Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 908: Cô Không Phải Cô Ấy

Cập nhật lúc: 24/04/2026 16:03

Thiệu Ngọc Manh hôm nay đi đường cả ngày, phong trần mệt mỏi, sớm đã mệt rã rời, cúp điện thoại xong đi tắm, sau đó lăn ra ngủ.

Còn bên kia, Giang Dã bị cúp điện thoại thì mặt nghệch ra.

Tình huống gì đây?

Thiệu Ngọc Manh không chịu đến đón Cao Anh Lễ, còn công khai tuyên bố họ chia tay rồi?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà làm căng thế?

Giang Dã hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Lúc này Cao Anh Lễ lại bắt đầu gào thét, "Thiệu Ngọc Manh, em có ý gì? Chặn anh, treo anh lên phải không? Vậy anh nói cho em biết em thắng rồi, qua đây nhận sai với anh một câu, anh vẫn đối tốt với em như trước..."

Người bên cạnh đẩy Giang Dã, "Sao rồi? Thiệu Ngọc Manh có nói bao giờ đến không?"

Giang Dã ném điện thoại sang một bên, hai tay dang ra, "Thiệu Ngọc Manh không đến."

"Không đến?"

Tất cả mọi người đều không tin.

Năm xưa Thiệu Ngọc Manh theo đuổi Cao Anh Lễ thế nào? Như con ch.ó vẫy đuôi đuổi cũng không đi. Năm ngoái còn vì Cao Anh Lễ suýt mất mạng, bây giờ Cao Anh Lễ say rượu liên tục gọi tên cô, cô dám không đến?

Họ đều cảm thấy Thiệu Ngọc Manh đang cố tình làm giá.

"Nói đi cũng phải nói lại, anh Lễ gần đây qua lại hơi gần gũi với Diêm Tuyết, Thiệu Ngọc Manh chắc là giận rồi? Nghe nói cô ấy dọn ra ngoài hai tháng rồi."

"Chậc chậc chậc, lần này cũng kiên trì phết, thế mà nhịn được hai tháng."

"Theo tôi thấy cô ta đang giả vờ thôi, chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.t này vẫn khá hiệu quả đấy, các cậu thấy rồi đấy, anh Lễ chủ động đưa bậc thang rồi còn gì."

Mọi người nhao nhao bàn tán, cố ý hay vô tình, đều là những lời hạ thấp và coi thường Thiệu Ngọc Manh.

Giang Dã hơi cau mày.

Trước đây anh ta cũng nhìn Thiệu Ngọc Manh như vậy. Anh ta và Cao Anh Lễ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, là anh em tốt, theo con mắt của anh ta, Thiệu Ngọc Manh tuy xinh đẹp nhưng không phải người phụ nữ đẹp nhất anh ta từng gặp, dáng người không đủ bốc lửa, tính cách cũng không được coi là dễ mến.

Quan trọng hơn là, người phụ nữ này lụy tình quá.

Người phụ nữ này căn bản không xứng với anh em của anh ta.

Đàn ông bình thường ai lại thích kiểu này? Ban đầu có thể sẽ cảm động, nhưng lâu dần, không chán cũng phiền. Huống hồ Thiệu

Ngọc Manh mang lại cảm giác, bất kể Cao Anh Lễ làm gì, cô cũng sẽ không rời đi.

Rẻ mạt và đờ đẫn như vậy, người đàn ông nào sẽ trân trọng?

Vẫn là kiểu như Diêm Tuyết đáng yêu hơn, giở chút tâm cơ nhỏ nhặt mà đàn ông đều

nhìn thấu, cũng biết ngấm ngầm đòi quà, thỏa mãn lòng tự trọng của đàn ông.

Nhưng tối hôm nay...

Giang Dã cảm thấy, Thiệu Ngọc Manh hoàn toàn không giống đang đùa.

Đang định quát mấy gã anh em plastic (bè lũ) đang ồn ào kia, một bóng dáng nhẹ nhàng

bước vào.

Diêm Tuyết mặc chiếc váy liền màu trắng dài đến đầu gối, đi đôi giày vải đế bằng màu trắng, trông như nữ sinh vừa vào đại học, thanh thuần lại xinh đẹp.

Những người có mặt ở đây nhìn quen các mỹ nhân phong tình vạn chủng, nhìn thấy kiểu như Diêm Tuyết đều không kìm được mắt sáng lên, khách sáo chào hỏi cô ta.

"Là Tiểu Tuyết đến à, vừa khéo anh Lễ say rồi, em mau đưa cậu ấy về nhà đi."

Thiệu Ngọc Manh đi theo Cao Anh Lễ bao nhiêu năm, cũng chẳng mấy khi thấy anh ta đưa cô ra ngoài, nhưng Diêm Tuyết thì thường xuyên đi cùng Cao Anh Lễ tham gia đủ loại tụ tập.

Ai quan trọng hơn, có mắt đều hiểu!

Giang Dã cũng rất nhanh ném Thiệu Ngọc Manh ra sau đầu, thái độ khá ôn hòa nói với Diêm Tuyết: "Anh Lễ hôm nay bị chuốc mấy ly lớn, em chăm sóc cậu ấy cho tốt nhé."

Diêm Tuyết dịu dàng cười với mọi người, sau đó cúi người gọi Cao Anh Lễ.

"Anh Lễ."

Gọi mấy tiếng liền, Cao Anh Lễ mới miễn cưỡng mở mắt, nhìn chằm chằm cô ta một lúc, "Em đến rồi à?"

Diêm Tuyết cười càng thêm dịu dàng, một tay vén tóc mai ra sau tai, lộ ra góc mặt tự cho là đẹp nhất.

"Vâng, em đến rồi."

Cô ta vừa nói, vừa đỡ Cao Anh Lễ dậy, "Chúng ta về nhà thôi."

Cao Anh Lễ để mặc cô ta đỡ, đợi khó khăn lắm mới đứng dậy được, Cao Anh Lễ cúi xuống nhìn chằm chằm Diêm Tuyết một lúc, đột nhiên dùng sức đẩy cô ta ra.

"Cô không phải Manh Manh!"

Mặt Diêm Tuyết trắng bệch, luống cuống đứng chôn chân tại chỗ.

Không khí trong cả phòng bao dường như đông cứng lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 908: Chương 908: Cô Không Phải Cô Ấy | MonkeyD