Sau Khi Xuyên Không - Ta Dẫn Phu Gia Phát Tài - Chương 7: Ở Dưới Chân Núi.

Cập nhật lúc: 04/02/2026 05:01

Hòa ly thành công, nương con ba người Liễu thị mang theo vài bộ y phục rồi rời khỏi nhà họ Cố.

“Nương, chúng ta đi đâu ạ?”

An An sáu tuổi sợ hãi nhìn xung quanh.

Trời sắp tối rồi, trong rừng ở núi sau thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng sói hú từng hồi.

Dù nói sói dữ không xuống núi, nhưng cậu nhóc vẫn không nén nổi sợ hãi mà run rẩy.

nương gia Liễu thị xưa nay không thương con gái, chắc chắn sẽ không chấp nhận nương con ba người họ, Liễu thị cau mày.

Chẳng lẽ bà chỉ có thể mang theo con cái c.h.ế.t đói trên đường sao?

“Nương, chúng ta tới căn nhà nát dưới chân núi phía bắc thôn đi.”

Dưới chân núi phía bắc có ba gian nhà tranh, vốn có một gia đình ở đó, sau vì quá gần núi, lại không có tường rào che chắn, cả nhà ba người bị sói dữ xuống núi kiếm ăn lúc nửa đêm c.ắ.n c.h.ế.t.

Nay đã bỏ hoang nhiều năm, mái nhà đã thủng mấy lỗ lớn.

“Nhưng chỗ đó gần núi, không an toàn.”

Liễu thị đã từng thấy gia đình đó, lúc họ bị sói c.ắ.n c.h.ế.t bà cũng có đi theo thu dọn hậu sự.

Nghĩ đến cảnh tượng thiếu tay cụt chân đó, Liễu thị không khỏi cảm thấy rùng mình.

Cố Niệm Tri thì chẳng quản nhiều như vậy, ở đâu mà chẳng là ở? Ở lại đầu thôn hóng gió tây bắc cũng chẳng thấy an toàn hơn là bao!

“Nương, dù thế nào thì nơi đó chung quy cũng là một chỗ để đi. Nay ba người chúng ta không tiền không lương, có một nơi dừng chân cũng tốt để sau này còn tính tiếp.”

Nghe con gái nói vậy, Liễu thị cũng thấy có lý.

Thế là, nương con ba người đi về phía bắc thôn.

Dưới chân núi, ba gian nhà tranh rách nát hiện ra trước mắt.

Cỏ dại ngoài nhà đã cao hơn một mét, căn nhà chỗ nào cũng hư hỏng, ba người khó khăn lắm mới tìm được một gian phòng có tường vách tương đối nguyên vẹn để ổn định chỗ ở.

Đêm đến, nghe tiếng thú vật trong núi kêu, cỏ dại ngoài nhà đung đưa theo gió.

nương con ba người nép sát vào nhau.

“Cũng may bây giờ không phải là mùa đông, nếu không nương con ba người mình chắc c.h.ế.t rét mất.”

So với sự lo lắng của Liễu thị, Cố Niệm Tri lại bình thản hơn nhiều.

“Nương, nay đang là mùa hè, trên núi rau dại quả dại nhiều, chúng ta chăm chỉ một chút nhất định sẽ không c.h.ế.t đói đâu.”

Nghe con gái nói vậy, Liễu thị cũng thấy nhẹ lòng hơn đôi chút.

Phải rồi!

Ngày tháng của mọi người tuy không dễ dàng gì, nhưng may mà làng Lê Hoa gần núi, rau dại trong núi có đầy, nếu chăm chỉ một chút thì cũng có thể miễn cưỡng duy trì cuộc sống.

Nghĩ đoạn, ba người chìm sâu vào giấc ngủ.

Đây là giấc ngủ bình yên nhất của họ.

Không có tiếng Cố Đại Chùy lải nhải bên tai, cũng không có tiếng c.h.ử.i bới từ sáng sớm của Cố lão thái.

Trời vừa sáng, Liễu thị đã bước ra khỏi nhà nhổ cỏ dại.

Nay đã ở đây rồi, cỏ quanh nhà nhất định phải dọn dẹp sạch sẽ.

Lúc tỷ đệ hai người Cố Niệm Tri thức dậy, một khoảng sân lớn trước cửa đã được Liễu thị dọn sạch.

“Niệm Tri, con và An An nhổ nốt cỏ dại sau nhà đi, nương đi hái ít rau dại về làm cơm trưa.”

Nói xong, Liễu thị không biết từ gian nhà nào tìm được một cái giỏ thủng rồi đi lên núi.

Cố Niệm An vừa xắn tay áo định nhổ cỏ thì bị Cố Niệm Tri gọi lại.

“An An, chúng ta đi ra bờ sông mò cá đi!”

Mò cá?

Cố Niệm An nghĩ đến con sông lớn ven làng, nước sông ở đó chảy xiết, không ít chú bác đi mò cá ở đó không cẩn thận ngã xuống sông mà mất mạng.

“Không! A nương dặn rồi, chúng ta không được ra bờ sông.”

“Thế đệ có còn muốn ăn cá nữa không?”

Ừm...

Cố Niệm An suy nghĩ vài giây, sau đó vứt nắm cỏ dại trong tay xuống, chạy huỳnh huỵch đến bên cạnh Cố Niệm Tri.

“Ăn ạ!”

Nhìn bộ dạng thèm thuồng của cậu nhóc, Cố Niệm Tri xoa đầu cậu mỉm cười.

“Đi, tỷ dẫn đệ đi bắt cá!”

Tỷ đệ hai người chạy ra bờ sông, chọn một khúc sông khuất để dừng lại.

Nhìn dòng nước cuồn cuộn, Cố Niệm An vẫn sợ hãi rụt chân lại.

“Tỷ, đệ sợ!”

Cậu nhóc không muốn bị nước sông cuốn trôi đâu!

“Đừng sợ! Đệ ở đây đợi, tỷ xuống bắt cá cho.”

Thấy Cố Niệm Tri kéo ống quần định xuống sông, Cố Niệm An vội vàng giữ lấy nàng.

“Tỷ! Đệ không ăn cá nữa đâu! Chúng ta về đi!”

Nhìn khuôn mặt vừa lo lắng vừa xoắn xuýt của đứa trẻ, Cố Niệm Tri đưa cậu lại một chỗ ngồi hẳn hoi.

“Đệ ở đây đợi tỷ, nếu trong vòng một nén nhang tỷ chưa lên thì đệ đi tìm người cứu nhé.”

“Vâng ạ.”

Trấn an Cố Niệm An xong, Cố Niệm Tri nhanh ch.óng xuống nước.

Nước sông không sâu lắm, chỉ tầm hơn hai mét. Có điều nước hơi xiết, rất dễ bị cuốn trôi.

Nàng thừa dịp Cố Niệm An không chú ý, lén lên bờ từ một chỗ cỏ dại khác, từ trong không gian lấy ra một con cá trắm cỏ nặng bốn cân, cùng với ba con cá diếc nặng một hai cân, dùng cỏ xâu lại với nhau.

Thấy thời gian cũng hòm hòm rồi, Cố Niệm Tri lúc này mới xách một xâu cá chạy về phía Cố Niệm An.

Từ xa nàng đã thấy Cố Niệm An đang lo lắng ngó nghiêng bên bờ sông.

“An An!”

Nghe thấy tiếng nàng, Cố Niệm An vui mừng quay người lại.

“Tỷ!”

Cậu nhóc nhìn thấy gì thế này?

Tỷ tỷ vậy mà xách được bao nhiêu là cá!

Cả đời này cậu chưa bao giờ thấy nhiều thịt đến thế!

Vừa mừng vì Cố Niệm Tri không sao, cậu vừa phấn khích chạy vòng quanh xâu cá.

“Tỷ, cá này nặng lắm phải không ạ?”

Con cá lớn kia nhìn sắp cao bằng cậu rồi đấy!

“Không nặng không nặng! Còn chưa đến mười cân đâu!”

Cái thân hình Cố Niệm Tri này tuy mới mười một tuổi, nhưng vì làm việc đồng áng lâu ngày nên sức lực rất lớn.

Mấy con cá này nàng xách về nhà chỉ là chuyện nhỏ!

Buổi trưa, Liễu thị xách một giỏ nhỏ rau dại về đến nhà, chỉ thấy hai đứa trẻ đang đè một con cá trắm cỏ lớn xuống đất, dùng đá mài vảy cá.

“Niệm Tri, An An, cá này ở đâu ra thế?”

“Tỷ tỷ bắt đấy ạ!”

Cố Niệm An giữ c.h.ặ.t t.a.y ấn con cá, trên mặt lộ ra nụ cười rạng rỡ.

"Niệm Tri bắt được sao?"

Liễu thị nhìn về phía con gái.

Trời ạ!

nha đầu này đang toàn thân ướt đẫm, dùng đá mài vảy cá!

Đúng là tạo nghiệt mà!

Chuyện này nếu bị người khác nhìn thấy thì biết làm sao bây giờ!

Liễu thị vội vàng kéo Cố Niệm Tri đi vào trong nhà, để Cố Niệm An trông chừng con cá.

"Nương, người làm gì vậy?"

Cố Niệm Tri mặt đầy ngơ ngác.

Sao vừa mới về đến nhà đã kéo nàng chạy vào phòng thế này?

"Con nhìn con xem, y phục xộc xệch, còn ra thể thống gì nữa!"

Thấy dáng vẻ hoảng hốt của Liễu thị, Cố Niệm Tri mới nhớ ra hoàn cảnh của mình.

Nơi này tuy là thế giới trong sách, nhưng chung quy vẫn là thời cổ đại.

Danh tiết của nữ t.ử cực kỳ quan trọng.

Nếu bộ dạng này của nàng bị kẻ khác nhìn thấy, chỉ e đến lúc đó không phải gả đi thì cũng bị dìm l.ồ.ng heo.

Thật là nguy hiểm!

Nàng không muốn xuất giá! Càng không muốn c.h.ế.t!

Thay bộ đồ cũ mà Liễu thị lấy ra từ bọc vải rách, Cố Niệm Tri mới trở lại bên ngoài tiếp tục mài vảy cá.

Cố Niệm An thấy tỷ tỷ quay lại xử lý con cá lớn, trong lòng vui sướng vô cùng.

Nghĩ đến lát nữa sẽ được ăn thịt cá thơm ngon, nước miếng không tự chủ được mà chảy ra.

"Niệm Tri, sau này các con không được ra bờ sông nữa. Mấy năm trước trong làng có đứa trẻ ngã xuống sông, cuối cùng đến xác cũng không tìm thấy đâu!"

"Nương, giờ trong nhà không có gì ăn, tìm được chút thực phẩm nào hay chút nấy."

Thấy Cố Niệm Tri chưa nhận ra lỗi sai của mình, Liễu thị tiếp tục lải nhải:

"Trên núi nhiều rau dại như vậy, mỗi ngày chúng ta đi đào rau dại cũng đủ ăn no, không đáng để ra bờ sông mạo hiểm."

Bà không cầu vinh hoa phú quý, chỉ mong có thể dẫn theo hai đứa con ăn no mặc ấm, sống tiếp là thỏa mãn rồi.

"Đợi qua đoạn thời gian này, Nương sẽ đến nhà địa chủ tìm việc giặt giũ thuê, Tỷ đệ hai người con hái ít rau dại phơi khô, mùa đông nấu cháo cầm cự là qua thôi!"

Nghe lời Liễu thị nói, Cố Niệm Tri chỉ cảm thấy tương lai mù mịt.

Trong không gian của nàng rõ ràng có nhiều vật tư như vậy, lại phải ở đây ăn rau dại hứng gió lạnh, đó chẳng phải tự tìm khổ vào thân sao!

Dù thế nào đi nữa, nàng nhất định phải nghĩ cách kiếm tiền, đem vật tư trong không gian ra sử dụng một cách danh chính ngôn thuật, để năm sau khi chạy nạn không phải bữa đói bữa no.

"Nương, tục ngữ có câu kẻ hèn nhát thì c.h.ế.t đói, kẻ gan dạ thì no nê, con thà ăn no mà c.h.ế.t chứ không muốn một thời gian nữa lại bị c.h.ế.t đói!"

Thấy con gái không nghe khuyên bảo, bà lại dời tầm mắt sang đứa con trai sáu tuổi.

Chỉ thấy Cố Niệm An không ngừng lau nước miếng, thỉnh thoảng còn gật đầu phụ họa theo Cố Niệm Tri.

Liễu thị: ...

Thôi vậy, suy cho cùng là do bà vô dụng, mới khiến hai đứa con phải chịu khổ theo mình.

Bà xách rau dại đi về phía bờ sông.

Nghĩ bụng đã có cá rồi, vậy số rau dại này đem rửa sạch rồi phơi khô đi, như vậy mùa đông cũng dễ sống hơn một chút.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Không - Ta Dẫn Phu Gia Phát Tài - Chương 7: Chương 7: Ở Dưới Chân Núi. | MonkeyD