Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 32: Thái Tử Gia Nhà Họ Yến

Cập nhật lúc: 02/02/2026 20:03

Mặc dù Lục Giai Viên rất không muốn thừa nhận, nhưng Lục Minh Nguyệt quả thực đang

làm việc tại một công ty có thực lực hùng hậu.

Ông chủ công ty cô ấy, Yến Thừa Chi, là một quý tộc mới nổi trong giới kinh doanh, thường xuyên xuất hiện trên các bản tin tài chính, còn vài lần lên trang bìa tạp chí Time.

Hơn nữa, sau lưng anh còn có gia tộc họ Yến với bối cảnh thâm sâu khó lường, chỉ cần xuất hiện trên phương tiện truyền thông đại chúng, đều sẽ được gọi một tiếng "Thái t.ử gia".

Nhân vật trên chín tầng mây như vậy, sao có thể có chút giao thiệp nào với Lục Minh Nguyệt ở dưới bùn lầy chứ?

Lục Minh Nguyệt lười tranh cãi với cô ta. "Tin hay không tùy cô."

Nói xong định vào nhà.

Lục Giai Viên lại chặn cô lại, bắt đầu màn biểu diễn tối nay của mình ——

Vẻ mặt đầy ưu sầu nhìn Lục Triều Dương:

"Bố, con cũng không ngại nói thật với bố, chị họ Minh Nguyệt thực ra cũng thích A Trạm.

Nhưng A Trạm một lòng một dạ với con, cuối cùng chọn con. Chị họ không theo đuổi được A Trạm nên tự cam chịu sa ngã, đi theo một gã phú thương rất giàu có, phú thương thực ra cũng chẳng có gì không tốt, chỉ là hơi lớn tuổi một chút."

Lục Minh Nguyệt thực sự bái phục bản lĩnh đổi trắng thay đen của Lục Giai Viên, chuẩn bị mở miệng phản bác.

Nhưng Lục Triều Dương nghe xong lời của Lục Giai Viên, lập tức bày ra vẻ mặt đau đớn

tột cùng.

"Minh Nguyệt, con dù sao cũng là sinh viên đại học danh tiếng. Cậu tốn bao nhiêu tâm sức nuôi con ăn học, còn ủng hộ con học thạc sĩ, kết quả con báo đáp cậu như thế này đây hả?

Con bảo cậu xuống suối vàng làm sao có mặt mũi gặp mẹ con."

Lục Triều Dương nói rồi bắt đầu gào khóc.

Ông gào thì cứ gào đi, rõ ràng gào khan mà còn rặn ra nước mắt, Minh Nguyệt chỉ đành bắt đầu niệm chú "Nhẫn".

Mợ Trần Thải Hồng cảm thấy khá mất mặt, nhưng lần này bà ta không nói gì, chỉ muốn xem Lục Minh Nguyệt thu dọn tàn cục thế nào.

Lục Giai Viên tiếp tục thêm mắm dặm muối: "Chị họ, nếu chị thực sự thiếu tiền, có thể nói với chúng em mà. Mẹ em chưa bao giờ để chị thiếu ăn thiếu mặc, chị đừng ở bên cạnh lão già giàu có kia nữa được không?"

Trâu Trạm vẻ mặt chán ghét tham gia vào cuộc thảo phạt, "Lục Minh Nguyệt, tôi đã nói

rất rõ ràng rồi, cho dù cô có làm loạn thế nào, tôi cũng sẽ không quay lại đâu. Cô làm như vậy, chỉ khiến tôi càng thêm thất vọng thôi."

"Cô lập tức cắt đứt sạch sẽ với lão già đó đi, đừng để đến cuối cùng, mặt mũi mọi người đều khó coi!"

Công phu nhẫn nhịn của Lục Minh Nguyệt lần nữa bị phá vỡ, cười lạnh: "Trâu Trạm, anh cũng chỉ là kẻ bám váy đàn bà thôi. Chỉ vì Lục Giai Viên còn trẻ trung xinh đẹp, nên anh nghiễm nhiên cho là chân ái sao?"

"Bạn trai tôi tìm nếu lớn tuổi một chút, xấu xí một chút, thì là tôi không biết tự trọng, là tôi hám tiền? Đã năm 2302 rồi, còn chơi cái trò công kích tuổi tác và ngoại hình này à? Tiêu chuẩn kép trứ danh cũng không chơi lại anh đâu!"

Những lời này của Lục Minh Nguyệt không chút lưu tình x.é to.ạc da mặt Trâu Trạm. Mặt hắn lúc xanh lúc trắng, dường như còn muốn động thủ đ.á.n.h người.

Lục Triều Dương nghe rõ lời Lục Minh Nguyệt, tiếng khóc gào im bặt, dường như không hiểu tình huống này là gì.

Lục Giai Viên vội vàng an ủi ông vài câu, phẫn nộ nhìn Lục Minh Nguyệt, "Chị họ, đã không thẹn với lòng, đã là ông chủ chị đưa chị về, vậy bảo ông ấy xuống xe chào hỏi chúng tôi một tiếng đi. Chẳng lẽ ông chủ chị là người không thể gặp người khác?"

Lục Minh Nguyệt lạnh lùng lườm Lục Giai Viên.

"Nhân vật như ông chủ tôi, là người cô muốn gặp là gặp được sao?"

Lục Giai Viên thở dài: "Minh Nguyệt, ông chủ chị rốt cuộc có được không đấy? Chị bị hiểu lầm thế này rồi, mà cũng không chịu xuống xe thanh minh giúp chị một tiếng."

Vừa dứt lời, chiếc Porsche đen vẫn đang đỗ bên đường đột nhiên từ từ hạ cửa kính xe xuống, lộ ra một góc nghiêng tuấn mỹ cao quý.

Khi đôi mắt thanh cao của anh nhìn sang, vạn vật trong khoảnh khắc đều trở thành vật làm nền cho anh, ảm đạm thất sắc.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.

Đây không phải là vị Thái t.ử gia nhà họ Yến, Yến Thừa Chi, người vừa mới xuất hiện trên bản tin tài chính cách đây không lâu, nói chuyện đĩnh đạc đó sao?

Yến Thừa Chi không nhìn những người khác, chỉ cười với Lục Minh Nguyệt: "Muộn rồi, về

nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải làm việc."

Rõ ràng chỉ là một nụ cười rất nhạt, nhưng khí chất và cách nói chuyện phi phàm của anh lại khiến khí trường bùng nổ trong nháy mắt, Trâu Trạm thậm chí không dám nhìn thêm về phía này.

Lục Minh Nguyệt không ngờ Yến Thừa Chi sẽ giải vây cho mình, nhất thời vô cùng cảm kích, chân thành cười nói: "Vâng, Yến tổng."

Tổng tài tuy có chút keo kiệt, nhưng anh thực sự là một người tốt. Minh Nguyệt quyết định

rồi, sau này nhất định phải nỗ lực làm việc gấp bội để báo đáp Tổng tài!

Trần Thải Hồng là người phản ứng lại đầu tiên, bước nhanh tới, liên tục nói: "Yến tổng, chào Yến tổng ạ. Minh Nguyệt không hiểu chuyện, sao dám làm phiền Yến tổng đích thân đưa nó về chứ?"

Bà mợ trước nay luôn chua ngoa cay nghiệt, giờ phút này lại tỏ ra khúm núm, thái độ thành kính như hận không thể quỳ xuống l.i.ế.m giày cho người ta.

Giọng Yến Thừa Chi rất nhạt: "Minh Nguyệt tăng ca muộn quá, tôi đưa cô ấy về cũng không có gì. Chỉ là tôi không biết, mình thành lão già giàu có từ bao giờ? Chẳng lẽ trong lời đồn, tuổi tác của tôi bị nhân đôi lên à?"

Trần Thải Hồng trong lòng thấp thỏm, nịnh nọt nói: "Yến tổng chê cười rồi, là con gái tôi không hiểu chuyện, đoán mò lung tung. Yến tổng tự mình sáng lập công ty, ai mà không khen Yến tổng tuổi trẻ tài cao chứ."

Lục Giai Viên trong lòng không phục, đặc biệt là khi thấy nhân vật thần tiên như Yến Thừa Chi đưa Lục Minh Nguyệt về, cô ta càng thêm ghen tị.

Cô ta không nhịn được mở miệng: "Yến tổng, lão già giàu có mà tôi nói không phải là ngài. Chị họ Minh Nguyệt quả thực có quen một người bạn trai lớn tuổi, suốt ngày giấu giấu giếm giếm không dám cho chúng tôi biết. Tôi cũng chỉ lo chị ấy nhất thời nghĩ quẩn, vì tiền mà tìm lão già..."

"Mày câm miệng!" Trần Thải Hồng trở tay tát cho Lục Giai Viên một cái, vẻ mặt nghiêm khắc: "Lập tức xin lỗi Yến tổng ngay!"

Lục Giai Viên không dám tin ôm lấy mặt.

Kể từ khi chiếm đoạt căn nhà của người mẹ yểu mệnh của Lục Minh Nguyệt, cô ta nghiễm nhiên trở thành công chúa được cưng chiều hết mực, bố mẹ đến nói to với cô ta cũng không nỡ.

Hôm nay lại vì Lục Minh Nguyệt, mà tát cô ta một cái ngay trước mặt mọi người như vậy?

Trâu Trạm đang đứng bên cạnh nhìn, trong xe còn có một đại soái ca cấp thần tiên, cô ta cảm thấy mất hết mặt mũi, c.ắ.n c.h.ặ.t môi không chịu xin lỗi.

Đối với loại tép riu như Lục Giai Viên, Yến Thừa Chi trực tiếp không để vào mắt, thản nhiên nói: "Đều về đi, đừng làm lỡ Minh Nguyệt nghỉ ngơi, ngày mai còn có công việc rất quan trọng cần cô ấy theo dõi."

Một câu nói, thể hiện rõ địa vị quan trọng của Lục Minh Nguyệt trong công ty, đồng thời

cũng ngầm cảnh cáo, sau này các người không được phép quấy rầy cô ấy.

Nghe hiểu lời cảnh cáo trong lời nói của Yến Thừa Chi, Trần Thải Hồng không ngừng xin lỗi, không ngừng vâng dạ.

Yến Thừa Chi quay đầu xe, biến mất trong màn đêm.

Lúc này Trần Thải Hồng mới nhìn sang Lục Minh Nguyệt, trên mặt nở nụ cười giả tạo.

"Minh Nguyệt à, con thân thiết với Yến tổng của các con từ bao giờ thế?"

Lục Minh Nguyệt nhìn ông cậu vừa nín khóc, trả lời cho có lệ: "Bây giờ con là thư ký của ông chủ."

Trần Thải Hồng vừa nghe, nụ cười trên mặt càng thêm chân thành vài phần, thân thiết kéo tay Minh Nguyệt, "Minh Nguyệt đúng là có tiền đồ, cũng không uổng công mợ một lòng bồi dưỡng con."

"Vừa nãy em họ con không hiểu chuyện, đắc tội Yến tổng. Khi nào con mời ngài ấy đến

nhà, mợ sẽ tiếp đãi chu đáo một bữa, để Giai Viên xin lỗi t.ử tế."

Tập đoàn Lục thị rơi vào tay Trần Thải Hồng, tuy có chút phát triển, tiền cũng kiếm được không ít, nhưng so với hào môn thực sự thì vẫn còn kém xa.

Bà ta tính toán rất hay —— mời Yến Thừa Chi vào nhà, bất kể có bắt quàng được mối quan hệ này hay không, chỉ cần tạo ra vẻ nhà bà ta có quan hệ tốt với Yến Thừa Chi, thì không gian để bà ta thao túng sẽ rất lớn.

Lục Minh Nguyệt biết tâm tư của bà ta, nhưng không trực tiếp vạch mặt, chỉ cười công nghiệp: "Mợ à, bàn tính của mợ gảy to thật đấy, tận Thanh Viễn Quảng Đông cũng nghe thấy rồi." (Ý mỉa mai tính toán quá lộ liễu)

Nụ cười trên mặt Trần Thải Hồng cứng đờ, dường như muốn nổi giận, nhưng e ngại thân phận hiện tại của Lục Minh Nguyệt, lại không dám.

Lục Giai Viên trước giờ luôn cao ngạo dẫm đạp lên Lục Minh Nguyệt, sao có thể chịu đựng việc cô đột nhiên trở mình làm nữ hoàng, lập tức nói năng không suy nghĩ:

"Tinh vi cái gì chứ? Lúc trước thi cao học làm ầm ĩ bao nhiêu chuyện, kết quả bây giờ cũng chỉ lăn lộn được cái chức thư ký quèn thôi, còn cặp kè với lão già."

"Bố, mẹ, lần này là nó may mắn trốn được, chúng ta không nắm được thóp của nó.

Nhưng giấy không gói được lửa, sẽ có ngày nó lộ ra bộ mặt thật xấu xí!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 32: Chương 32: Thái Tử Gia Nhà Họ Yến | MonkeyD