Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 247: Chính Là Dịu Dàng Hơn Anh
Cập nhật lúc: 07/03/2026 16:37
Mấy gã nam người mẫu lúc này mới hoàn hồn, đủ loại cảm xúc ghen tị đố kỵ.
"Người đàn ông này đẹp trai quá, mỗi tội khí thế hùng hổ, không phải là đến bắt gian đấy chứ?"
Nhớ đến nam người mẫu bị đ.á.n.h gãy chân nửa năm trước.
Có người đồng cảm, "Tối nay, không biết là ai sắp gặp đại họa rồi."
Có người thắc mắc: "Cho dù là đầu bảng Kim Tầm của hội quán chúng ta, mười người cộng lại cũng không đủ cho anh ta b.úng tay một cái đâu nhỉ? Có người chồng thế này, không nên đến những nơi thế này chứ?"
"Đừng quan tâm nữa, mau đi báo cho quản lý biết đi."
Quản lý vừa đi ngoài xong.
Nhận được tin, sợ đến mức lại đau bụng.
Ông ta nhanh ch.óng điều tra ra thân phận của Yến Thừa Chi, lưng toát mồ hôi lạnh, vội
vàng gọi điện cho ông chủ.
Tình huống này, ông ta không ứng phó nổi!
Quản lý đứng ở đại sảnh đón tiếp Yến Thừa Chi, nụ cười trên mặt nhăn nhúm như hoa cúc, "Yến tổng, không biết ngọn gió nào đã thổi ngài đến đây ạ?"
Yến Thừa Chi lạnh lùng liếc nhìn ông ta một cái.
"Lục Minh Nguyệt đâu?" Quản lý giật mình.
Ông ta ấn tượng sâu sắc với Lục Minh Nguyệt, dù sao hội quán cũng chưa từng có vị khách nào nhan sắc đỉnh cao như vậy.
"Yến tổng, cô ấy ở phòng Như Ý, mời ngài đi bên này."
Quản lý rất nhanh đã đưa Yến Thừa Chi đến phòng Như Ý.
Kết quả, trong phòng bao chỉ có một mình Lăng Tiêu.
Yến Thừa Chi liếc mắt cái là nhận ra, người trong ảnh Lục Minh Nguyệt gửi, chính là
người này.
Anh nhìn chằm chằm Lăng Tiêu với ánh mắt âm u lạnh lẽo, "Lục Minh Nguyệt đâu?"
Lăng Tiêu đang đầy bụng tủi thân, đột nhiên gặp phải nhân vật khí thế như núi thế này, sợ đến mức suýt quỳ xuống.
"Cô ấy đi rồi."
Yến Thừa Chi nghe xong, trong lòng dễ chịu hơn chút.
Coi như cô còn chút lương tâm!
Kết quả, Lăng Tiêu bất chấp áp lực, tố cáo: "Cô ấy chấm người khác rồi, lại mở bàn ở phòng Nguyệt Viên."
Sắc mặt vừa dịu đi của Yến Thừa Chi, trong nháy mắt lại đen sì như đáy nồi.
Quả thực là mưa gió sắp đến, đáng sợ vô cùng!
Quản lý bị dọa sợ, không cần Yến Thừa Chi nói, vội vàng dẫn anh đi tìm người.
Trong phòng Nguyệt Viên.
Lục Minh Nguyệt đi theo phó quản lý vào trong.
Liếc mắt cái là nhìn thấy Thẩm Vệ Đông.
Lúc này anh ta cởi trần thân trên, bị mấy phú bà vây quanh.
Trông chẳng khác nào đóa hoa nhỏ run rẩy trong gió.
Lục Minh Nguyệt kỳ lạ vô cùng, vội mở miệng hỏi: "Thẩm Vệ Đông, sao anh lại ở đây?"
Thẩm Vệ Đông đang chịu đủ sự giày vò, nghe thấy giọng Lục Minh Nguyệt, như gặp được cha mẹ tái sinh.
Anh ta nước mắt lưng tròng, "Tiểu Minh Nguyệt, cuối cùng em cũng đến cứu anh rồi!"
Lục Minh Nguyệt: "..." Sao t.h.ả.m thương thế này?
Cô đồng cảm nhìn anh ta vài cái, nói với phó quản lý: "Tối nay tôi chọn anh ta, có thể mời mấy vị khách khác ra ngoài không?"
Phó quản lý đương nhiên thấy được.
Nhưng mấy bà phú bà kia lại thấy không được!
Phú bà cầm s.ú.n.g nói: "Đây là trai đẹp bọn chị nhìn trúng trước, dựa vào đâu nhường cho em?"
Lục Minh Nguyệt biết tâm lý của mấy phú bà này, cũng thích hơn thua trước mặt người mình thích.
Cô hất cằm lên, "Tối nay, cả cái hội quán này tôi giàu nhất, tôi đẹp nhất, Thẩm Vệ Đông đương nhiên phải theo tôi."
Cô quét mắt nhìn cả phòng, "Có ai không phục, đến so với tôi xem. Xem có điểm nào hơn tôi, tôi nhường người cho các chị."
Mấy phú bà nhìn nhau.
Họ cũng không tính là quá xấu, mấy người trẻ tuổi, thậm chí còn có chút nhan sắc.
Nhưng so với Lục Minh Nguyệt, họ thực sự chỉ được coi là bình thường, dáng người càng không bằng một nửa người ta.
Phó quản lý nói nhỏ: "Mấy chị ơi, Lục tiểu thư được AI quét mặt chấm 95 điểm đấy ạ."
Các phú bà giật mình.
"Em bị bệnh à, xinh đẹp thế này, khối trai đẹp chủ động theo đuổi, việc gì phải tranh giành với bọn chị!"
"Tôi có tiền tôi thích tiêu đấy." Lục Minh Nguyệt lấy điện thoại ra, cho họ xem số dư: "Thấy chưa?"
Vừa khéo, một trăm triệu La Đào Đào chuyển đến.
Lục Minh Nguyệt ngẩn người.
Cô thuận miệng nói lẫy, La Đào Đào thế mà lại chuyển thật? Là Yến Thừa Chi đồng ý sao?
Các phú bà tận tai nghe thấy tin nhắn "một trăm triệu đã đến tài khoản", lập tức tắt đài.
"Em giỏi lắm, tối nay nhường người cho em đấy."
Dù sao, mai cũng có thể quay lại tìm Thẩm Vệ Đông mà.
Phó quản lý và các phú bà đều ra ngoài.
Thẩm Vệ Đông lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, như người sống sót sau t.a.i n.ạ.n ngồi xuống ghế sofa.
Lục Minh Nguyệt bảo anh ta mau mặc quần áo vào, vừa hỏi: "Anh đến đây làm gì?"
Sao lại lưu lạc thành đồ chơi của mấy phú bà thế này?
Thẩm Vệ Đông mặc áo sơ mi vào, đang định giải thích.
Cửa lớn đột nhiên bị đá văng. Hai người đồng thời quay đầu lại.
Người đá cửa là Yến Thừa Chi.
Sắc mặt anh khó coi, toàn thân toát ra khí tức "gần ta thì c.h.ế.t".
Sự tao nhã nội tâm trầm ổn kiềm chế thường ngày, biến mất sạch sẽ!
"Anh, anh cũng đến rồi à?"
Thẩm Vệ Đông nhanh ch.óng cài cúc áo, vừa nói với giọng nức nở: "Anh sao không đến sớm chút? Em t.h.ả.m quá đi hu hu hu..."
Yến Thừa Chi lạnh lùng lườm anh ta một cái.
Tiếng khóc của Thẩm Vệ Đông lập tức tắc nghẹn trong họng, như con vịt bị bóp cổ, còn nấc lên một cái.
Trợ lý Kim biết quan sát sắc mặt, vội vàng đưa Thẩm Vệ Đông ra ngoài.
Trong phòng bao chỉ còn lại Lục Minh Nguyệt và Yến Thừa Chi.
Ánh mắt Yến Thừa Chi rất đáng sợ, nhìn chằm chằm cô.
Lục Minh Nguyệt phản ứng lại, sợ đến dựng tóc gáy.
Cô muốn Yến Thừa Chi đến gặp cô, nhưng nhìn thấy anh tức giận thế này, cô lại hèn nhát vô cùng, "Yến Thừa Chi, sao anh lại đến đây?"
Yến Thừa Chi cụp mắt nhìn cô, mặt không cảm xúc cười khẩy, "Đây chẳng phải kết quả cô muốn sao?"
Lục Minh Nguyệt cúi đầu thấp hơn nữa. "Đến quán trai bao gọi đầu bảng?"
Lục Minh Nguyệt không dám hó hé. "Tiểu thịt tươi ở đây rất đẹp trai?"
Lục Minh Nguyệt vừa sợ vừa tức, lầm bầm, "Cũng đẹp trai mà."
"Theo tôi được biết, đầu bảng Lam Cự Tinh, phí xuất hiện một đêm vượt quá một triệu."
Con nhóc ham tiền này, bình thường mua bộ quần áo đắt tiền chút cũng tiếc, thế mà lại nỡ đến đây chi cả triệu cho trai bao.
Đây là muốn chọc tức c.h.ế.t anh!
"Đắt thế á?" Lục Minh Nguyệt trố mắt, "Nhưng mà em quẹt mặt vào đấy, không tốn
một xu. Tính ra, tối nay em còn kiếm lời được hơn một triệu à?"
Yến Thừa Chi suýt bị cô chọc tức cười. "Cô còn cảm thấy mình kiếm lời rồi?"
"Tên đầu bảng kia, quả thực trông cũng được, giống đại soái ca Kim Thành Vũ."
Lục Minh Nguyệt vẫn luôn tưởng Lăng Tiêu là đầu bảng, gật đầu nói, "Hơn nữa, đại soái ca nhìn thì lạnh lùng (cool ngầu), nhưng nói chuyện dịu dàng lắm."
Dịu dàng?
Sắc mặt Yến Thừa Chi trầm xuống, có thể dùng từ âm phong trận trận (gió âm u thổi từng cơn) để hình dung rồi.
Áp suất trong phòng bao quá thấp, Lục Minh Nguyệt lúc này mới hậu tri hậu giác, nhớ ra Yến Thừa Chi vẫn đang giận.
Cô cứng cổ, tỏ vẻ lợn c.h.ế.t không sợ nước sôi, "Dù sao cũng dịu dàng hơn anh!"
"Cô làm sai còn có lý à?" Yến Thừa Chi hừ lạnh, "Theo tôi về."
"Em không." Lục Minh Nguyệt nói: "Đầu bảng còn đang đợi em, mặt em không phải quẹt không công đâu."
Yến Thừa Chi nắm lấy cổ tay cô, "Bây giờ đến lời tôi nói cũng không nghe nữa hả?"
Anh thực sự tức giận, tức đến đau cả tim. Vừa tức giận, tay liền dùng sức.
Lục Minh Nguyệt bị anh nắm đau tay, tức tối nói: "Anh buông ra, em chẳng làm sai gì cả."
Cô chỉ muốn gặp mặt Yến Thừa Chi một lần thôi mà!
Trước đây làm thư ký cho anh, ngày nào cũng được gặp.
Kể từ khi anh có vị hôn thê, cô chủ động né tránh, anh cũng không chủ động tìm cô.
Hai người cơ bản không có giao tập gì nữa.
Bây giờ cô tìm anh, chỉ muốn hỏi rõ chuyện tòa nhà Lăng Vân là thế nào, anh không gặp, cô đành nghĩ ra cách này.
"Không làm sai?"
Yến Thừa Chi cúi người ép sát cô, "Cô là con gái, bất kể vì lý do gì, cũng không thể nửa
đêm nửa hôm chạy đến nơi thế này."
"Cô đang mang danh tiếng của mình da đùa giỡn đấy!"
Ánh mắt anh quá lạnh lùng, toát ra sự sắc bén thấy m.á.u trong phút chốc.
