết hai hôm nay, hóa ra A Yến không ăn mấy thứ này."

"Sau này món nào anh không thích ăn, em đều nhặt giúp anh, được không?"

Tay cầm d.a.o nĩa của Yến Thừa Chi khựng lại, anh không thích giọng điệu quá mức thân mật

này của cô ta, vừa định mở miệng từ chối

Lục Minh Nguyệt bị cảnh tượng lãng mạn này đ.â.m đau nhói, giơ cao ly rượu vang đỏ chạy tới, một hơi dội thẳng lên đầu Giang Nhược Hâm.

Tiếng đàn violin im bặt.

Không khí như đông cứng trong một giây!

Dòng rượu màu đỏ chảy từ tóc Giang Nhược Hâm xuống, tràn qua lông mày, nhỏ xuống từ

mũi, sau đó lại nhỏ xuống từ cằm, rớt xuống quần áo cô ta.

Hôm nay cô ta mặc bộ đồ Chanel màu trắng, lệch vai.

Rượu vang đỏ đổ xuống, nửa bên áo bị nhuộm đỏ, trông vừa kinh dị vừa buồn cười.

Tất cả những chuyện này chỉ xảy ra trong nháy mắt, ngay cả Yến Thừa Chi cũng không kịp phản ứng ngay lập tức, chỉ ngạc nhiên nhìn Lục Minh Nguyệt.

Giang Nhược Hâm mất mấy chục giây mới hoàn hồn, hét lên một tiếng trừng mắt nhìn Lục Minh Nguyệt, "Cô điên rồi à, cô đang làm cái gì thế!"

Đối mặt với ánh mắt như muốn g.i.ế.c người của Giang Nhược Hâm, Lục Minh Nguyệt không hề sợ hãi, chống nạnh nói: "Có người ngứa mắt cô, tôi chỉ là nhận tiền làm việc thôi!"

Đoạn Phi Phi cũng là người dám làm dám chịu, thấy Giang Nhược Hâm t.h.ả.m hại như

vậy, cười ha hả chạy vào.

"Đúng vậy, Lục Minh Nguyệt hôm nay là đàn em của tôi, tôi chỉ đông cô ta không dám đi tây. Tôi bảo cô ta hắt rượu đỏ vào mặt cô, cô ta không dám hắt rượu trắng!"

Giang Nhược Hâm nhận ra Đoạn Phi Phi, cảm thấy không thể tin nổi, cô ta vừa cầm khăn giấy bên cạnh lau mặt, vừa giận dữ nói: "Đoạn Phi Phi con ngu này, tôi đâu có bảo cô..."

Kết quả, Đoạn Phi Phi lại chỉ vào mặt cô ta cười ngặt nghẽo, "Người phụ nữ này cũng xấu quá đi mất? Lớp trang điểm trên mặt trôi đi, còn xấu hơn cả người qua đường. Cô còn trừng mắt dựng mày, thật sự vừa xấu vừa khó coi.

Rốt cuộc là ai cho cô sự tự tin, dám đến quyến rũ anh Yến của tôi?"

Tuổi của Đoạn Phi Phi xấp xỉ Giang Nhược Hâm, lại cứ một câu "anh Yến" hai câu "anh

Yến", khóe miệng Giang Nhược Hâm giật giật.

Đoạn Phi Phi cười chán chê dường như vẫn chưa đã, lấy ra một chiếc gương nhỏ đưa cho Giang Nhược Hâm.

Giang Nhược Hâm lập tức nhìn thấy người trong gương

Tóc mái ướt nhẹp dính bết vào trán, trên mặt từng vệt từng vệt màu đỏ, lớp trang điểm tinh tế cũng bị lau nhòe nhoẹt.

Cô ta không dám tin, người trông như ma này, lại chính là mình!

Hơn nữa, bộ dạng xấu xí nhất đời mình, lại bị Yến Thừa Chi nhìn thấy!

Mặt cô ta xanh mét, giờ phút này mất hết lý trí, cái gì mà thục nữ danh môn, cái gì mà hàm dưỡng, vứt hết ra sau đầu!

"Đoạn Phi Phi con khốn này, mày điên rồi à! Tao bảo mày đi sỉ nhục Lục Minh Nguyệt, bây giờ mày đang làm cái gì thế hả?"

Đoạn Phi Phi vẻ mặt vô tội nhún vai, giọng điệu lại đắc ý vô cùng, "Tôi sỉ nhục rồi mà!"

Về mặt tâm lý, cô ta đưa Lục Minh Nguyệt đi xem người trong lòng cô ấy ăn cơm với người phụ nữ khác, khiến cô ấy đau lòng buồn bã.

Về mặt thể xác, còn ép cô ấy hắt rượu vang đỏ như một mụ đàn bà chanh chua, khiến cô ấy mất hết tu dưỡng.

Đoạn Phi Phi, mày đúng là đồ ngu si!

Giang Nhược Hâm tức đến toàn thân run rẩy, trong lòng đã lóe lên một vạn cách g.i.ế.c c.h.ế.t Đoạn Phi Phi.

Yến Thừa Chi ngồi im lặng một bên, bất động như núi, lúc này cuối cùng cũng lên tiếng: "Rốt cuộc là chuyện gì?"

Giang Nhược Hâm nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh, lập tức hoàn hồn, tim gần như ngừng đập trong giây lát.

Vừa nãy... cô ta hình như đã c.h.ử.i thề trước mặt Yến Thừa Chi!

Nghĩ đến đây, cô ta muốn g.i.ế.c người cũng có, trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn Đoạn Phi Phi đầy sát khí.

Đoạn Phi Phi lập tức chỉ vào Lục Minh Nguyệt: "Anh Yến, không liên quan đến em đâu. Anh ăn cơm với người phụ nữ khác, Lục Minh Nguyệt ghen đấy. Người phụ nữ nhỏ nhen như cô ta, trong lòng ghen tị thù hận đủ kiểu, chắc chắn sẽ phát điên, hắt rượu đỏ còn là chuyện nhỏ đấy."

"Ghen?"

Yến Thừa Chi có vẻ hơi ngạc nhiên, nhìn Lục Minh Nguyệt một cái, trong đôi mắt đen láy ẩn chứa cảm xúc khiến người ta kinh hãi.

Đối mặt với ánh mắt đầy áp lực của Yến Thừa Chi, hào khí ngút trời vì kiếm tiền bỉm sữa của Lục Minh Nguyệt vừa nãy, trong nháy mắt đã xì hơi.

Cô nhỏ giọng giải thích: "Tôi nói tôi vì kiếm tiền, anh tin không?"

Không biết có phải ảo giác hay không, Lục Minh Nguyệt hình như thấy khóe miệng Yến

Thừa Chi cong lên một cái.

Đợi cô nhìn kỹ lại, lại thấy anh đã khôi phục vẻ lạnh lùng, gọi điện bảo trợ lý Kim vào.

Trợ lý Kim rất nhanh đã sai người mang quần áo mới đến, đồng thời đích thân lái xe đưa Giang Nhược Hâm về.

Giang Nhược Hâm hôm nay mất hết hình tượng trước mặt Yến Thừa Chi, cả người đã tức đến ngu người, cũng không dám gây sự ngay tại trận nữa, nuốt cục tức này về nhà.

Trong phòng khách, vợ chồng họ Giang dường như đang nói chuyện, bố Giang vẻ mặt chán nản.

Mẹ Giang thấy cô ta xụ mặt, vội vàng đi tới hỏi: "Hâm Hâm, ai chọc con giận thế!"

Giang Nhược Hâm đầy bụng oán khí, ôm cánh tay mẹ Giang căm hận nói: "Mẹ, Lục Minh Nguyệt ức h.i.ế.p người quá đáng!"

Không biết tại sao, nghe thấy họ "Lục" này, cả người mẹ Giang cứng đờ.

Còn bố Giang nãy giờ vẻ mặt hờ hững, nghe thấy tên Lục Minh Nguyệt, cũng đột ngột nhìn sang bên này.

Mẹ Giang chú ý thấy biểu cảm này của bố Giang, ánh mắt trong nháy mắt trở nên băng giá.

Giang Nhược Hâm chỉ mải tức giận, không để ý đến sự bất thường của bố mẹ, kể lại chuyện hôm nay một lượt thật nhanh.

Mẹ Giang lập tức cùng chung mối thù với cô ta, "Cái loại con hoang có mẹ sinh không có

cha dạy đó, đúng là vô giáo d.ụ.c. Nó chính là cậy Hâm Hâm nhà ta tính tình tốt không so đo, mới dám to gan lớn mật như vậy."

"Không được, hôm nào mẹ tìm người giúp con dạy dỗ nó một trận!"

Bố Giang cau mày nói: "Chuyện cỏn con có gì đâu? Hai đứa con gái vì một người đàn ông mà cãi nhau, đã đủ mất mặt rồi. Chuyện qua rồi thì thôi, đừng làm ầm ĩ quá khó coi."

Giang Nhược Hâm tức giận giậm chân bình bịch.

Hôm nay cô ta bị người ta hắt rượu đỏ chuyện lớn như vậy, bố thế mà lại bảo là chuyện nhỏ?

Phải biết rằng, từ nhỏ cô ta đã được mọi người vây quanh nâng niu như công chúa, chưa bao giờ phải chịu sự ấm ức này!

Cô ta tuyệt đối sẽ không tha cho Lục Minh Nguyệt!

Mẹ Giang nghe bố Giang nói vậy, đáy mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo độc địa, nhưng trên mặt lại giả vờ bất lực cười nói: "Được rồi, nghe ông cả đấy."

...

Trợ lý Kim đưa Giang Nhược Hâm đi xong, quay lại báo cáo.

"Giang tiểu thư có vẻ không vui lắm, Minh Nguyệt tiểu thư lần này e là gặp rắc rối rồi."

Yến Thừa Chi nhàn nhạt gật đầu, "Biết rồi, cậu về trước đi."

Trợ lý Kim không hiểu.

Trước đây Yến tổng rõ ràng rất bảo vệ Lục Minh Nguyệt. Hơn nữa, Tết năm ngoái, Lục Minh Nguyệt còn đến ở nhà Yến tổng, nhìn

dáng vẻ đó của họ, chắc chắn đã tu thành chính quả rồi.

Sao Giang Nhược Hâm vừa xuất hiện, Yến tổng lại lạnh nhạt với Lục Minh Nguyệt như vậy?

Chẳng lẽ, Yến tổng thay lòng đổi dạ rồi!

Trợ lý Kim muốn nói lại thôi, nhưng thấy ông chủ vẻ mặt lạnh lùng, không dám nói nhiều.

Mãi một tuần sau, trợ lý Kim mới hiểu, hóa ra không phải Yến tổng không quan tâm, mà là đang âm thầm ấp ủ đại chiêu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.