Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 756: Ở Bên Nhau Quan Trọng Nhất
Cập nhật lúc: 13/04/2026 18:08
Tô Trác Minh im lặng vài giây.
Chuyên ngành của anh là nhãn khoa, nghiên cứu về tim mạch không nhiều.
Về phương diện kia, càng chưa từng nghiên cứu qua.
Nhưng đã là bạn tốt hỏi, anh vẫn rất tận tâm đưa ra ý kiến.
"Thừa Chi, tim cậu đã phẫu thuật hai lần, cơ thể còn giữ được tốt thế này, là nhờ thói quen sinh hoạt lành mạnh của cậu."
"Người đến tuổi trung niên, điều đầu tiên phải cân nhắc là sức khỏe."
"Bây giờ cậu chỉ hơi lực bất tòng tâm, nhưng cậu không biết tiết chế, đợi thêm vài năm nữa tuổi tác lớn hơn, tớ sợ vấn đề tim mạch của cậu sẽ tái phát."
Yến Thừa Chi hơi nhíu mày.
Tô Trác Minh tiếp tục: "Tớ với tư cách là bác sĩ, đưa ra lời khuyên chân thành nhất cho cậu là, sức khỏe tốt, có thể cùng người bên cạnh đi tiếp chặng đường dài lâu, mới là vốn liếng đáng để khoe khoang nhất."
Yến Thừa Chi im lặng hồi lâu.
"Ba tháng tớ đi tái khám một lần, bác sĩ đều nói tình trạng rất tốt."
Bình thường anh cũng có tập luyện, cố gắng kiểm soát trong phạm vi tim có thể chịu đựng,
nên thể chất ngày càng tốt. Anh luôn cảm thấy mình còn trẻ, luôn cảm giác chưa kịp hoàn hồn, sao đã đến tuổi trung niên rồi.
Không phải không chấp nhận được việc mình đã bốn mươi tuổi, chỉ là nhất thời chưa thích ứng kịp.
"Người sau ba mươi lăm tuổi, sức khỏe mỗi năm sẽ tệ hơn năm trước." Tô Trác Minh cười nói: "Tớ bằng tuổi cậu, nên tớ có thể đồng cảm."
"Sở dĩ cậu có lo lắng về phương diện đó, chỉ là vì quá để ý đến cảm nhận của người bên cạnh. Nhưng cậu có từng nghĩ, so với chuyện đó, người bên cạnh cậu thực ra quan tâm hơn việc cậu có thể ở bên cô ấy bao lâu."
"Trong mắt cô ấy, sức khỏe của cậu quan trọng hơn bất cứ điều gì."
Yến Thừa Chi không trả lời ngay.
Anh chưa bao giờ nghi ngờ tình yêu Minh Nguyệt dành cho anh.
Nhưng mà, người ta đều nói phụ nữ ba mươi như hổ dữ, anh biết Minh Nguyệt có thể sẽ không như vậy, nhưng anh luôn lo lắng, sẽ để Minh Nguyệt chịu thiệt thòi.
Trước đây anh từng làm quá nhiều chuyện khốn nạn với cô, cho nên luôn muốn dùng tất cả khả năng của mình để bù đắp cho cô.
Nhưng tiền bạc thứ này, anh có, Minh Nguyệt cũng tự kiếm được.
Minh Nguyệt không ham tiền của anh.
Trong nhà có một cô vợ xinh đẹp như hoa, lại là nữ cường nhân, đối với vật chất cũng không coi trọng.
Lúc này, đàn ông chỉ có thể cố gắng thỏa mãn cô ấy ở phương diện kia.
Cho nên Yến Thừa Chi mới để ý đến việc mình có còn một đêm bảy lần được hay không như vậy.
Tô Trác Minh nghe xong những lời này của anh, mỉm cười, "Cậu cần gặp không phải là bác sĩ."
Nhu cầu về mặt tinh thần này, nên tìm bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp để giúp phân tích.
Mặt Yến Thừa Chi đen sì.
Đây là nói bóng gió anh có bệnh tâm lý sao?
Bác sĩ Tô xưa nay nghiêm túc, hiếm khi kể một câu chuyện cười lạnh không buồn cười lắm, thấy bạn tốt không lĩnh hội được, vội vàng chuyển chủ đề.
"Chuyện này của cậu tớ ghi nhớ rồi, quay về sẽ giúp cậu hỏi bác sĩ Lâu."
Tô Trác Minh sau khi tỉnh lại từ người thực vật thường xuyên đến thôn Thất Bài, dưới sự đeo bám dai dẳng của anh, bác sĩ Lâu cuối cùng cũng đồng ý truyền thụ cho anh một số kiến thức về đông y.
Nhưng anh mới học chưa được bao lâu, không dám lấy Yến Thừa Chi ra làm chuột bạch.
Tô Trác Minh không để Yến Thừa Chi đợi quá lâu.
Hai ngày sau, vừa khéo bác sĩ Lâu ra ngoài tìm vài vị thảo d.ư.ợ.c, Tô Trác Minh nói ngon nói ngọt giữ ông ấy ở lại thành phố thêm vài ngày.
Yến Thừa Chi đi gặp bác sĩ Lâu.
Bác sĩ Lâu bắt mạch cho anh, lại hỏi kỹ thói quen sinh hoạt những năm gần đây của anh.
Cuối cùng vẻ mặt nghiêm túc, "Tình trạng này của cậu, chỉ thích hợp thanh tâm quả d.ụ.c, sau này cố gắng kiểm soát một tuần hai đến
ba lần, thực sự không nhịn được, cũng không được quá bốn lần."
Yến Thừa Chi: ...
Anh muốn tìm bác sĩ giúp điều trị một chút, xem có thể khôi phục hùng phong hay không.
Kết quả đổi lại bốn chữ vàng "thanh tâm quả d.ụ.c"? Hơn nữa một tuần còn không được quá bốn lần?
Nhưng bác sĩ Lâu cũng coi như ân nhân cứu mạng một nửa của anh, anh dù có chút buồn bực cũng không dám biểu hiện ra.
Bác sĩ Lâu có lẽ nhìn ra sự không vui của anh, hừ lạnh nói: "Người trẻ tuổi, cậu bây giờ không còn trẻ nữa. Không muốn để vợ cậu góa bụa khi còn trẻ, thì phải biết trân trọng cơ thể mình!"
Lời này tuy khó nghe, nhưng đạo lý cũng giống như những gì Tô Trác Minh nói.
Yến Thừa Chi dù có bao nhiêu bất mãn, nhưng nhớ lại lần bệnh nặng mấy năm trước, suýt chút nữa âm dương cách biệt với Minh Nguyệt.
Chút xíu nữa thôi, anh đã vĩnh viễn mất cô rồi.
Nếu có thể, anh hy vọng mình sống thọ hơn Minh Nguyệt.
Anh sợ mình đi trước, Minh Nguyệt sẽ buồn.
Mạc Tang đứng bên cạnh nghe xong, đột nhiên có chút ghen tị.
Mặc dù anh ta quen sống một mình, tự do tự tại cũng tốt. Nhưng đôi khi tối nằm trên giường, căn phòng trống trải tối om, anh ta
muốn nói chút tâm sự gì đó, đều không có ai đáp lại.
Cảm giác đó cũng đặc biệt khó chịu.
Nhất là khi tuổi tác ngày càng lớn, chất lượng giấc ngủ kém xa trước kia, cũng không ngủ được nhiều như hồi trẻ, thường xuyên trời chưa sáng đã tỉnh.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đợi trời sáng này, quả thực một ngày dài như một năm, quá đáng sợ.
Trước đây khi Kim Thân chưa kết hôn, anh ta còn có thể nửa đêm tìm cậu ta trò chuyện, bây giờ Kim Thân có vợ có con, sẽ không bao giờ cùng anh ta phát điên như vậy nữa.
Mạc Tang đang tự cảm động một mình, nghe thấy ông chủ lại bồi thêm một câu, "Vợ tôi xinh đẹp, xung quanh luôn có một đống hoa cỏ ong bướm vây quanh."
Anh rất nghi ngờ nếu ngày nào đó mình đi trước, vợ có quay đầu tặng anh một chiếc mũ xanh không.
Mạc Tang: ...
Thôi xong, uổng công cảm động!
Ông chủ vẫn là ông chủ, cho dù c.h.ế.t cũng không quên chuyện ghen tuông.
Bác sĩ Lâu vẻ mặt nghiêm túc kê cho Yến Thừa Chi ít t.h.u.ố.c, bảo anh uống liên tục một tuần.
"Sau này cứ cách một tháng đến tìm tôi tái khám một lần, nhân lúc tôi chưa c.h.ế.t, có thể giúp cậu điều dưỡng cơ thể tốt hơn một chút."
Yến Thừa Chi cảm kích nhận lấy, tỏ ý sẽ tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn của bác sĩ Lâu.
Còn về một tuần không được quá bốn lần... Cái này hơi khó.
Nhưng để có thể ở bên Minh Nguyệt lâu dài hơn, anh nhịn!
Sắp đến Tết rồi, một số công việc cuối năm của công ty đã làm gần xong.
Đoàn Phi Phi lại rủ nhóm Lục Minh Nguyệt ra ngoài, cùng đi ăn cơm, làm đẹp.
Cách lần tụ tập trước đến nay đã hơn một tháng, chủ đề đương nhiên không thể rời khỏi chuyện cùng nhau mua nội y gợi cảm lần trước.
Đoàn Phi Phi vừa mở lời, Đường Miểu ngược lại hào phóng đáp lại, "Nhà tớ ấy à, trước đây chưa từng yêu ai, cái đó cũng phá trinh muộn, cho nên ở phương diện này, đến giờ vẫn như chàng trai trẻ, nhiệt tình đến đáng sợ."
Cho nên sau khi cô ấy mua thứ đó về, phản ứng của Kim Thân càng nhiệt liệt hơn, thường
xuyên sáng dậy còn phải ôm cô ấy làm thêm một lần nữa.
Đường Miểu dù trẻ trung chịu đựng tốt cũng có chút không chịu nổi, lén lút cất hết những thứ đó đi.
"Kết quả các cậu đoán xem thế nào?"
Đoàn Phi Phi trêu chọc: "Không phải anh ấy tự mình đi lục ra đấy chứ?"
"Không, anh ấy lại đi mua mười mấy bộ về, hơn nữa kiểu dáng không bộ nào trùng nhau."
Đường Miểu nhắc đến chuyện này, không có đỏ mặt, chỉ có vài phần nghiến răng nghiến lợi, còn có oán niệm với Đoàn Phi Phi.
Cô ấy không nên nghe Đoàn Phi Phi nói bậy.
Thẩm Vệ Đông thời trẻ chơi bời trác táng, dù cuối cùng đã thu tâm, nhưng Đoàn Phi Phi không bày trò kích thích chút, có lẽ thực sự không khơi dậy được bao nhiêu đam mê.
Đàn ông với đàn ông, căn bản không thể tùy tiện lấy ai làm bản tham chiếu được.
Đoàn Phi Phi cười không chút nể nang.
"Tổng trợ lý Kim kiểu đàn ông nghiêm túc đó, thật không nhìn ra đấy nhé."
"Cậu còn dám cười!"
Đường Miểu lao tới bóp cổ cô ấy.
Hai người phụ nữ náo loạn thành một đoàn.
Triệu Tiểu Hà lại nhận thấy Lục Minh Nguyệt dường như không có hứng thú lắm.
"Minh Nguyệt, hôm nay cậu có vẻ không vui, xảy ra chuyện gì rồi sao?"
