Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 567: Anh Ấy Giờ Đây Nếp Tẻ Đủ Đầy
Cập nhật lúc: 06/04/2026 15:04
Vụ việc Tiểu Hy mất tích, tuy thót tim nhưng may mắn không sao, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Yến Thừa Chi hiểu nếu không có Phong Quân Đình giúp đỡ, Tiểu Hy rất có thể sẽ gặp nguy hiểm.
Xuất phát từ lòng biết ơn, anh ngừng điều tra đối phương.
Còn bà ngoại Yến và chú Trình lần này bị dọa sợ c.h.ế.t khiếp, từ sau đó, không dám để tiểu gia hỏa rời khỏi tầm mắt dù chỉ một giây.
Sau khi thử váy cưới, ngày cưới ngày càng gần kề.
Bận rộn tối mắt tối mũi, chuyện này cũng nhanh ch.óng bị lãng quên.
Ngay khi chỉ còn chưa đầy một tuần nữa là đến lễ cưới, Đoàn Phỉ Phỉ đột nhiên vỡ ối, sinh sớm hơn dự kiến nửa tháng.
Lục Minh Nguyệt nhận được tin chạy đến bệnh viện, bên ngoài phòng sinh đã chật ních người, cơ bản đều là họ hàng bên nhà họ Đoàn.
Còn Thẩm Vệ Đông, người đã hoàn toàn hồi phục đôi chân, đang lo lắng đến vò đầu bứt tai, đi qua đi lại không ngừng, như con khỉ nhảy nhót lung tung, sốt ruột không chịu nổi.
"Bà ngoại, Phỉ Phỉ vào trong hơn một tiếng rồi, sao vẫn chưa sinh ra? Bà nói xem cô ấy có gặp nguy hiểm gì không?"
Bà ngoại Yến bảo anh ta bình tĩnh.
"Có người sinh cả ngày lẫn đêm ấy chứ, cháu bình tĩnh chút đi."
"Cháu nghe thấy tiếng hét của Phỉ Phỉ rồi, nghe đau đớn lắm, sao cháu bình tĩnh nổi?" Mắt Thẩm Vệ Đông bỗng sáng lên nói: "Hay là mổ đẻ đi? Lâu thế chưa sinh được, Phỉ Phỉ chắc chắn rất đau. Cô ấy yếu đuối sợ đau nhất, chúng ta đừng chần chừ nữa."
Bố mẹ Đoàn túc trực bên cạnh, tuy cũng thấy Thẩm Vệ Đông chuyện bé xé ra to, nhưng
thấy anh ta lo lắng cho Phỉ Phỉ như vậy, trong lòng không khỏi an ủi.
Họ vẫn luôn lo lắng con gái chọn nhầm người, cứ sợ lúc đầu con gái bất chấp tất cả gả cho một tên du thủ du thực không biết thương vợ.
Bây giờ xem ra, lo lắng của họ đều thừa thãi.
Giống như Phỉ Phỉ nói, Vệ Đông đã sớm cải tà quy chính, sau này họ cũng nên từ từ giao cơ nghiệp cho anh ta giúp quản lý.
Nghe nói anh ta bây giờ quản lý Tập đoàn Thịnh Thế rất tốt, là người có bản lĩnh thật sự.
Phỉ Phỉ gả cho anh ta, cũng không tính là thiệt thòi!
Mẹ Đoàn cười bước lên an ủi, "Vệ Đông, phụ nữ sinh con đúng là sẽ hơi khó khăn. Bác sĩ đều nói mọi chuyện thuận lợi, cũng không nói phải mổ, con cứ bình tĩnh trước đã."
Nghe mẹ vợ an ủi, Thẩm Vệ Đông cũng bình tĩnh hơn chút.
Lúc này một y tá mở cửa chạy ra, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Đoàn Phỉ Phỉ cũng vọng ra theo ——
"Thẩm Vệ Đông tên khốn kiếp này, cút vào đây cho tôi!"
Thẩm Vệ Đông nghe xong còn tâm trí đâu lo cái khác? Không cần đợi y tá mở miệng, đã chạy biến vào trong.
Bên trong bác sĩ sản khoa đang hướng dẫn Phỉ Phỉ hít thở, dùng sức...
Đoàn Phỉ Phỉ mồ hôi đầm đìa, cũng không dám hét to, sợ sức lực dồn hết vào tiếng hét, đến lúc đó không sinh được con.
Thẩm Vệ Đông nào từng thấy Phỉ Phỉ chật vật thế này, đau lòng nắm lấy tay cô.
"Phỉ Phỉ, em cố lên... Á!!!"
Đoàn Phỉ Phỉ bản thân không thể hét, liền chộp lấy tay Thẩm Vệ Đông c.ắ.n, lúc dùng sức rặn, liền c.ắ.n c.h.ặ.t vào mu bàn tay anh ta.
Thẩm Vệ Đông đau đến hít hà, kêu oai oái, nhưng lại không nỡ giãy ra, chỉ đành vừa kêu
vừa để cô c.ắ.n.
Bác sĩ sản khoa và y tá đều vô cùng khâm phục người chồng này.
Cuối cùng, trong tiếng kêu t.h.ả.m thiết vô cùng của Thẩm Vệ Đông, một tiếng khóc trẻ con vang dội cất lên.
"Sinh rồi sinh rồi!" Thẩm Vệ Đông vui mừng khôn xiết.
Đoàn Phỉ Phỉ cũng thở phào nhẹ nhõm, bác sĩ bình tĩnh nhắc nhở: "Vẫn còn một đứa nữa."
Từng cơn đau ập đến, Đoàn Phỉ Phỉ mới sực nhớ ra, cô m.a.n.g t.h.a.i đôi.
Lúc đầu, Thẩm Vệ Đông từng nói bụng cô to thế này, khéo m.a.n.g t.h.a.i đôi cũng nên. Lúc đó Đoàn Phỉ Phỉ còn rất giận, sinh một đứa đã vất vả lắm rồi, còn muốn cô sinh hai đứa cho anh ta?
Mơ đẹp nhỉ!
Kết quả đúng là sinh đôi thật!
Chỉ là bác sĩ không nói cho họ biết, không chỉ là sinh đôi, mà còn là long phụng t.h.a.i (sinh
đôi một trai một gái).
Ra trước là chị gái, tiếng khóc chị gái vang dội mạnh mẽ, thể hiện sức sống mãnh liệt tươi mới.
Đứa đầu tiên ra rồi, đứa thứ hai dễ dàng hơn nhiều.
Sau khi Thẩm Vệ Đông lại bị c.ắ.n thêm gần mười phút nữa, em trai cũng chào đời.
Lúc này Thẩm Vệ Đông đã kêu gào đến rát cả họng, nhưng vẫn là người đầu tiên chạy đến ôm Đoàn Phỉ Phỉ, dịu dàng hôn lên trán cô.
"Vất vả cho em rồi."
Đoàn Phỉ Phỉ trừng mắt tố cáo anh ta: "Tên khốn kiếp này, sau này em không bao giờ sinh con cho anh nữa."
Thẩm Vệ Đông dỗ dành, "Được được, không sinh nữa."
Đoàn Phỉ Phỉ giận chưa tan, "Có sinh cũng là anh đi mà sinh!"
"Đúng, để anh sinh."
Bất kể Đoàn Phỉ Phỉ nói gì mắng gì, Thẩm Vệ Đông đều dịu dàng đáp lại hùa theo.
Đoàn Phỉ Phỉ hôm nay thực sự cảm thấy tủi thân.
Nghĩ cô đường đường là đại tiểu thư nhà họ Đoàn, gả cho tên du côn Thẩm Vệ Đông này thì thôi đi, còn phải sinh con cho anh ta, đau muốn c.h.ế.t!
Càng nghĩ càng thấy tủi thân, vừa nói, nước mắt đã bắt đầu rơi lã chã.
Thẩm Vệ Đông vội vàng lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô, dỗ dành, "Không khóc nào, bác sĩ bảo trong tháng ở cữ mà rơi nước mắt,
dễ làm hỏng mắt lắm. Em không vui cứ mắng anh đ.á.n.h anh cũng được, đừng khóc."
Đoàn Phỉ Phỉ thấy Thẩm Vệ Đông bộ dạng cẩn trọng từng li từng tí, cơn giận và tủi thân trong lòng mới dịu đi đôi chút.
Lúc này y tá bế hai đứa bé đến. Chị gái 2,65kg, em trai 2,55kg. Đều đạt cân nặng chuẩn.
Rất tốt!
Họ lau rửa sạch sẽ cho em bé, lại dùng khăn mềm sạch bọc lại, mắt còn chưa mở đâu.
Nhăn nheo trông hơi xấu.
Nhưng Đoàn Phỉ Phỉ chỉ nhìn một cái, mọi oán hờn trong lòng tức khắc tan biến, chỉ còn lại sự mềm mại tràn đầy.
Đây là con của cô và Thẩm Vệ Đông!
Bé xíu xiu, mong manh yếu ớt thế này, phải nuôi bao lâu mới lớn được đây?
Đoàn Phỉ Phỉ đưa tay muốn bế con.
Y tá đưa một đứa cho cô, Thẩm Vệ Đông vội vàng bế đứa còn lại, để con tựa vào người mẹ.
Đoàn Phỉ Phỉ hỏi: "Nghĩ ra tên chưa?"
"Con chúng ta cũng không cần quá giỏi giang, chỉ cần bình an khỏe mạnh lớn lên là được." Thẩm Vệ Đông nói: "Con trai gọi là Bình Bình, con gái gọi là An An, được không?"
Đoàn Phỉ Phỉ chê bai ra mặt, "Ông bố này có phải qua loa quá rồi không? Đặt tên cho con tùy tiện thế à?"
"Chỉ là tên ở nhà thôi." Thẩm Vệ Đông vội nói: "Bố nói rồi, chuyện đặt tên phải giao cho ông nghĩ."
Đoàn Phỉ Phỉ trừng anh ta một cái thật sắc, không nói gì nữa, chỉ nhìn chằm chằm đứa bé trong tay không chớp mắt.
Cô bây giờ là mẹ của hai đứa trẻ rồi.
Cảm giác này vừa mới mẻ vừa kỳ diệu, dường như ngay khoảnh khắc này, tâm cảnh của cô đã xảy ra sự thay đổi chưa từng có.
Bên ngoài, bố mẹ Đoàn cũng biết Phỉ Phỉ sinh một cặp long phụng thai, vui mừng không biết để đâu cho hết.
Bà ngoại Yến chắp tay trước n.g.ự.c, miệng lẩm bẩm tạ ơn trời đất, Bồ Tát phù hộ.
Những người khác cũng vui mừng thay cho họ.
Kể từ khi Thẩm Vệ Đông có cặp song sinh, ngày nào cũng dính trong bệnh viện, chốc chốc ngắm chị, chốc chốc ngắm em, nụ cười ngây ngô trên mặt chưa bao giờ tắt.
Đoàn Phỉ Phỉ cạn lời muốn c.h.ế.t, "Anh cả ngày cười ngây ngô cái gì thế."
"Phỉ Phỉ, anh chưa bao giờ dám nghĩ, người như anh cũng có thể làm bố."
Thẩm Vệ Đông đỏ hoe mắt nhìn Đoàn Phỉ Phỉ, làm bộ muốn hôn cô, "Anh không những có vợ đẹp, còn có một cặp song sinh. Anh bây giờ nếp tẻ đủ đầy gia đình viên mãn, anh thực sự rất cảm động."
Đoàn Phỉ Phỉ đưa tay đẩy mặt anh ta sang một bên, "Nói năng cho hẳn hoi, ban ngày ban mặt anh đàn ông con trai khóc lóc cái gì."
"Phỉ Phỉ, cảm ơn em." Thẩm Vệ Đông thâm tình nhìn cô, "Nếu không có em, anh bây giờ vẫn cô độc một mình. Vẫn còn đang sống qua ngày đoạn tháng."
"Được rồi được rồi, vợ chồng già rồi, đừng nói mấy lời sến súa này nữa."
Đoàn Phỉ Phỉ miệng nói lời chê bai, nhưng ý cười trong đáy mắt cũng không giấu được.
Đặc biệt là ánh mắt chuyển sang mấy vết răng do chính mình c.ắ.n trên mu bàn tay anh ta, cũng có vài phần xót xa.
"Anh cũng ngốc thật đấy, c.ắ.n chảy cả m.á.u rồi, cũng không biết tránh đi."
