Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 963: Không Trốn Thoát Được Sao?
Cập nhật lúc: 28/04/2026 17:17
Ôn Tình ngoan ngoãn như vậy, trưởng bối hai bên cũng từ sự cảnh giác ban đầu dần dần thả lỏng.
Hôm đi chọn váy cưới, mẹ Cao còn đích thân đến giúp xem xét.
Ôn Tình mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, những hạt cườm lấp lánh trên lớp voan mỏng
càng tôn lên vẻ rực rỡ của cô ta. Khoảnh khắc cô ta bước ra khỏi phòng thử đồ, tất cả mọi người đều kinh ngạc trước vẻ đẹp ấy.
Ngay cả Cao Anh Lễ cũng bị thất thần trong giây lát.
Người phụ nữ xinh đẹp như vậy làm cô dâu của anh ta, dường như cũng không khó chấp nhận như trong tưởng tượng.
Mẹ Cao cũng hài lòng nhìn cô con dâu sắp về nhà chồng, liên tục gật đầu.
Mẹ Ôn thấy vậy vội vàng nói: "Bà thông gia, Tình Tình nhà tôi mấy hôm trước chỉ là nhất thời nghĩ quẩn thôi. Nguyện vọng từ nhỏ đến lớn của nó là gả cho Anh Lễ, hôm đó giở tính khí cũng là vì biết chuyện của Thiệu Ngọc Manh, trong lòng có chút khó chịu thôi."
Mẹ Cao nhạt giọng "ừ" một tiếng, "Chuyện của Thiệu Ngọc Manh, quả thực là Anh Lễ làm không đúng, sau này sẽ bù đắp cho Tình Tình thật tốt, cũng sẽ không để chuyện tương tự xảy ra nữa."
Bề ngoài thì gió êm sóng lặng, nhưng thực chất trong lòng mẹ Cao lại cảm thấy Ôn Tình không đủ rộng lượng. Có người đàn ông thành đạt nào chỉ canh giữ một người phụ nữ để sống qua ngày chứ?
Cái gì mà một lòng một dạ, một đời một kiếp một đôi người?
Đó đều là những lời nói dối của tầng lớp thấp kém bịa ra để che đậy sự túng quẫn nghèo khó, không có khả năng ra ngoài trăng hoa mà thôi.
Dù sao bất cứ chuyện gì, chỉ cần khoác lên mình lời hứa thuần khiết kiểu này, cho dù giả tạo đến đâu, cũng đều trở nên tốt đẹp.
Loại lời nói dối kém chất lượng này, chỉ lừa được mấy cô gái trẻ.
Ôn Tình đã ở tuổi này rồi, thế mà còn tin vào thứ hư vô đó.
Không phải ngây thơ, mà là ngu ngốc!
Nhưng dù thế nào, trong lòng mẹ Cao vẫn hài lòng về Ôn Tình, dù sao người phụ nữ này không có tâm cơ gì, sau này kết hôn với con
trai bà, cũng không cần lo cô ta thổi gió bên gối, không cần lo cô ta gây chuyện thị phi, khiến bà và con trai xa cách.
Quan trọng hơn là, Ôn Tình thực sự quá ưu tú, mang ra ngoài quá nở mày nở mặt cho nhà họ Cao.
Kiểu con dâu này, có bà mẹ chồng nào không thích?
Hai bà mẹ trò chuyện rôm rả, ánh mắt Cao Anh Lễ cũng mang theo vài phần ấm áp.
Chỉ có Ôn Tình, thần sắc nhạt nhòa, như thể người đang thử váy cưới không phải là cô ta, cô ta thậm chí còn chẳng thèm soi gương một cái, đã nói thẳng với nhân viên cửa hàng: "Lấy bộ này đi, khá hợp đấy."
Nhân viên cửa hàng có chút không phản ứng kịp.
Thông thường cô dâu đến thử váy cưới, ai chẳng thử đi thử lại, hận không thể thử hết váy cưới trong cả cửa hàng.
Sao vị tiểu thư Ôn này phản ứng lại bình thản thế?
Ôn Tình lặp lại lời nói một lần nữa, nhân viên mới vội vàng giúp cô ta chỉnh lại chân váy.
Sau đó, Ôn Tình làm theo quy trình chụp vài tấm ảnh với Cao Anh Lễ, rồi rất nhanh thay váy cưới ra.
Ôn Tình nói với mẹ Cao: "Bác gái, bên phía giáo viên tìm cháu có chút việc, cháu đi trước đây ạ."
Mẹ Cao gật đầu, "Tối qua nhà ăn cơm nhé."
Ôn Tình do dự một chút, vẫn nói: "Vâng ạ."
Cao Anh Lễ lúc này vẫn chưa hoàn hồn khỏi sự kinh ngạc trước vẻ đẹp của Ôn Tình, theo bản năng nói: "Anh đưa em đi nhé!"
"Không cần đâu, em đến đó bàn chuyện thi đấu với giáo viên, hơn nữa không tiện đường với anh, không lãng phí thời gian của anh nữa."
Đợi sau khi Ôn Tình đi, mẹ Cao đi sang một bên gọi điện thoại, "Theo sát một chút, đừng để nó chạy lung tung."
Ôn Tình vừa ra khỏi cửa hàng liền bắt taxi, đi thẳng đến chỗ giáo viên.
Cô ta để ý thấy, từ lúc lên xe, phía sau đã có một chiếc xe màu trắng bám sát. Không cần đoán cũng biết, đó là người mẹ Cao phái tới theo dõi cô ta.
Ôn Tình tựa vào lưng ghế, đột nhiên cảm thấy rất mờ mịt.
Trong giới cũng có những người phụ nữ ưu tú khác, gia thế thậm chí còn tốt hơn nhà họ Ôn,
tại sao mẹ Cao cứ nhất quyết nhắm vào một mình cô ta không buông?
Cô ta phải làm sao đây?
Mắt thấy ngày kết hôn càng lúc càng gần, cô ta có thể trốn thoát được không?
Ôn Tình do dự giây lát, vẫn gọi điện cho Thiệu Ngọc Manh.
