Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 623: Đã Nói Không Được Chạy Trốn

Cập nhật lúc: 08/04/2026 12:12

Dì Phương nói: "Bác Khang dậy từ rất sớm, nói là muốn làm bữa sáng cho mọi người."

Yến Thừa Chi không biết nghĩ đến điều gì, sải bước vào bếp, vừa khéo nhìn thấy bác Khang cầm nửa tờ giấy đã cháy dở trên tay.

"Bác Khang, bác đang đốt cái gì thế?"

Bị giọng điệu nghiêm khắc của Yến Thừa Chi dọa run tay, tờ giấy bác Khang đang đốt suýt rơi vào bát.

Vẻ mặt ông trông không được tự nhiên cho lắm, "Ông chủ Yến, cậu về rồi à?"

Yến Thừa Chi nắm lấy cổ tay ông.

Nửa tờ giấy còn lại, viết ngày sinh tháng đẻ, không phải là thông tin hữu ích nào đó như dự đoán.

Yến Thừa Chi thất vọng buông ông ra, lại hỏi: "Sáng sớm tinh mơ, bác đốt mấy thứ này làm gì?"

Bác Khang bất lực giải thích, "Lão Trình sức khỏe ngày càng yếu, đi khám bác sĩ cũng chẳng đỡ hơn bao nhiêu. Đây là bài t.h.u.ố.c dân gian trị u.n.g t.h.ư ở làng tôi, tôi muốn cho ông ấy thử xem."

Lấy ngày sinh tháng đẻ của người bệnh tìm thầy cúng khai quang, sau đó đốt thành tro, mỗi ngày sắc thành nước t.h.u.ố.c cho người bệnh uống.

"Trong làng tôi có người bệnh nặng lắm rồi, sắp c.h.ế.t đến nơi, dùng bài t.h.u.ố.c này là khỏi. Năm năm trước ông ấy đã giai đoạn cuối rồi, bây giờ vẫn sống khỏe re."

Bác Khang nói nghe như thật, Yến Thừa Chi chỉ đành tạm thời gác lại sự nghi ngờ trong lòng.

"Bài t.h.u.ố.c dân gian không thể dùng bừa bãi, chúng ta phải tin tưởng y học, sau này không được cho chú Trình uống mấy thứ này nữa."

Bác Khang liên tục nói: "Tôi biết rồi."

Bà ngoại Yến ngược lại có chút tin vào mấy thứ này, nhưng bây giờ mọi người đều đang lo lắng tìm Minh Nguyệt, nếu không bà thực sự muốn thảo luận kỹ với bác Khang, xem bí phương này có thực sự khả thi không.

Yến Thừa Chi không tìm thấy thông tin gì trong trang viên, lập tức chạy đến chỗ ở của

Giang Nhược Hâm. Lúc này trời đã sáng rõ.

Đặng Tình và Hồng Đại Hổ cũng biết chuyện này, gọi mấy trăm anh em đến, bao vây chỗ ở của dì ba Khưu chật như nêm cối.

Dì ba Khưu lúc này vừa dậy không lâu, đang ngồi đối diện ăn sáng với Giang Nhược Hâm.

Nghe quản gia báo cáo, lông mày dì ba Khưu nhíu c.h.ặ.t ngay lập tức.

Bà nhìn sang Giang Nhược Hâm đối diện.

"Chuyện của Lục Minh Nguyệt dì nghe rồi, hôm qua dì không ở nhà, nên không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhưng mà..."

Bà vừa nói, vừa rút khăn giấy lau miệng.

"Nhược Hâm, con tốt nhất cho dì một câu nói thật, Lục Minh Nguyệt mất tích, có liên quan đến con không."

Giang Nhược Hâm tủi thân vô cùng, "Dì ba, bà nội nghi ngờ con, bây giờ đến dì cũng không tin con sao?"

"Không phải vấn đề dì có tin con hay không." Dì ba Khưu nhìn chằm chằm cô ta, như muốn nhìn thấu tâm can, "Nếu con thừa nhận, dì còn có cách bảo vệ con lần cuối. Nếu con nói không phải, thì chuyện này từ nay về sau không liên quan đến dì nữa."

Tay cầm thìa của Giang Nhược Hâm hơi khựng lại, sau đó chân thành nói: "Cảm ơn dì ba, bây giờ chỉ có dì còn chịu bảo vệ con như vậy."

"Nhưng Lục Minh Nguyệt mất tích thực sự không liên quan đến con. Dì cũng thấy rồi đấy, nửa năm nay ngoài đến công ty, con chẳng đi đâu cả. Con cũng lớn tuổi rồi, cũng bắt đầu muốn sống cuộc sống yên ổn, sau này, con sẽ tìm một người đàn ông tốt gả đi, sống an phận thủ thường."

"Ừ."

Dì ba Khưu dường như tin cô ta rồi, gật đầu nói, "Con đã nói vậy, thì đi theo dì."

Bà đứng dậy, đưa tay ra, "Dì đưa con ra ngoài gặp họ."

Giang Nhược Hâm vội vàng đỡ lấy dì ba Khưu, áy náy nói: "Xin lỗi dì ba, con lại gây phiền phức cho dì rồi."

Dì ba Khưu nhạt nhẽo liếc cô ta một cái, không nói thêm gì nữa.

Bên ngoài cổng lớn, Yến Thừa Chi đang đối chất với mấy vệ sĩ của dì ba Khưu.

Nếu không phải kiêng dè dì ba Khưu có bối cảnh xã hội đen, Yến Thừa Chi đã sớm dẫn

người xông vào.

Thấy dì ba Khưu cuối cùng cũng xuất hiện, giữa hai lông mày Yến Thừa Chi giãn ra một chút, khách sáo gọi một tiếng: "Phu nhân Ôn."

Dì ba Khưu quét mắt nhìn một vòng xung quanh, "Yến tổng, cậu có ý gì đây?"

Yến Thừa Chi quyết định tiên lễ hậu binh, nói rõ nguyên nhân.

"Phu nhân Ôn thứ lỗi, hôm qua Minh Nguyệt đến chỗ bà một chuyến, sau đó không thấy về

nhà nữa."

"Ồ, cậu nghi ngờ vợ cậu xảy ra chuyện ở chỗ tôi sao?" Dì ba Khưu không giận tự uy, "Yến tổng, tôi dù sao cũng coi như trưởng bối của cậu, cậu không có bất kỳ bằng chứng nào đã phái người bao vây chỗ ở của tôi, còn ra thể thống gì nữa?"

"Xin lỗi, vợ tôi mất tích, tôi lòng như lửa đốt." Yến Thừa Chi kiên nhẫn giải thích: "Đợi tôi xác định Minh Nguyệt mất tích không liên

quan đến phu nhân Ôn, ngày khác tôi sẽ chuẩn bị hậu lễ, đến tận cửa xin lỗi."

Dì ba Khưu không muốn gây thù chuốc oán với Yến Thừa Chi, cuối cùng hơi tránh người sang một bên, "Yến tổng, tôi nhượng bộ, chỉ là thông cảm tâm trạng tìm vợ của cậu, không có nghĩa là tôi sợ cậu."

"Cảm ơn phu nhân Ôn." Yến Thừa Chi nghiêm túc nói xong, lập tức bảo Kim Thân dẫn mấy người có khả năng trinh sát tốt vào trong.

Đi thẳng đến mục tiêu, lên tầng hai, vào phòng ngủ của Giang Nhược Hâm.

Thấy phòng ngủ thế mà có cửa sau, hơn nữa thông thẳng ra đường lớn bên ngoài, ánh mắt Yến Thừa Chi sắc bén nhìn chằm chằm Giang Nhược Hâm.

"Tại sao trong phòng ngủ lại mở cửa sau?"

"Yến tổng, đây là phong cách trang trí nhà dì ba Khưu tôi, lúc tôi chuyển đến đã như vậy rồi. Cậu ngay cả nhà người khác mở mấy cái cửa cũng muốn quản sao?"

Giang Nhược Hâm vẻ mặt bình tĩnh, lúc nói chuyện còn lộ ra vài phần mất kiên nhẫn.

Yến Thừa Chi quan sát kỹ biểu cảm của cô ta, thế mà không nhìn ra cô ta rốt cuộc có nói dối hay không.

Giang Nhược Hâm lại cầm chậu hoa bên cạnh lên.

"Yến tổng, đây là hoa quỳnh, Minh Nguyệt tự mình đòi xem hoa quỳnh nở. Sau đó tôi ngủ quên mất, tỉnh lại thì cô ấy không thấy đâu nữa. Loại người tùy hứng làm bậy như cô ấy,

đi cũng không biết chào hỏi một tiếng, tôi không những không được giận, cô ấy mất tích tôi còn phải chịu trách nhiệm? Đây là đạo lý gì?"

"Lần sau cô ấy có cầu xin tôi thế nào, tôi cũng sẽ không đưa cô ấy đến đây nữa."

Yến Thừa Chi nhìn chậu hoa quỳnh.

Quả thực là giống hoa quỳnh xanh băng quý hiếm.

Nếu tất cả chuyện này là cái bẫy, thì sau lưng Giang Nhược Hâm chắc chắn còn có người

điều khiển đứng sau lớn hơn.

Bởi vì Giang Nhược Hâm quá ngu ngốc, không bày ra được cái bẫy như thế này.

Yến Thừa Chi cho người kiểm tra kỹ một vòng.

Phía cửa sau không có camera, không phát hiện được bất kỳ thông tin hữu ích nào.

Yến Thừa Chi chỉ đành dẫn người rút lui.

Đã không tìm được manh mối ở chỗ dì ba Khưu, vậy chỉ có thể bắt đầu từ lịch trình di chuyển gần đây của Giang Nhược Hâm.

Bất kể cô ta gặp ai, đi đâu, đều phải điều tra kỹ càng.

"Còn nữa, giục bên Mạc Tang thêm lần nữa, xem khi nào cậu ta có thể về."

Kim Thân lập tức nhận lệnh đi làm.

Đợi người của họ đi khỏi, Giang Nhược Hâm mới lạnh lùng lầm bầm một câu, "Đã nói không liên quan đến tôi rồi, cứ đòi xông vào kiểm tra."

"Thật sự không liên quan đến con sao?" Dì ba Khưu lạnh lùng liếc cô ta: "Cái cửa sau trong

phòng ngủ này, là sau khi con chuyển vào mới mở. Lúc đó con nói, có khi tăng ca về muộn quá không muốn làm phiền dì, lại nói đi thẳng từ đây vào, sẽ tiện hơn."

"Dì không muốn để con có cảm giác ăn nhờ ở đậu, yêu cầu con đưa ra chỉ cần không quá đáng, dì đều sẽ đồng ý."

"Vừa nãy Yến Thừa Chi ở đây, dì cũng không vạch trần con."

"Bây giờ, con tốt nhất nên thành thật khai báo, Lục Minh Nguyệt rốt cuộc bị con đưa đi

đâu rồi?"

Giang Nhược Hâm thành thật nói: "Con không biết."

Giang Nhược Hâm không nói dối.

Căn biệt thự nhỏ của Phong Quân Đình, không thể nào là nơi ở lâu dài.

Ngay cả người hợp tác như cô ta, cũng không biết bước tiếp theo anh ta sẽ chuyển đi đâu.

Nghe xong lời Giang Nhược Hâm, dì ba Khưu tức giận tát cô ta một cái: "Nhược Hâm, lần này con thực sự gây ra đại họa rồi!"

Giang Nhược Hâm cúi đầu không lên tiếng.

"Thôi bỏ đi, chuyện đã xảy ra rồi, chúng ta cũng không thể thay đổi được nữa." Dì ba Khưu nắm lấy tay Giang Nhược Hâm, nghiêm giọng nói: "Sau này, bất kể ai hỏi đến, con đều phải kiên quyết nói chuyện này không liên quan đến con."

Giang Nhược Hâm vui mừng trong lòng.

Cô ta biết ngay mà, dì ba dù biết sự thật, cuối cùng vẫn sẽ đứng về phía cô ta.

"Vâng, con biết rồi dì ba."

...

Yến Thừa Chi dẫn người lật tung cả thành phố tìm kiếm Lục Minh Nguyệt, tìm suốt ba ngày, cũng không tìm thấy người.

Đã bắt đầu mở rộng phạm vi tìm kiếm ra ngoại thành.

Lúc này, Lục Minh Nguyệt cũng đã bị Phong Quân Đình nhốt trong căn biệt thự nhỏ ba ngày rồi.

Ngoài việc không cho Lục Minh Nguyệt thiết bị điện t.ử, tất cả những gì Phong Quân Đình

cung cấp cho Lục Minh Nguyệt, đều là tốt nhất.

Mấy người tìm đến chăm sóc Lục Minh Nguyệt, một người trong số đó là bảo mẫu vàng (uy tín, kinh nghiệm), rất biết chăm trẻ con.

Còn có một đầu bếp hàng đầu, còn có bảo mẫu chuyên giặt quần áo cho em bé.

Hơn nữa Phong Quân Đình cũng rất ít xuất hiện trước mặt Lục Minh Nguyệt, anh ta rất

bận, mỗi ngày chỉ xuất hiện một chút vào buổi sáng.

Buổi tối rất muộn rất muộn mới về.

Lục Minh Nguyệt nghĩ đủ mọi cách để trốn thoát, cuối cùng vào ngày thứ năm, thành công lừa được mấy bảo mẫu, bế con gái chạy ra khỏi căn biệt thự nhỏ.

Nhưng mà ——

Lục Minh Nguyệt còn chưa kịp vui mừng, đã phát hiện Phong Quân Đình thế mà đang đứng đợi bên ngoài.

Nụ cười của anh ta bình thản, nhưng lại khiến người ta cảm thấy đáng sợ một cách khó hiểu.

"Minh Nguyệt, anh đã nói em đừng cố chạy trốn mà."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 623: Chương 623: Đã Nói Không Được Chạy Trốn | MonkeyD