Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 647: Ngoại Truyện 4 - Cấp Dưới Rất Mạnh Mẽ
Cập nhật lúc: 08/04/2026 13:14
Vấn đề của Yến Tiểu Hy quả thực làm khó Minh Nguyệt.
Em bé vừa được cứu từ đảo hoang về không lâu, đến giờ vẫn chưa có tên chính thức.
Giang Hành Phong giành lấy trọng trách đặt tên, cầm cuốn từ điển lật hơn một tuần, vẫn chưa chọn được cái tên nào ưng ý.
Chú Trình chê ông thao tác chậm, nói trong nhà có Tiểu Hy, Tiểu An rồi. Em bé gọi là Ninh Ninh là được, cần gì phải phiền phức thế.
Tiểu Hy Tiểu An, thêm một Ninh Ninh (Yên ổn).
Vừa náo nhiệt, ngụ ý cũng tốt.
Giang Hành Phong lại chê "Ninh Ninh" quá bình thường, dốc hết sức lực muốn đặt cho cháu gái bảo bối một cái tên độc nhất vô nhị, khiến người ta nhớ mãi không quên.
Lục Minh Nguyệt và Yến Thừa Chi đều hiểu ông ngoại này, đây là muốn bù đắp cho việc em bé vừa sinh ra đã bị bắt cóc.
Tuy nhiên, khi Giang Hành Phong hí hửng nói cái tên ông lật từ điển cả tuần mới tìm được cho Minh Nguyệt nghe.
Minh Nguyệt im lặng mấy phút.
"Lệ Tư?" (Lệ: đẹp đẽ, Tư: tư thái, dáng vẻ)
"Cái tên này, mang phong thái và khí chất của công chúa hoặc nữ hoàng." Giang Hành Phong đắc ý nói: "Hơn nữa cũng phù hợp với xu hướng tên thời thượng của giới trẻ bây giờ."
Sau này Tiểu Lệ Tư của họ là công chúa, lớn lên chính là nữ hoàng.
Tiểu Lệ Tư cả đời sẽ thuận buồm xuôi gió bình an, được mọi người yêu thương cưng
chiều.
Lục Minh Nguyệt thực sự phục ông rồi. "Bố, con thấy Ninh Ninh cũng rất hay, tên
bình thường chút thì tốt hơn, hơn nữa tên này dễ viết."
Sau này em bé đi học nhỡ bị phạt chép tên, cũng đỡ thiệt thòi.
Giang Hành Phong không vui nói: "Ai dám phạt tiểu công chúa nhà ta chép tên? Bố là người đầu tiên không đồng ý."
Lục Minh Nguyệt day day trán.
Em bé còn chưa lớn, bố đã bắt đầu nghĩ cách cưng chiều rồi. Nếu cứ đà này, em bé sau này khéo bị chiều hư thành một tiểu công chúa ngang ngược bá đạo mất.
Không được!
Cô tuyệt đối không cho phép người lớn trong nhà quá nuông chiều trẻ con, nhất định không được nuôi dạy con thành phế vật.
"Gọi là Ninh Ninh là được rồi." Cô kiên quyết không nhượng bộ: "Hơn nữa con bé lần này
theo con ở đảo hoang, cũng chẳng chịu khổ gì, không cần thiết phải cưng chiều như vậy."
Nghe giọng điệu nghiêm túc của Lục Minh Nguyệt, Giang Hành Phong chỉ đành thỏa hiệp, "Vậy nghe con."
Nhưng trong lòng vẫn có chút không cam tâm.
Dù sao cũng là cái tên tuyệt thế ông lật mấy cuốn từ điển mới tìm được.
Vừa thời thượng vừa sang trọng, lại còn quý phái.
Lục Minh Nguyệt thấy Giang Hành Phong thất vọng, không kìm được bổ sung một câu, "Tên khai sinh là Ninh Ninh, tên ở nhà có thể gọi là Lệ Tư."
Tiểu Lệ Tư.
Tiểu Lệ Chi (Quả vải - đồng âm Lệ Tư). Thực ra cũng khá đáng yêu.
Giang Hành Phong lúc này mới vui hơn chút, quay sang chia sẻ niềm vui với bà cụ Giang.
"Bé út có tên rồi, tên khai sinh Ninh Ninh, tên ở nhà Tiểu Lệ Tư."
Bà cụ Giang tin lầm Giang Nhược Hâm, suýt hại c.h.ế.t Minh Nguyệt, trong lòng hổ thẹn với Minh Nguyệt. Không còn lạnh nhạt như trước, vui vẻ khen cả hai cái tên đều hay.
Yến Tiểu Hy nghe người lớn bàn bạc xong tên, lập tức chạy đến bên nôi, hưng phấn nói: "Tiểu Ninh Ninh, em cũng có tên rồi. Sau này anh là anh cả, Tiểu An là em gái anh là chị của em, em là em út."
"Mặc dù làm em út có vẻ hơi thiệt thòi, nhưng em đừng lo, anh và chị sẽ bảo vệ em, chuyện
gì cũng nhường nhịn em, được không?"
Yến Ninh Ninh mới sáu tháng tuổi sao nghe hiểu được mấy lời này?
Cô bé tự chơi với nắm đ.ấ.m của mình, cho vào miệng gặm vài cái, lại thỉnh thoảng lấy ra nhìn vài lần, dường như không hiểu tại sao nắm đ.ấ.m lại không ngon.
Đôi mắt trong veo sáng ngời đầy vẻ ngây thơ ngơ ngác, ngay cả Yến Tiểu Hy tuổi còn nhỏ, cũng bị vẻ đáng yêu của em gái làm cho tan chảy.
Yến Tiểu Hy lấy nắm đ.ấ.m của em ra, dịu dàng hỏi: "Em đói rồi phải không? Anh đi pha sữa cho em nhé."
Vừa nói chuyện, Yến Tiểu Hy vừa hì hục bắt đầu rót nước pha sữa.
Cậu bé tuy không hiểu lắm, nhưng nhìn người lớn pha thế nào, thế mà cũng làm ra trò ra vẻ.
Cuối cùng dưới sự hướng dẫn và giúp đỡ của dì Phương, Yến Tiểu Hy đưa bình sữa đã pha xong đến bên miệng Yến Ninh Ninh, dịu dàng
và mong đợi nói: "Uống đi, Ninh Ninh mau lớn, sau này có thể đi học cùng anh rồi."
Yến Ninh Ninh vừa cầm được bình sữa, lập tức cho vào miệng mút chùn chụt, vẻ mặt thỏa mãn kia, giống như chú chuột sa chĩnh gạo.
Yến Tiểu Hy nhìn mà thích thú, ghé vào thành nôi, nhìn không chớp mắt.
Bên kia Yến Tiểu An cũng đói rồi, khóc oa oa, Tiểu Hy vội vàng cùng dì Phương pha thêm một bình sữa nữa...
Nhìn Yến Tiểu Hy bận rộn vui vẻ, Lục Minh Nguyệt cười trêu chọc với Yến Thừa Chi: "Tiểu Hy nhà mình, sau này chắc chắn là một ông anh cuồng em gái."
Minh Nguyệt không ngờ, một câu nói đùa của mình, sau này lại trở thành sự thật.
Yến Tiểu Hy sau khi lớn lên, chính là một ông anh cuồng em gái chính hiệu, đối với Tiểu An và Ninh Ninh thì cầu gì được nấy.
Ninh Ninh là "vua phá hoại", ngày nào cũng chạy nhảy lung tung gây rắc rối, có nồi (lỗi)
thì để anh đeo.
Còn Tiểu An chính là "cục cưng mít ướt", động một tí là đỏ mắt, không chịu được chút tủi thân nào, ngày nào xước tí da cũng bắt anh dỗ dành nửa ngày.
Tiểu Hy dỗ xong đứa này lại dỗ đứa kia, quả thực là phân thân thiếu thuật, nhưng lại vui vẻ chịu đựng cam tâm tình nguyện.
...
Một bữa tối kết thúc trong không khí vui vẻ như vậy.
Buổi tối sau khi tắm rửa, Yến Thừa Chi sấy tóc cho Lục Minh Nguyệt.
Mùi hương độc đáo trên người phụ nữ lan tỏa khắp phòng ngủ.
Nữ chủ nhân của phòng ngủ hôm nay cuối cùng cũng trở về, không còn vẻ trống trải hư vô nữa.
Cùng với trái tim anh, cũng được lấp đầy ắp.
Yến Thừa Chi chỉ cảm thấy biết ơn, nghĩ đến nỗi tương tư khổ sở thời gian qua, hốc mắt không khỏi nhuốm vài phần đỏ hoe.
Trong phòng bật điều hòa, Lục Minh Nguyệt mặc váy ngủ bằng lụa, đôi chân thon dài trắng nõn lộ ra ngoài, quyến rũ tay anh không tự chủ được thám hiểm lên trên.
Chẳng mấy chốc, Lục Minh Nguyệt cảm nhận được sự thay đổi cơ thể của anh.
Dù cách lớp vải, cũng không thể ngăn cách được hơi nóng hừng hực từ nơi đó truyền đến.
Hai vợ chồng xa cách lâu ngày gặp lại, Yến Thừa Chi thời gian qua vì tìm cô, chắc chắn cũng chịu đủ khổ cực.
Anh đột nhiên cúi người hôn Lục Minh Nguyệt, nụ hôn có chút gấp gáp.
Lục Minh Nguyệt dịu dàng đáp lại anh, chủ động cởi cúc áo cho anh.
Giây tiếp theo, bị sự ngông cuồng giữa hai chân anh làm cho tim run lên, theo bản năng muốn lùi lại.
Tuy nhiên Yến Thừa Chi đã không cho phép cô lùi bước, bế cô lên, nhẹ nhàng đặt xuống giường.
Đêm nay, Lục Minh Nguyệt coi như được kiến thức đàn ông đói lâu ngày đáng sợ thế nào. Nhưng mỗi khi cô xin tha, người đàn ông sẽ dùng đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn cô, miệng nói những lời dịu dàng dỗ dành nhất.
"Minh Nguyệt, thời gian qua anh rất nhớ em... Lần cuối cùng, em chịu đựng thêm chút nữa, ngoan..."
Lục Minh Nguyệt mềm lòng, liền mặc kệ anh làm loạn.
Kết quả giày vò một trận, là giày vò đến tận nửa đêm về sáng.
Sau đó lúc bế cô đi tắm rửa, lại đè cô làm thêm một lần nữa.
Lục Minh Nguyệt ngày hôm sau căn bản không xuống giường nổi, đừng nói là xuống lầu.
Bà ngoại Yến và dì Phương tưởng cô sức khỏe chưa hồi phục, bảo Yến Thừa Chi bưng đồ ăn vào phòng ngủ chăm cô ăn trưa, vừa dặn dò:
"Minh Nguyệt ở đảo hoang thời gian qua chắc chắn chịu không ít khổ cực, mấy ngày nay cháu cũng đừng đến công ty nữa, ở nhà chăm sóc nó cho tốt."
Những lời này đúng ý Yến Thừa Chi, cười đồng ý.
Lục Minh Nguyệt sợ anh nghỉ ngơi tốt quá tối lại làm bậy, đuổi anh đến công ty.
Bà ngoại Yến không đồng tình, "Minh Nguyệt, tiền thì kiếm bao giờ cho hết? Thừa
Chi muốn ở nhà với vợ, thì cứ để nó ở với con."
Dì Phương cũng nói: "Con đấy, cũng đừng hiểu chuyện quá."
Yến Thừa Chi gật đầu tán thành, "Bà ngoại nói phải, người đàn ông chung thủy biết chăm lo gia đình như cháu, bây giờ khó tìm lắm đấy."
Anh đây là được hời còn khoe mẽ.
Ở góc độ các trưởng bối không chú ý, Lục Minh Nguyệt đưa tay nhéo mạnh vào đùi Yến
Thừa Chi mấy cái.
Sắc mặt Yến Thừa Chi không đổi, thuận tay nắm lấy tay cô, cười nói: "Minh Nguyệt không cần lo lắng, cho dù không thường xuyên đến công ty, anh cũng nuôi nổi em và các con."
Dưới sự dặn dò của mấy vị trưởng bối, Yến Thừa Chi quang minh chính đại lười biếng ở trang viên mấy ngày.
Ban ngày nghỉ ngơi tốt quá, buổi tối càng có sức lực làm bậy.
Lục Minh Nguyệt thực sự sợ anh rồi, cho dù toàn thân như bị xe cán qua, ngày hôm sau cũng kiên quyết đi làm, đồng thời đuổi Yến Thừa Chi đến công ty.
Đường Miểu đang bận tối tăm mặt mũi, thấy Lục Minh Nguyệt về rồi, vui mừng khôn xiết.
Cô ấy báo cáo tình hình công ty nửa năm nay cho Lục Minh Nguyệt, sau đó giao đống tài liệu chất cao như núi cho cô.
"Những thứ này đều là tài liệu bắt buộc phải có chữ ký của cậu, cậu vừa về chưa nắm rõ
tình hình, tạm thời theo dõi những thứ này trước, ngày mai làm việc khác."
Đường Miểu nói xong liền vội vàng rời khỏi văn phòng Lục Minh Nguyệt.
Hôm qua cô ấy vừa đàm phán một dự án, hôm nay phải đi xác nhận điều khoản hợp đồng.
Lục Minh Nguyệt: ...
Bàn về cảm giác có một cấp dưới năng lực làm việc quá mạnh mẽ là như thế nào?
