Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 45: Biết Vì Sao Cô Ta Phải Đội Mũ Không?

Cập nhật lúc: 02/02/2026 20:04

Lục Giai Viên nói xong còn thật sự lấy ví ra, rút mấy tờ tiền.

"Chị họ, chuyện em giới thiệu Chu Gia Hữu cho chị quen biết trước đây là em không đúng, số tiền này coi như em bồi thường xin lỗi chị."

Chuyện của Chu Gia Hữu lên báo, lại cùng học chung một trường đại học, mấy cô bạn thân của Lục Giai Viên đều có nghe phong thanh, không khỏi ngạc nhiên.

"Giai Viên, cậu dính líu đến Chu Gia Hữu từ bao giờ thế?"

Lục Giai Viên giải thích: "Tớ và Minh Nguyệt đều chỉ biết Chu Gia Hữu lương năm hơn một triệu tệ, Minh Nguyệt rất muốn làm quen với anh ta, nhưng tớ chưa điều tra rõ nhân phẩm

của anh ta... là tớ có lòng tốt mà làm hỏng chuyện."

Mấy cô bạn nghe xong, ánh mắt nhìn Lục Minh Nguyệt càng thêm khinh bỉ.

Chỉ là lương năm hơn một triệu thôi mà, thế mà lại bu vào như ruồi thấy phân, bộ mặt thật khó coi.

Lục Minh Nguyệt mất kiên nhẫn cười lạnh: "Lục Giai Viên, để bôi nhọ tôi, cô đến mặt mũi cũng không cần nữa rồi hả?"

Sắc mặt Lục Giai Viên thay đổi, tủi thân nói: "Chị họ, em biết chuyện của Chu Gia Hữu là em có lỗi với chị..."

Lục Minh Nguyệt: "Cô chắc chắn muốn tiếp tục diễn? Hy vọng khi tôi phát đoạn video diễn xuất đỉnh cao của cô vào nhóm chat lớp, cô đừng có chạy đi tìm cậu khóc lóc."

Một câu nói thành công khiến Lục Giai Viên câm miệng.

Mấy cô bạn khác chỉ nghĩ Lục Giai Viên bị bắt nạt, nhao nhao bênh vực cô ta: "Giai Viên,

cậu quan tâm đến loại người tham lam tính nết lại xấu xa này làm gì? Còn cho cô ta vay tiền? Tiền vào tay cô ta rồi, còn lâu mới đòi lại được!"

Lục Giai Viên c.ắ.n môi, trông như sắp khóc đến nơi, "Nhưng dù thế nào đi nữa, chị ấy vẫn là chị họ của tớ mà."

"Chỉ có cậu mới coi cô ta là chị em thôi." Cô gái tóc đỏ bất mãn liếc Lục Minh Nguyệt một cái, đột nhiên ra vẻ ban ơn nói: "Lục Minh Nguyệt, nhà tôi đang thiếu một người giúp

việc, nghe nói cô nấu ăn cũng tạm được, tan làm cô có thể đến nhà tôi làm thêm. Khách sạn này trả cô bao nhiêu tiền một giờ, tôi cũng trả cô bấy nhiêu."

Mấy cô bạn khác nghe xong, nhao nhao nói: "Vi Vi cậu hào phóng thế làm gì. Loại người này tay chân không biết có sạch sẽ không, đến nhà cậu lỡ ăn trộm đồ thì sao?"

"Tôi cũng là nể mặt Giai Viên thôi." Cô gái tóc đỏ Phó Vi vẻ mặt bất cần: "Lục Minh

Nguyệt, cô nên thấy may mắn vì có một cô em họ tốt đấy."

Lục Minh Nguyệt không hứng thú xem các cô ta diễn trò, xoay người bỏ đi.

Mới đi được vài bước, Phó Vi đột nhiên hét lớn sau lưng cô: "Lục Minh Nguyệt cô đứng lại!"

Lục Minh Nguyệt coi như không nghe thấy, đi càng nhanh hơn.

Phó Vi tức tối đuổi theo: "Lục Minh Nguyệt, bảo cô đứng lại không nghe thấy à?"

Lục Minh Nguyệt lạnh lùng nhìn cô ta: "Làm gì?"

Phó Vi giận dữ hỏi: "Dây chuyền của tôi mất rồi, có phải cô lấy không?"

Lục Minh Nguyệt nghe xong là biết đối phương cố tình gây sự, vẻ mặt càng lạnh hơn: "Mắt kém thì đi tìm bác sĩ mà chữa, đừng có sủa lung tung khắp nơi."

Nói xong định đi tiếp.

"Chặn cô ta lại, đừng để cô ta chạy thoát!" Phó Vi sai mấy cô bạn chặn Lục Minh Nguyệt

lại, ánh mắt chế giễu, "Cô một không phải đến làm thêm, hai lại không thể nào đến đây ăn cơm, có phải lẻn vào ăn trộm đồ không?"

Những người khác cũng hùa theo ——

"Lục Minh Nguyệt hồi cô đi học đã thích trộm quần áo và trang sức của Giai Viên rồi, đến cái kẹp tóc của Giai Viên cũng trộm.

Thấy dây chuyền của Vi Vi đẹp, lén lút lấy trộm cũng là chuyện bình thường."

Nghe đến đây, Lục Giai Viên mới vội vàng lên tiếng: "Các cậu đừng nói như thế, Minh

Nguyệt lúc đó chỉ là còn nhỏ không hiểu chuyện thôi. Hơn nữa bố tớ bảo tớ chăm sóc chị ấy, con gái vốn dĩ ai chả thích làm đẹp, mấy thứ đó chị ấy chỉ mượn dùng thôi, không phải trộm."

Cô ta vừa nói vừa nhìn Lục Minh Nguyệt với vẻ không đồng tình: "Chị họ, chị lớn tuổi hơn em, em vốn không có tư cách nói chị. Nhưng bố em thực lòng thương chị, nếu chị thực sự muốn có dây chuyền đẹp, nói với bố một tiếng, bố sẽ mua cho chị, không cần phải lấy của người khác."

Miệng thì nói giúp Lục Minh Nguyệt giải thích, nhưng thực chất đã trực tiếp khẳng định cô là kẻ ăn trộm.

Lúc họ nói chuyện, đang đứng ở hành lang bên ngoài phòng bao.

Lúc này đã có khách nghe thấy động tĩnh, túm năm tụm ba vây lại xem náo nhiệt.

Khách của Khách sạn Xoay không giàu thì cũng sang, đây là lần đầu tiên gặp kẻ trộm trong khách sạn.

"Trông cũng xinh đẹp đấy chứ, không ngờ lại đi ăn trộm."

"Khách sạn Xoay từ bao giờ lại trở nên thấp kém thế này, đến kẻ trộm cũng cho vào."

"Chắc là dựa vào khuôn mặt xinh đẹp kia mà lẻn vào được đấy."

"Mọi người phải cẩn thận đấy, đẹp thế này, không khéo còn trộm cả đàn ông nữa cơ."

Nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn Lục Minh Nguyệt đều tràn ngập nghi ngờ và coi thường.

Lục Minh Nguyệt biết bọn họ cố ý gây sự, lười tranh cãi, lạnh lùng đi vòng qua bọn họ định rời đi.

Phó Vi quát lớn: "Không được đi, trả lại dây chuyền đây đã."

Lục Minh Nguyệt quay đầu nhìn chằm chằm cô ta: "Tôi không lấy đồ của cô, có thể trích xuất camera."

Ánh mắt cô rất sáng, mang theo tia sáng rực lửa, Phó Vi không hiểu sao đột nhiên thấy chột dạ.

"Tôi có nói cô lấy đâu, có thể là cô nhặt được không muốn trả. Dù sao cái tướng nghèo kiết xác như cô, chắc cả đời cũng chưa thấy thứ gì tốt như thế."

Ngay lập tức có cô bạn hùa theo: "Chuyện nhỏ như này, trích xuất camera làm gì, trực tiếp soát người là được rồi."

Trong mắt các cô ta, loại người nghèo kiết xác thời đi học đã đi làm gái như Lục Minh Nguyệt, nhặt được đồ quý giá không chịu trả là chuyện quá bình thường.

Các cô ta nói là làm, thế mà thật sự định đè Lục Minh Nguyệt ra soát người.

Càng ngày càng nhiều người vây xem náo nhiệt.

Những kẻ giàu có ngạo mạn này cũng cho rằng Lục Minh Nguyệt tham lam không chịu trả dây chuyền, chẳng ai muốn giúp cô cả.

Thậm chí có người còn lấy điện thoại ra quay video, định đăng lên vòng bạn bè (WeChat Moment) làm trò cười cho cuộc sống thêm phong phú.

Lục Minh Nguyệt bị túm lấy cánh tay, áo khoác đã bị cưỡng chế cởi ra, hai người phụ nữ kia còn định kéo tiếp áo trong của cô.

Người quay video càng thêm phấn khích, tốt nhất là lột sạch quần áo Lục Minh Nguyệt ra, thế mới kích thích.

Lục Minh Nguyệt chỉ cảm thấy m.á.u nóng toàn thân sôi sục.

Cô nhớ lại những oan ức và ác ý vô tận phải chịu đựng thời đi học, một cơn giận dữ chưa từng có trào dâng trong lòng.

Lục Minh Nguyệt đột nhiên vùng vẫy kịch liệt, đẩy mạnh hai người phụ nữ kia ra, rồi nhanh như cắt vươn tay, mỗi tay túm lấy tóc một người.

Giọng nói cũng lạnh đến mức không còn chút hơi ấm: "Nói lại lần nữa, tôi chưa từng thấy sợi dây chuyền nào cả!"

Mọi chuyện chỉ diễn ra trong nháy mắt.

Hai người phụ nữ bị giật tóc đau điếng, lại bị sát khí của Lục Minh Nguyệt trấn áp, thế mà

lại ngây ra như phỗng, động cũng không dám động.

Thấy Lục Minh Nguyệt đột nhiên nổi giận, Lục Giai Viên cảm thấy da đầu mình cũng đang đau âm ỉ, sợ hãi lén lút lùi lại mấy bước.

"Quá đáng lắm rồi đấy, nếu chị không trộm đồ, tại sao không dám để bọn em soát người?"

Lục Minh Nguyệt nén giận đáp trả: "Thế thì trùng hợp quá, tôi cũng vừa mất một chiếc lắc tay rất quý giá, nghi ngờ tất cả mọi người ở đây đều có hiềm nghi. Các người đứng yên đó

cho tôi, để tôi cũng soát người các người xem sao."

Cô bạn vừa mở miệng bị Lục Minh Nguyệt nhìn chằm chằm, vừa tức vừa hận: "Cô nói mất là mất à? Ai nhìn thấy?"

"Đúng vậy, ai nhìn thấy?" Lục Minh Nguyệt nhìn cô ta, rồi lại nhìn chằm chằm Phó Vi: "Ai nhìn thấy cô mất đồ?"

Phó Vi chột dạ, tránh ánh mắt cô ta không dám đáp lại.

Lục Minh Nguyệt chỉ vào Lục Giai Viên: "Biết vì sao cô ta phải đội mũ không? Vì cô ta làm sai chuyện còn hắt nước bẩn lên người tôi, tóc suýt chút nữa bị tôi giật trụi rồi đấy, các người cũng muốn thử không?"

Cả hành lang im phăng phắc.

Tất cả mọi người đều không thể tin nổi nhìn người phụ nữ xinh đẹp đột nhiên nổi điên kia.

Tay Lục Minh Nguyệt đang túm tóc hai người phụ nữ kia dùng thêm chút lực: "Bây giờ bắt

đầu soát người nhé, bắt đầu từ cởi áo khoác, các người tự làm hay để tôi làm?"

Hai người phụ nữ bị túm tóc ngây ra như gà gỗ, hoàn hồn lại liền hét lên thất thanh: "Lục Minh Nguyệt, mày điên rồi à..."

"Câm miệng!" Lục Minh Nguyệt càng dùng sức giật tóc họ, bọn họ thực sự sợ tóc bị giật trụi, sợ hãi vừa run rẩy vừa cởi áo khoác.

Lục Minh Nguyệt lạnh lùng nhìn Phó Vi: "Chuyện là do cô khơi mào, biết phải làm thế nào rồi chứ?"

Phó Vi cũng rất kinh ngạc.

Trong ấn tượng, Lục Minh Nguyệt không phải như thế này. Hồi đi học, bất kể bọn họ nói lời khó nghe hay làm chuyện quá đáng thế nào, Lục Minh Nguyệt đa phần đều nhẫn nhịn cho qua.

Sao đột nhiên cô ta lại trở nên cứng rắn như vậy?

Nhưng dù thế nào đi nữa, túm tóc người khác ép người ta tự cởi áo ngoài để soát người, thực sự là quá ngông cuồng rồi!

Phó Vi nghiến răng, giận dữ nói: "Lục Minh Nguyệt, cho dù không ai nhìn thấy cô trộm dây chuyền, nhưng cả cái Khách sạn Xoay này chỉ có mình cô là người nghèo, ngoài cô ra ai thèm lấy dây chuyền của tôi?"

"Ồ, làm loạn nãy giờ hóa ra cô chỉ đang đoán mò thôi à?" Lục Minh Nguyệt cười lạnh: "Nhà họ Phó các người làm việc đều dựa vào đoán mò như thế sao? Anh trai cô có biết không?"

Phó Vi sợ nhất là anh cả, nghe thấy Lục Minh Nguyệt lôi anh trai cô ta ra, sắc mặt cứng đờ lập tức không dám ho he nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 45: Chương 45: Biết Vì Sao Cô Ta Phải Đội Mũ Không? | MonkeyD