Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 954: Tôi Chỉ Đang Tác Thành Cho Các Người Thôi
Cập nhật lúc: 28/04/2026 17:14
Cao Anh Lễ lại không quan tâm đến những người đó, bất chấp tất cả lao về phía Lữ Xán.
Lập tức bị một thanh niên vạm vỡ đè xuống.
Cao Anh Lễ vùng vẫy không thoát, mặt xanh mét.
Anh ta được người ta tâng bốc mà lớn lên, sớm đã quen việc ai cũng phải nhường nhịn anh ta, chiều chuộng anh ta, nịnh nọt anh ta.
Chưa từng nghĩ có ngày, sẽ bị người ta làm mất mặt thế này, trực tiếp đè xuống đất chà đạp.
Anh ta nhìn chằm chằm Thiệu Ngọc Manh. "Em cứ thế trơ mắt nhìn họ đ.á.n.h anh sao?"
"Là anh động thủ đ.á.n.h người trước." Thiệu Ngọc Manh kéo tay Lữ Xán, "Chúng ta về thôi."
Lữ Xán đang mài nắm đ.ấ.m, chuẩn bị thừa nước đục thả câu cũng đ.ấ.m Cao Anh Lễ vài cái, bị Thiệu Ngọc Manh kéo tay như vậy, cả người lập tức không bình thường nữa.
Anh ấy bây giờ hình như, thực sự ngày càng thích người phụ nữ này rồi.
Rõ ràng trước đây cùng ăn cơm, cùng thảo luận công việc, đôi khi cũng có khoảng cách rất thân mật, nhưng lúc đó đều không cảm thấy gì.
Kể từ khi anh ấy giả vờ bị rắn c.ắ.n, hiểu lầm Thiệu Ngọc Manh thích mình, anh ấy liền ngày càng không bình thường.
Nếu Thiệu Ngọc Manh không chấp nhận lời tỏ tình của anh ấy, vậy sau này anh ấy suốt ngày hồn xiêu phách lạc thế này, làm việc kiểu gì?
Lữ Xán như con rối gỗ bị giật dây, bị Thiệu Ngọc Manh kéo tay, định đi theo cô.
Cao Anh Lễ giận dữ quát: "Thiệu Ngọc Manh, em dám đi?!"
Thiệu Ngọc Manh đầu cũng không ngoảnh lại, "Cao tổng anh về đi, sau này đừng đến nữa, nơi như thôn Thất Bài cũng không thích hợp với loại người như anh."
"Lần này anh vô cớ đ.á.n.h người thôn Thất Bài, họ tha cho anh, cũng là vì họ không muốn chấp nhặt với anh..."
Người thôn Thất Bài khá đoàn kết, bất kể bên trong có bao nhiêu mâu thuẫn, đó đều là người trong thôn tự tính toán với nhau, nhưng
khi đối mặt với người ngoài, nắm đ.ấ.m của tất cả mọi người đều nhất trí hướng ra ngoài.
Cao Anh Lễ không ngờ Thiệu Ngọc Manh đối xử với anh ta lạnh lùng vô tình như vậy, lớn tiếng gọi mấy câu, không nhận được hồi âm.
Anh ta đột nhiên lạnh lùng hỏi: "Có phải em đã bỏ đứa con của chúng ta không?"
Bước chân Thiệu Ngọc Manh khựng lại.
Cảm xúc của Cao Anh Lễ càng thêm kích động.
"Thiệu Ngọc Manh, đó là con chung của chúng ta, em có tư cách gì tự mình quyết định?"
Thiệu Ngọc Manh đột nhiên quay đầu sải bước về phía anh ta, giáng một cái tát vào mặt Cao Anh Lễ.
Cao Anh Lễ vẫn bị thanh niên vạm vỡ kia đè c.h.ặ.t, hoàn toàn không tránh được, cứ thế bị Thiệu Ngọc Manh tát mạnh đến đau điếng cả mặt.
Anh ta quả thực không thể tin nổi.
"Em bỏ con của chúng ta, anh còn chưa tìm em tính sổ, em còn dám nổi nóng trước? Mấy năm nay là anh chiều hư em quá rồi sao..."
Chưa nói hết câu, lại bị Thiệu Ngọc Manh tát thêm một cái.
Hốc mắt Thiệu Ngọc Manh đỏ hoe, cực kỳ phẫn nộ.
"Cao Anh Lễ, anh có tư cách gì đến chất vấn tôi? Lúc tôi m.a.n.g t.h.a.i anh đang làm gì? Anh đang lăn giường với Diêm Tuyết! Lúc bạn thân tôi đưa tôi đến bệnh viện phá t.h.a.i anh
đang làm gì? Anh đang đưa Diêm Tuyết đi mua đồ hiệu!"
"Bất kể lúc nào, ngay cả lúc tôi cần anh nhất, bên cạnh anh mãi mãi đều là Diêm Tuyết."
"Vậy tôi dứt khoát dùng d.a.o sắc c.h.ặ.t đay rối, nhường vị trí bạn gái cho Diêm Tuyết, tôi tác thành cho các người, để các người danh chính ngôn thuận ở bên nhau, anh còn gì bất mãn?"
Thiệu Ngọc Manh vốn đã buông bỏ tình cảm với Cao Anh Lễ, nhưng đứa con đã mất là nỗi đau vĩnh viễn trong lòng cô, anh ta năm lần
bảy lượt nhắc đến, chính là đang xé rách vết thương cũ của cô rồi rắc thêm nắm muối.
Cô tức giận đến mức gần như gào thét những uất ức này ra.
Cao Anh Lễ bị tiếng gào của Thiệu Ngọc Manh làm cho chấn động, ngẩn người một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình, "Nhưng đó là con của anh..."
"Chúng ta chưa kết hôn! Con là của một mình tôi, tôi muốn làm gì thì làm, anh là người yêu cũ không có tư cách can thiệp!"
Thiệu Ngọc Manh bước tới túm lấy cổ áo Cao Anh Lễ, "Tôi cảnh cáo anh, đừng đến làm phiền tôi nữa. Nếu không, người thôn Thất Bài đều đứng về phía tôi đấy."
"Là anh vào thôn gây sự trước, cho dù mọi người đ.á.n.h anh một trận, pháp bất trách chúng (luật pháp không phạt số đông/ đám đông làm sai khó xử phạt), anh báo cảnh sát cũng vô dụng!"
Cao Anh Lễ không thể hiểu nổi sự thay đổi này, như thể hoàn toàn không quen biết người
trước mặt nữa.
Đây vẫn là cô gái ngây thơ hoạt bát hay cười đó sao?
Cô thế mà học được thói đe dọa hăm dọa này rồi?
Là học từ Lữ Xán sao?
