Sau Khi Xuyên Không - Ta Dẫn Phu Gia Phát Tài - Chương 49: Săn Được Chim Rồi.

Cập nhật lúc: 04/02/2026 10:08

A tỷ sắp ra ngoài săn b.ắ.n rồi!

Thật tốt quá! Hắn cũng muốn đi!

Cố Đại Ngưu còn chưa nói hết lời phản đối, đã thấy Cố Niệm An mặc áo bông nhỏ nhanh ch.óng chạy tới bên cạnh Cố Niệm Tri.

“A tỷ, dẫn đệ đi với! Đệ cũng muốn đi!”

Hắn cực kỳ thích ra ngoài săn b.ắ.n nha!

Thấy cả hai đứa nhỏ nhà họ Cố đều đòi ra ngoài, Cố Đại Ngưu cầu cứu nhìn về phía Liễu thị.

Liễu thị bất đắc dĩ cầm một con d.a.o phay ra đi tới trước mặt Tỷ đệ hai người.

“Cầm lấy phòng thân.”

Trong nhà cũng chẳng có v.ũ k.h.í gì vừa tay, chỉ có d.a.o rựa và d.a.o phay thôi.

Cố Đại Ngưu vốn tưởng Liễu thị sẽ ra dạy dỗ bọn trẻ: ...

Được rồi!

Coi như hắn chưa nói gì.

Bước ra khỏi miếu đổ, Cố Đại Ngưu bảo Tỷ đệ hai người đi theo sau bọn họ.

Mấy người tới một cánh rừng không xa gần đó, mấy nam nhân chia nhau tìm củi khô, Cố Niệm Tri muốn đi xem có gà rừng thỏ hoang gì không, hiềm nỗi Cố Đại Ngưu cứ nhìn chằm chằm nàng.

“A tỷ, ở đây cái gì cũng không có, phải làm sao bây giờ?”

Hắn muốn ăn thỏ hoang!

“Ai bảo cái gì cũng không có?”

Cố Niệm Tri chỉ chỉ mấy con chim trên cành cây.

Nhiều chim như vậy, săn được mấy con cũng đủ cho bọn họ ăn một bữa rồi!

Cố Niệm An có chút hoài nghi, A tỷ sức lực lớn thì đúng rồi, nhưng chuẩn xác dường như không được tốt cho lắm nha!

Lần trước hắn cùng nàng lên núi mấy bận thấy nàng muốn đập sóc mà toàn hụt thôi!

Cố Niệm An có chút thất vọng vì tối nay không được ăn đồ rừng nhưng lại không muốn làm nhụt chí nhiệt tình của A tỷ, cố làm vẻ vui mừng vỗ tay.

“Thật tốt quá! Săn chim ăn thôi!”

Cố Niệm Tri cạn lời nhìn "tiểu hài ca" trước mặt, biểu cảm vừa rồi của hắn nàng đều nhìn thấy hết rồi nhé!

Thật là làm khó hắn, vì không muốn làm nhụt chí nàng mà còn phải ở đây diễn kịch...

“Nhỏ tiếng chút! Đừng làm chim sợ bay mất.”

Cố Niệm Tri rón rén đi tới dưới gốc cây, sau đó giả vờ thò tay vào túi vải bên hông lấy từ không gian ra một chiếc s.ú.n.g cao su.

Trên tuyết không có sỏi đá, nàng lại từ trong chậu hoa ở không gian nhặt mấy viên đá cuội.

“Pằng pằng pằng!”

Viên đá bay ra, một con chim nhỏ béo mầm từ trên cây rơi xuống.

Cố Niệm An há hốc mồm.

A tỷ thế mà thực sự b.ắ.n được chim!

Không đợi Cố Niệm Tri tiến lên, Cố Niệm An đã nhanh chân chạy qua nhặt chim về.

“A tỷ, tỷ thật là lợi hại quá đi! Chúng ta có chim để ăn rồi!”

Thời gian qua tuy A nương cũng cho bọn họ ăn thịt, nhưng mỗi lần đều chỉ là một hai miếng, hắn đều thèm c.h.ế.t đi được!

Cố Niệm Tri xoa xoa cái đầu nhỏ của hắn.

“Chúng ta qua bên kia xem thử, cố gắng săn thêm mấy con nữa.”

“Vâng!”

Tỷ đệ hai người đổi hướng tiếp tục tìm chim, Cố Niệm An tò mò nhìn s.ú.n.g cao su trong tay Cố Niệm Tri.

“A tỷ, cái thứ trong tay tỷ là gì vậy?”

Cố Niệm Tri thấy hắn dường như rất thích, lại từ không gian lấy ra một cái nữa đưa cho hắn.

“Đây là s.ú.n.g cao su, dùng để b.ắ.n chim, đệ cứ xem ta dùng thế nào trước đã, thời gian đi đường buồn chán có thể luyện tập.”

Thấy Cố Niệm Tri cho mình s.ú.n.g cao su nhỏ, Cố Niệm An cẩn thận nhận lấy rồi giắt vào bên hông.

Hắn nhất định phải trở thành một thợ săn mạnh mẽ giống như A tỷ!

Chẳng mấy chốc, Tỷ đệ hai người đã b.ắ.n được hơn hai mươi con chim, bên phía Cố Đại Ngưu cũng đã nhặt xong củi khô rồi, nhưng khi hắn nhìn lại thì phát hiện hai đứa trẻ đã biến mất!

Hắn sốt ruột cõng củi chạy khắp rừng tìm kiếm.

“Đại Ngưu thúc, có chuyện gì vậy?”

Huynh đệ Cố Thanh Sơn thấy Cố Đại Ngưu chạy loạn trong rừng, còn tưởng hắn gặp vấn đề gì nên vội vàng chạy tới.

“Niệm Tri và Niệm An không thấy đâu nữa!”

Hắn nhất thời sơ ý thế mà quên mất sau lưng còn có hai đứa trẻ!

Thấy Cố Đại Ngưu lo lắng như vậy, Huynh đệ Cố Thanh Sơn cũng cõng củi cùng nhau đi tìm.

“Niệm Tri!”

“An An!”

“Các con ở đâu?”

Khu rừng không lớn, rất nhanh tiếng của Cố Đại Ngưu đã truyền tới chỗ Tỷ đệ hai người.

Cố Niệm Tri vỗ trán một cái.

Hỏng rồi!

Nàng mải dẫn An An đi săn mà quên khuấy mất Đại Ngưu thúc!

Tỷ đệ hai người xách chim chạy về phía Cố Đại Ngưu, bốn người Cố Đại Ngưu thấy trong tay hai đứa trẻ toàn là chim béo mầm thì trong lòng chấn kinh khôn xiết.

“Niệm Tri, các con là đi săn chim sao?”

“Phải nha Đại Ngưu thúc, hôm nay A tỷ b.ắ.n được rất nhiều chim đấy!”

Cố Niệm An vui vẻ khoe khoang thu hoạch hôm nay, ròng rã hai mươi lăm con!

Ô ô ô~

Ăn không hết!

Căn bản là ăn không hết!

Suốt chặng đường về, mấy nam nhân đều vui thay cho Tỷ đệ hai người.

Chim dù nhỏ cũng là thịt nha!

Ngần này chim chắc đủ cho nương con ba người Liễu thị ăn mấy ngày rồi!

Về tới miếu đổ, Đại Ngưu thẩm và Tam Diệp tẩu thấy hai đứa trẻ thế mà săn được nhiều chim như vậy nhất thời cũng chấn kinh đến không nói nên lời.

Ngay lúc bọn họ còn đang ngẩn ngơ, Cố Niệm Tri đã chia cho ba nhà mỗi nhà một con chim.

“Việc này không được đâu, con lập tức đưa đi chín con chim, mỗi ngày trong thức ăn nấu một con cũng đủ ăn chín bữa rồi đấy!”

Đại Ngưu thẩm cầm năm con chim trả lại, Cố Hữu Điền và Tam Diệp tẩu cũng không nỡ nhận đồ của trẻ con, vội vàng trả lại.

“Thúc thúc thẩm t.ử, chúng ta đã chọn cùng nhau chạy nạn, vậy sau này chính là người một nhà rồi, người một nhà làm gì mà khách sáo như thế!”

“Không được! Thân huynh đệ còn phải minh toán trướng nữa là!”

Đại Ngưu thẩm nhất quyết không chịu nhận, nàng làm sao có thể ăn đồ của nhà Liễu thị, người ta nương góa con côi vốn dĩ đã chẳng dễ dàng gì.

Tam Diệp tẩu cũng có chút ngượng ngùng.

Tuy nàng không thiếu miếng thịt này, nhưng nàng sống ở Lê Hoa thôn bao nhiêu năm, cũng biết dân làng không dễ dàng gì.

Dẫu nàng không thiếu cũng không nỡ nhận của người ta!

“Thúc thúc thẩm t.ử đừng khách sáo nữa, chúng ta có thịt cùng ăn, chỉ có dưỡng tốt thân thể thì sau này chạy nạn mới có sức lực nha! nương góa con côi chúng ta còn phải dựa dẫm vào các người nhiều đấy!”

“Phải đấy, các người cứ nhận lấy đi.”

Liễu thị cũng cảm thấy con gái nói đúng, đoạn đường phía trước núi cao sông dài, sao có thể không dưỡng tốt thân thể cho được?

Một con chim tuy chẳng đáng là bao, nhưng dù sao cũng là thịt mà!

Nhà nông ở quê có khi cả năm còn chẳng được ăn lấy hai miếng thịt đâu!

Mọi người thấy hai nương con đã nói vậy thì cũng ngại ngùng nhận lấy.

Nhà thím Đại Ngưu và nhà Cố Hữu Điền đều đem chim đi hầm, bỏ thêm chút thịt lợn vào, mỡ màng ăn ngon cực kỳ! Giữa mùa đông được ăn thịt chim lại còn được húp canh nóng, thật là khoan khoái hết chỗ nói!

Nhà Cố Niệm Tri và tẩu Tam Diệp thì đem chim đi nướng.

Chim nướng tuy không có bao nhiêu thịt, nhưng ăn vào vừa thơm vừa giòn, đến xương cũng hận không thể nhai nát luôn!

Nhà Cố Niệm Tri đem mười sáu con chim còn lại nướng sạch, Liễu thị gọi Tiểu Thuyên T.ử lại, gắp vào bát nó một con chim nướng.

“Ái chà! Quế nương, nhà ngươi đã cho mỗi người nhà ta một con rồi, giờ lại cho Tiểu Thuyên T.ử thêm một con nữa là không được đâu nha!”

Họ đâu có mặt mũi nào mà lấy nhiều thế này!

“Không sao đâu, trời lạnh thế này, cho đứa trẻ ăn nhiều một chút cũng ấm người.”

Thấy con trai cầm con chim nướng chảy cả nước miếng, Đường Lai Đệ trong lòng dâng lên một hồi cảm động.

Gia đình thím Quế nương đúng là toàn người tốt mà!

Đợi sau khi bọn họ ổn định chỗ ở, nàng nhất định phải báo đáp họ thật tốt!

Ngày hôm đó mọi người đều ăn uống rất thỏa mãn, bên ngoài tuyết rơi như lông ngỗng, trong miếu một nhóm người ăn thịt húp canh, lại thêm hai cái màn thầu, ăn uống còn sướng hơn cả ngày Tết!

Ngày hôm sau tuyết quả nhiên đã ngừng, tuy trên đường vẫn còn tuyết đọng, nhưng chỉ cần không rơi nữa là không ảnh hưởng đến việc lên đường.

Hai đứa trẻ vẫn ngồi trên xe lừa quấn chăn kín mít, Cố Niệm Tri dẫn theo Thập Nhất đi phía trước dẫn đường, Liễu thị đi bên cạnh xe lừa trông nom hai đứa nhỏ, cả đoàn người đi về phía dãy núi xa xăm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.