Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 383: Em Có Biết Anh Sợ Mất Em Đến Nhường Nào Không

Cập nhật lúc: 11/03/2026 21:13

Lục Minh Nguyệt lùi lại vài bước sang một bên, hai tay buông thõng bên hông.

Ánh mắt bình tĩnh, không khóc không nháo.

Nhưng biểu cảm này của cô, còn khiến người ta kinh hãi hơn cả việc khóc lóc ầm ĩ.

Yến Thừa Chi nhìn thấy dáng vẻ yên lặng của Lục Minh Nguyệt qua gương chiếu hậu, tim đau nhói âm ỉ.

Nhưng Giang Mẫn Mẫn ở ghế sau tỏ ra quá khó chịu, xe cứu thương lại chưa đến, anh chỉ đành đạp ga, lao như bay đến bệnh viện.

Đưa đến bệnh viện rửa ruột, cấp cứu một hồi, cuối cùng cũng hữu kinh vô hiểm (có sợ hãi nhưng không nguy hiểm).

Bác sĩ vẻ mặt còn sợ hãi, "May mà t.h.u.ố.c ngủ chưa nuốt vào bao nhiêu, nếu không hậu quả khó lường!"

Yến Thừa Chi thở phào nhẹ nhõm. "Làm phiền bác sĩ rồi."

"Trong vòng một tuần không được xuất viện, phải nằm viện quan sát." Bác sĩ nói, "Cảm xúc của bệnh nhân cực kỳ không ổn định,

Yến tiên sinh tốt nhất nên thuê thêm vài hộ lý, thay phiên nhau trông chừng cô ấy."

Yến Thừa Chi gật đầu, rất nhanh đã nhờ bệnh viện sắp xếp vài hộ lý cao cấp, tiện thể gọi A Trân đến.

Lúc A Trân vội vàng chạy đến, nhìn thấy Yến Thừa Chi, bà ấy vô cùng kinh ngạc.

Trong ấn tượng của bà ấy, ông chủ Yến đẹp trai tuấn tú, khí trường mạnh mẽ, bình thường bà ấy đi cùng Giang Mẫn Mẫn đến trang viên, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào anh.

Nhưng bây giờ, anh trông tiều tụy như vậy, ánh mắt vốn dĩ đầy áp bức, lúc này lại hiện rõ vẻ mệt mỏi rã rời.

Nhưng A Trân chỉ dám nhìn một cái, liền vội vàng cúi đầu, "Ông chủ yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc Mẫn Mẫn tiểu thư thật tốt."

Yến Thừa Chi gật đầu, nói tiếp: "Đừng nói cho bà ngoại biết."

Dạo này bà ngoại mệt quá rồi, Tết nhất cũng không được nghỉ ngơi thoải mái. Nếu để bà

biết Mẫn Mẫn uống t.h.u.ố.c tự sát, e là sẽ sợ đến mất ngủ cả đêm.

A Trân gật đầu lia lịa.

Yến Thừa Chi xử lý xong chuyện bệnh viện, cũng không ngồi xuống nghỉ ngơi t.ử tế.

Bởi vì Giang Mẫn Mẫn tỉnh rồi. Tỉnh lại là cứ tìm anh mãi.

Yến Thừa Chi hít sâu một hơi, đẩy cửa phòng bệnh bước vào, cố gắng để thần sắc mình trở nên ôn hòa kiên nhẫn.

Phòng bệnh cao cấp rất rộng rãi, cửa sổ hướng về phía mặt trời sáng sủa.

Trên bệ cửa sổ còn đặt chậu cây xanh.

Cả không gian đều sạch sẽ ấm áp, cũng không có mùi t.h.u.ố.c sát trùng gay mũi.

Nhưng Giang Mẫn Mẫn dựa vào gối ngồi đó, trán bị thương, mắt phải cũng băng bó, con mắt còn lại ánh nhìn đờ đẫn hoang vu.

Suy sụp đến mức tiêu cực cực độ. "Anh Yến."

Cô ta vừa mở miệng, dường như cả thế giới đều trở nên u ám, môi trường xung quanh lập tức xám xịt đi một tông.

Người cao lãnh ít cười như Yến Thừa Chi, cũng cố gắng nhếch khóe môi, vỗ về xoa đầu cô ta.

"Sau này có chuyện gì, chúng ta cùng nhau thương lượng, Mẫn Mẫn không được làm chuyện ngốc nghếch như hôm nay nữa nhé."

Giang Mẫn Mẫn lập tức áy náy vô cùng, "Anh Yến, em có phải lại gây phiền phức cho

anh không?"

"Sao có thể chứ?" Yến Thừa Chi ôn tồn nói: "Chỉ là nhìn Mẫn Mẫn lại phải chịu khổ, mọi người sẽ đau lòng."

"Nhưng chị không quan tâm em nữa." Biểu cảm Giang Mẫn Mẫn rất bi thương, "Chị ấy mãi mãi sẽ không tha thứ cho em."

"Vậy thì hãy sống tốt cuộc sống của mình." Yến Thừa Chi nói: "Chị Minh Nguyệt của em, đã có cuộc sống riêng của cô ấy rồi. Cô ấy đã bước ra rồi, thì không cần phải giam

mình trong nỗi đau quá khứ nữa. Em cũng phải học cách bước ra, sống một cuộc sống hoàn toàn mới, được không?"

Giang Mẫn Mẫn nhìn Yến Thừa Chi, thần sắc đột nhiên trở nên kích động.

"Em trước đây là người mù, vẫn luôn là anh trai chăm sóc em. Em chưa từng đi học, không có một kỹ năng nào. Cho dù bây giờ em chữa khỏi mắt rồi, em vẫn là một phế nhân! Em làm sao sống cuộc sống hoàn toàn mới?"

Yến Thừa Chi không khuyên nữa, chỉ cười bất lực, dùng giọng điệu thoải mái nói: "Vậy anh sẽ chăm sóc Mẫn Mẫn mãi mãi, ít nhất một ngày anh còn sống, sẽ không để Mẫn Mẫn c.h.ế.t đói đâu."

Giang Mẫn Mẫn nhìn chằm chằm anh, "Anh Yến, đây là anh nói đấy nhé, sau này anh nhất định phải giữ lời hứa."

Yến Thừa Chi an ủi thêm một lúc lâu, Giang Mẫn Mẫn mới hoàn toàn bình tĩnh lại. Uống

thuốc xong, liền ngoan ngoãn nằm xuống giường nghỉ ngơi.

Yến Thừa Chi đứng ở hành lang bên ngoài phòng bệnh.

Lúc này đã hơn chín giờ tối, xung quanh rất yên tĩnh.

Anh nhớ đến ánh mắt bình tĩnh đến mức không gợn sóng của Lục Minh Nguyệt, trái tim đột nhiên treo lơ lửng.

Anh lấy điện thoại ra, định gọi cho Lục Minh Nguyệt.

Ít nhất, xác nhận cảm xúc của cô một chút.

Đúng lúc này, điện thoại của ông cụ Yến gọi đến.

Yến Thừa Chi nghe máy.

Giọng nói già nua vang lên từ đầu dây bên kia, "Về nhà cũ một chuyến, có việc quan trọng muốn bàn với con."

"Vâng."

Mỗi lần, ông cụ Yến đích thân gọi điện cho anh, thường chẳng có chuyện gì tốt đẹp.

Yến Thừa Chi bình tĩnh phân tích một chút.

Minh Nguyệt sinh ra Tiểu Hy.

Minh Nguyệt là con gái bảo bối nhất của Giang Hành Phong, điểm này, cả cái giới thượng lưu đều biết.

Minh Nguyệt là đồ đệ duy nhất của bà Trang.

Tác phẩm của Minh Nguyệt còn lọt vào mắt xanh của Vương phi Aivia.

Chỉ dựa vào mấy điểm này, ông cụ chắc chắn sẽ hoàn toàn công nhận Minh Nguyệt, không nên giở trò gì sau lưng nữa.

Yến Thừa Chi quay lại phòng bệnh nói với Giang Mẫn Mẫn một tiếng, sợ cô ta nghĩ nhiều, còn đưa cuộc gọi đến của ông cụ Yến cho cô ta xem.

Giang Mẫn Mẫn nhỏ giọng nói: "Anh Yến anh mau đi đi, tối nay đừng đến bệnh viện nữa, có A Trân chăm sóc em rồi."

...

Trên đường Yến Thừa Chi đến nhà cũ. Lục Minh Nguyệt đã chuẩn bị đi ngủ.

Tiểu Hy trong lòng vẫn nhớ bố chưa về nhà, cứ quấy khóc mãi. Lục Minh Nguyệt dỗ dành hồi lâu mới chịu im, cuối cùng cô cũng ngủ thiếp đi bên cạnh Tiểu Hy.

Hôm nay cô đã rất buồn rồi, nếu còn vì hai người kia mà mất ngủ, thì thiệt thòi quá.

Minh Nguyệt ngủ say, chuông điện thoại lại để chế độ im lặng, không biết Yến Thừa Chi gọi cho cô mấy cuộc điện thoại.

Cuộc gọi thứ bảy reo đến tự động ngắt, ánh mắt Yến Thừa Chi cũng theo đó mà ảm đạm

đi.

Minh Nguyệt bây giờ như nước với lửa với Giang Mẫn Mẫn, mà anh lại không thể bỏ mặc Giang Mẫn Mẫn.

Yến Thừa Chi day day ấn đường, không nghĩ thông tại sao Minh Nguyệt đột nhiên lại căng thẳng với Mẫn Mẫn như vậy, không khỏi có chút nôn nóng.

Cuối cùng cũng đến nhà cũ.

Yến Thừa Chi bước vào phòng khách, thấy ông cụ Yến ngồi trên ghế sofa, hai tay chống

lên đầu gậy batoong.

Quản gia đứng một bên, không khí có chút ngưng trọng.

Yến Thừa Chi nhàn nhạt gọi một tiếng ông nội.

"Về rồi à? Vào thư phòng nói chuyện."

Ông cụ Yến từ từ đứng dậy, quản gia vội vàng tiến lên đỡ một cái.

Nhìn thân thể ông cụ Yến không còn được như xưa, Yến Thừa Chi khẽ thở dài trong lòng.

Đối với cái c.h.ế.t sớm của bố mẹ, đột nhiên không còn hận như trước nữa.

Hai người vào thư phòng, ông cụ Yến hỏi thẳng: "Dạo này con đều ở nhà Lục Minh Nguyệt?"

Yến Thừa Chi cười nhạt, giọng điệu vẫn xa cách như thói quen, "Ông biết rồi còn gì?"

Ông già này nếu muốn biết chuyện gì, sẽ trực tiếp cho người đi điều tra rõ ràng rành mạch. Điều tra xong còn hỏi, chẳng qua là muốn xem thái độ của đối phương.

Ông cụ Yến cau mày.

"Ông già rồi, bao giờ con mới chịu về trụ sở Thiên Khôn?"

Tập đoàn Thiên Khôn nhà họ Yến, là tâm huyết bốn đời nhà họ Yến.

Nhìn khắp cả gia tộc họ Yến, không có hậu bối nào có thủ đoạn và năng lực như Yến Thừa Chi.

Người thừa kế ông muốn bồi dưỡng nhất, lại cứ khăng khăng tự mình lập nghiệp, không chịu quay về gia tộc.

"Nếu hôm nay ông nội chỉ muốn nói chuyện này, thì con đi trước đây."

Ông cụ Yến uy vọng cực cao trong gia tộc, hậu bối nào mà chẳng nhìn mặt ông mà lấy lòng, hùa theo.

Cũng chỉ có Yến Thừa Chi dám bật lại ông ngay trước mặt như vậy.

Ông cụ có chút không vui, nhưng cũng biết tính cách của anh, nhìn thì có giáo d.ụ.c, nhưng thực chất là kẻ phản nghịch khó quản nhất.

Ông nói nhanh: "Nghe nói con đang điều tra Tôn Tiểu Ba."

Yến Thừa Chi nhíu mày, "Sao ông biết?"

Một Tôn Tiểu Ba, thế mà kinh động đến ông cụ?

"Bất kể con tra được gì, cũng dừng lại ở đây đi." Ông cụ Yến nói: "Nếu con nghe lời khuyên, thì thu tay lại."

Dừng một chút, ông cụ Yến mang theo vài phần sắc bén, "Nếu không, hối hận không kịp đâu."

Yến Thừa Chi muốn hỏi nguyên nhân.

Ông cụ đã kết thúc cuộc trò chuyện, "Không cần hỏi, ông vĩnh viễn không thể nói cho con biết đâu."

Yến Thừa Chi từ nhà cũ đi ra, trong lòng như bị đè nặng một tảng đá.

Anh lờ mờ đoán được một sự thật đáng sợ nào đó, nhưng lại cảm thấy quá ly kỳ khó tin.

Yến Thừa Chi cười lạnh trong lòng. Bảo không tra là không tra sao?

Anh mà nghe lời ông già này như thế, thì hôm nay đã không có sự tồn tại của Tập đoàn Thịnh Thế.

Yến Thừa Chi lái xe đến khu biệt thự Hoa Hồng.

Vừa lái vừa gọi điện thoại.

Nhưng Lục Minh Nguyệt vẫn không nghe máy, có lẽ đã ngủ rồi.

Trong mắt cô, không còn chuyện gì quan trọng hơn ngủ và kiếm tiền.

Yến Thừa Chi nhìn cuộc gọi lại tự động ngắt kết nối, đáy mắt ẩn hiện tơ m.á.u.

Đồ l.ừ.a đ.ả.o vô lương tâm. Rốt cuộc em có biết...

Trong lòng anh coi trọng điều gì nhất không?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.