Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 457: Người Tốt Dựa Vào Đâu Mà Đáng Bị Bắt Nạt
Cập nhật lúc: 19/03/2026 21:27
Lục Minh Nguyệt nói xong, chưa đợi Khưu Tĩnh Lan cân nhắc, dì ba nhà họ Khưu đã cau mày mở miệng trước, giọng điệu khinh thường.
"Anh rể hai, anh nhìn đứa con gái này của anh xem, trộm đồ không biết hối cải, còn dám mở
miệng đe dọa Nhược Hâm. Nó không có chút liêm sỉ nào sao?"
"Hôm nay tôi nói thẳng ở đây luôn, nếu Lục Minh Nguyệt hôm nay không xin lỗi chị hai t.ử tế, thì thực sự chỉ có thể báo cảnh sát thôi!"
Mắt Giang Hành Phong trầm xuống, đang định nói chuyện.
Bà cụ Giang lại đưa tay ngăn ông lại, được quản gia dìu bước lên vài bước, lạnh lùng nhìn dì ba nhà họ Khưu một cái, "Chuyện nhà
họ Giang chúng tôi, không phiền người ngoài bận tâm."
Mặc dù dì ba nhà họ Khưu có bối cảnh lợi hại ở nước ngoài, nhưng đối mặt với bà cụ Giang vẫn phải nể mặt vài phần.
Bà ta nén sự khinh bỉ trong lòng, cười lạnh: "Lão phu nhân, chị hai tôi gả vào nhà các người, chịu bao nhiêu tủi nhục bao năm qua. Bây giờ đôi bông tai mấy triệu tệ bị trộm mất, còn phải ngậm bồ hòn làm ngọt sao? Đây
không đơn thuần là chuyện nhà họ Giang các người nữa đâu."
Khưu Tĩnh Lan nghe vậy, đúng lúc đỏ hoe mắt, trông như cô con dâu bị mẹ chồng ác độc bắt nạt bao nhiêu năm nay.
Giọng dì ba nhà họ Khưu càng lạnh hơn, "Các người bắt nạt chị hai tôi không có ai bảo vệ, vậy Khưu Tĩnh Mai tôi sẽ cho các người thấy, chị ấy có phải người để các người tùy tiện bắt nạt hay không."
Khưu Tĩnh Lan nghe xong, lưng lập tức thẳng tắp.
Kể từ khi ngồi tù, Khưu Tĩnh Lan cơ bản trở thành trò cười trong giới, bình thường không dám lộ diện bên ngoài.
Bây giờ, nhà mẹ đẻ đã cho bà ta lại sự tự tin.
Dù thế nào đi nữa, bà ta cũng phải đòi lại thể diện này!
Yến Thừa Chi hơi nhíu mày, đi đến bên cạnh Lục Minh Nguyệt thấp giọng hỏi: "Minh
Nguyệt, đôi bông tai này rốt cuộc là chuyện thế nào?"
Lục Minh Nguyệt lắc đầu, thấp giọng nói: "Đừng lo lắng."
Sau đó, cô quay sang nhìn Giang Hành Phong.
"Bố, bố cũng thấy rồi đấy, con vốn có ý tha cho Giang Nhược Hâm, là Khưu Tĩnh Lan cứ bám riết không buông."
Giang Hành Phong khẽ thở dài, quay sang hỏi Giang Nhược Hâm.
"Nhược Hâm, con có gì muốn nói không?"
Dì ba nhà họ Khưu càng thêm bất mãn, "Anh rể hai, anh thái độ gì thế? Người trộm đồ là Lục Minh Nguyệt, anh lại đi chất vấn Nhược Hâm?"
"Bây giờ chỉ có Lục Minh Nguyệt là con gái, Nhược Hâm nhà tôi không phải con gái sao?"
Dì năm nhà họ Khưu cũng tham chiến.
"Anh rể hai, anh và chị hai tôi còn chưa ly hôn, đã vội vã đón con riêng về nhà, chị hai tôi đã nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác rồi.
Bây giờ anh còn dùng bộ mặt này, đối xử với chị hai và Nhược Hâm, đây là tác phong danh gia vọng tộc nhà họ Giang các người sao?"
Giang Hành Phong lười để ý đến cặp chị em điên cuồng sủa bậy này, chỉ nhìn chằm chằm Giang Nhược Hâm.
Giang Nhược Hâm vốn còn hơi sợ Lục Minh Nguyệt.
Nhưng bây giờ có dì ba và dì năm làm chỗ dựa, cô ta chẳng sợ gì cả.
Hơn nữa, nhìn thái độ này của bố, chẳng lẽ muốn cô ta công khai thừa nhận người trộm đồ là chính mình sao?
Chuyện này sao có thể?
Hạ quyết tâm xong, cô ta lập tức đỏ mắt, "Bố, trước đây con từng đắc tội với Lục Minh Nguyệt, nhưng cũng là quang minh chính đại, hơn nữa cũng bị trừng phạt rồi."
"Bây giờ là Lục Minh Nguyệt trộm đồ của mẹ con, bố còn muốn con nói gì nữa? Chẳng lẽ muốn con coi như không có chuyện gì xảy ra,
để mặc đứa em gái trộm cắp này vào nhà sao?"
Khách khứa ăn dưa nửa ngày, đến lúc này cơ bản đã tin, Lục Minh Nguyệt thực sự trộm đồ.
Mọi người thì thầm bàn tán, mang theo vài phần coi thường và cảm giác ưu việt ——
"Thực ra cũng có thể hiểu được, Lục Minh Nguyệt từ nhỏ lớn lên trong môi trường ô hợp đó, tay chân sạch sẽ được bao nhiêu? Không trộm không cướp, e là không sống nổi."
"Cho nên bây giờ dù làm bà chủ, vẫn không sửa được cái tật trộm cắp vặt vãnh hạ lưu."
"Như thế mà Thái t.ử gia còn coi như báu vật, đúng là chúng ta không hâm mộ nổi."
"Thái t.ử gia khẩu vị này, cũng mặn thật."
"Biết đâu nhìn quen mấy cô chiêu chính thống khuôn phép rồi, kiểu trộm cắp vặt này, ngược lại thấy mới lạ độc đáo?"
Mọi người xung quanh vừa bàn tán vừa cười thầm, đột nhiên cảm thấy bản thân thật thanh cao và quý phái.
Lục Minh Nguyệt loại người lớn lên trong đống bùn này, cho dù được Giang Hành Phong nhận về, cho dù sau này gả cho Yến Thừa Chi làm Thái t.ử phi, thì cũng không có tư cách so sánh với họ.
Sau này, vòng tròn của họ không thể có chỗ đứng cho Lục Minh Nguyệt.
"Nói xong chưa?"
Những tiếng bàn tán đó không to không nhỏ, Lục Minh Nguyệt đều nghe thấy hết.
Cô ung dung nhìn Khưu Tĩnh Lan, "Vốn dĩ, nể mặt bố và bà nội, tôi đã không định truy cứu chuyện này nữa."
"Nhưng mà, đã các người muốn làm lớn chuyện, vậy thì báo cảnh sát đi."
Đến nước này rồi, Lục Minh Nguyệt vẫn ung dung như vậy, Khưu Tĩnh Lan lại bắt đầu do dự.
Chẳng lẽ Lục Minh Nguyệt còn có hậu chiêu?
Dù sao bông tai đúng là không phải do Lục Minh Nguyệt trộm, đừng để đến cuối cùng lại
liên lụy đến Nhược Hâm...
Nghĩ đến đây, Khưu Tĩnh Lan cuối cùng cũng hoàn hồn.
Đúng rồi, cảnh sát bắt người là cần chứng cứ!
Biết đâu Lục Minh Nguyệt có bằng chứng trong tay, chứng minh là Nhược Hâm trộm đồ.
Khưu Tĩnh Lan toát mồ hôi lạnh toàn thân, vội vàng ấn tay dì ba nhà họ Khưu đã lấy điện thoại ra.
"Dì ba, thôi bỏ đi!"
Khưu Tĩnh Lan nhìn Lục Minh Nguyệt, giả vờ rộng lượng nói: "Chỉ là một đôi bông tai thôi mà, dù sao cô cũng chủ động trả lại rồi, tôi không so đo với cô nữa."
Bà ta nói rồi nhìn những người vây xem, xin lỗi nói, "Xin lỗi, để mọi người chê cười rồi, trong nhà có vãn bối không hiểu chuyện, vẫn nên về đóng cửa bảo nhau, đừng làm bẩn mắt mọi người."
Khách khứa thi nhau giơ ngón tay cái.
"Vẫn là bà Giang biết đại thể, ông Giang hôm nay tổ chức bữa tiệc này, trước mặt vợ cả nhận một đứa con hoang về, không thỏa đáng."
"Mọi người không hiểu đâu, vợ nhà có tốt đến đâu cũng không bằng hoa dại thơm."
"Bây giờ xem ra, con tiểu tam kia c.h.ế.t sớm cũng coi như bị báo ứng rồi..."
Thấy mọi người càng nói càng quá đáng, trong lòng Lục Minh Nguyệt cũng hơi nổi giận.
Cô cười lạnh một tiếng, mở miệng nói:
"Khưu Tĩnh Lan năm xưa gả cho bố tôi thế nào? Các người không biết, có thể hỏi thăm trưởng bối trong nhà một chút. Cái gì cũng không biết, đứng ở đây chỉ trỏ tự cho là đúng? Các người mồm thì có mà não thì không à?"
Giọng Lục Minh Nguyệt trong trẻo, từng chữ nói ra rất rõ ràng, cả hội trường im phăng phắc.
Tất cả mọi người đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Lục Minh Nguyệt điên rồi sao, một câu nói đắc tội hết tất cả mọi người ở đây!
Nhưng mà, Lục Minh Nguyệt chẳng thèm để ý phản ứng của họ, vẫn tiếp tục nói ——
"Năm xưa, nhà họ Khưu nhân lúc nhà họ Giang suy yếu, giở trò trong dự án ở Thanh Thành, bỏ đá xuống giếng, chính là để ép bố tôi cưới bà ta."
Khách mời có mặt ở đây, đa phần là thế hệ trẻ, cơ bản chưa từng nghe những chuyện này, nhất thời xôn xao!
Sau đó, Lục Minh Nguyệt lại chỉ vào đôi bông tai trong tay Khưu Tĩnh Lan, từng chữ một rõ ràng vang vọng khắp phòng tiệc ——
"Khưu Tĩnh Lan bắt bố tôi cưới bà ta, nếu không sẽ liên kết với các thế gia khác, dồn nhà họ Giang vào đường cùng, khiến nhà họ Giang phá sản. Bố tôi bất đắc dĩ đồng ý liên hôn, Khưu Tĩnh Lan còn suốt ngày ép bố tôi phải công khai thể hiện tình cảm ân ái với bà ta."
"Đôi bông tai trong tay bà ta, chính là năm xưa sau khi kết hôn không bao lâu, bà ta ép bố tôi đấu giá mua về đấy."
Giang Hành Phong thấy mặt Khưu Tĩnh Lan đen như mực tàu, bất lực kéo Lục Minh Nguyệt.
"Minh Nguyệt, đừng nói nữa."
"Con phải nói!" Ánh mắt Lục Minh Nguyệt rực lửa, quét qua từng người trong hội trường, "Những người có mặt ở đây, cái gì cũng
không biết, dựa vào đâu mà tin lời nói một phía của Khưu Tĩnh Lan để vu oan cho bố?"
"Một quý phu nhân hào môn từng ngồi tù, các người không suy nghĩ xem, nhân phẩm bà ta rốt cuộc tồi tệ đến mức nào mới bị kết án gần hai năm tù? Thế mà còn bị bà ta dắt mũi, nói câu nào tin câu nấy."
Những người bị Lục Minh Nguyệt nhìn trúng, đều không kìm được tránh ánh mắt của cô.
Nhưng sau đó lại thấy kỳ quặc, tại sao họ phải sợ ánh mắt của một đứa con riêng chứ?
Ánh mắt Lục Minh Nguyệt quét hết cả hội trường, lại quay sang nhìn Giang Hành Phong.
"Khưu Tĩnh Lan biết chắc bố sẽ mềm lòng, mới dám đổi trắng thay đen."
"Bố, bố là người tốt. Người tốt dựa vào đâu mà đáng bị kẻ xấu bắt nạt?"
"Bây giờ con là con gái của bố, con không đồng ý để bố bị bắt nạt như vậy nữa!"
