Sau Khi Xuyên Không, Ta Dùng Chung Thân Xác Với Sát Thủ - Chương 11

Cập nhật lúc: 02/08/2026 10:02

Những hốc mắt trống rỗng đều hướng về phía chúng tôi.

Gió...

Đã ngừng.

Điều này còn đáng sợ hơn cả lúc có gió.

Tô Thanh Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu.

— Không đúng.

Cô nhìn lên phía trên cánh cửa đá.

Ở đó có khắc một hàng chữ.

Chữ rất nhỏ, lại bị bụi phủ mất một nửa.

Cô bước nhanh tới, dùng tay áo lau sạch.

"Người sống qua đây, để lại một tiếng."

Xuân Đào không hiểu.

Tôi cũng không hiểu.

Nhưng Tạ Thất lại nhíu mày.

— Không thể mở miệng.

Tô Thanh Nguyệt gật đầu.

— Nhưng nơi này lại bắt chúng ta để lại âm thanh.

Trong lòng tôi lập tức dấy lên một dự cảm cực kỳ tệ.

Quy tắc trong cổ mộ...

Phần lớn đều chẳng hề có lý.

Bắt bạn im lặng là nó.

Bắt bạn mở miệng cũng là nó.

Làm theo...

Có thể c.h.ế.t.

Không làm theo...

Cũng có thể c.h.ế.t.

Tô Thanh Nguyệt nhanh ch.óng đảo mắt nhìn xung quanh.

— Chắc chắn phải có loại âm thanh khác.

Bỗng nhiên tôi nghĩ ra điều gì đó.

— Không phải âm thanh của con người.

Tô Thanh Nguyệt nhìn tôi.

Tôi chỉ cây giáo đồng trong tay Tạ Thất, rồi chỉ những chiếc đầu lâu trên tường.

— Để chúng tự phát ra tiếng.

Tạ Thất lập tức hiểu ý.

Anh giơ cây giáo lên, mạnh mẽ nện vào bức tường bên phải.

Lần thứ nhất.

Đầu lâu rung lên.

Lần thứ hai.

Những chiếc răng va vào nhau, phát ra tiếng lách cách khe khẽ.

Lần thứ ba.

Toàn bộ đầu lâu trong hành lang đều rung theo.

Tiếng rắc rắc nối liền thành một mảng.

Hàng chữ trên cửa đá khẽ phát sáng.

Mắt Tô Thanh Nguyệt sáng lên.

— Tiếp tục!

Tạ Thất lại gõ thêm ba lần nữa.

Đầu lâu rung mạnh hơn.

Luồng gió còn sót trong miệng chúng bị ép ra ngoài, phát thành những tiếng hú đứt quãng.

Từ sâu trong cửa đá...

Vang lên tiếng cơ quan đang dần chuyển động.

Nhưng đúng lúc ấy...

Một chiếc đầu lâu bên trái đột nhiên nứt toác.

Từ bên trong...

Thò ra một bàn tay khô quắt.

Bàn tay ấy chộp lấy cổ tay Tạ Thất.

Tạ Thất lập tức tung chân đá vào tường.

Nhưng càng nhiều bàn tay hơn lại vươn ra sau những chiếc đầu lâu.

Chúng túm lấy tay áo.

Giáp vai.

Cả vết thương của anh.

Tạ Thất khẽ rên một tiếng.

Xuân Đào lại vội lấy chiếc túi thơm rách trong n.g.ự.c ra, lắc lắc.

Bên trong...

Đã chẳng còn chút bột nào.

Cô ngẩn người.

Rồi nghiến răng nhét thẳng miếng vải của túi thơm vào bàn tay khô gần nhất.

Bàn tay ấy như chạm phải thứ cực kỳ ghê tởm.

Nó lập tức rụt trở về.

— Vẫn còn mùi!

Xuân Đào vội la lên.

— Trên vải vẫn còn mùi!

Cô lập tức dùng túi thơm chạm vào những bàn tay đang giữ cổ tay Tạ Thất.

Từng bàn tay một...

Đều rụt trở lại.

Tạ Thất rút mạnh tay ra.

Nâng cây giáo.

Nện xuống cú cuối cùng.

Ầm!

Toàn bộ đầu lâu trong hành lang đồng loạt rung chuyển.

Cửa đá...

Ầm ầm mở ra.

Tạ Thất lập tức đẩy mạnh Tô Thanh Nguyệt vào trong.

Tôi kéo Xuân Đào chạy theo.

Cả bọn lao vào cửa.

Phía sau, cánh cửa đá chậm rãi khép lại.

Tạ Thất là người cuối cùng bước vào.

Trước khi khe cửa khép kín...

Những chiếc đầu lâu ngoài hành lang vẫn còn rung động.

Tiếng hú của chúng hòa làm một.

Nghe như...

Một đám người đã c.h.ế.t từ rất nhiều năm trước.

Đang cười khúc khích phía sau lưng chúng tôi.

Ầm!

Cửa đá đóng kín.

Mọi âm thanh...

Biến mất.

Xuân Đào chống hai tay lên đầu gối, thở hổn hển.

Trong tay cô vẫn cầm chiếc túi thơm rách.

Chiếc túi đã bẩn đến mức không còn nhìn ra màu sắc ban đầu.

Cô cúi đầu nhìn nó.

Bỗng nhỏ giọng nói:

— Nó lại cứu chúng ta thêm một lần nữa.

Không ai phản bác.

Tô Thanh Nguyệt tựa vào tường nghỉ một lúc.

Rồi khẽ nói:

— Xuân Đào.

— Sau khi ra ngoài...

Ta sẽ cho người lập bài vị trường sinh cho mẹ ngươi.

Xuân Đào sững người.

Cô há miệng.

Rất lâu sau mới nhỏ giọng đáp:

— Tiểu thư...

Mẹ nô tỳ vẫn còn sống.

Tô Thanh Nguyệt:

— ...

Tôi không nhịn được.

Suýt nữa bật cười.

Tô Thanh Nguyệt cũng ngây ra một thoáng.

Rồi nhỏ giọng sửa lời:

— Vậy...

Thưởng bạc cho bà ấy.

Xuân Đào lập tức gật đầu.

— Cái này thì được!

Tạ Thất liếc nhìn chúng tôi.

Chắc anh cảm thấy mấy người chúng tôi đều đã bị bột vàng làm hỏng đầu óc.

Nhưng anh không nói gì.

Anh dựa vào vách đá ngồi xuống.

Cuối cùng...

Không còn cố gắng chống đỡ nữa.

Tô Thanh Nguyệt lập tức ngồi xổm xuống xem vết thương cho anh.

Mũi tên...

Vẫn còn cắm sau vai.

Không thể rút.

Nhưng thân tên đã gãy.

Phần gãy cắm sâu vào thịt.

Máu và quần áo đã dính c.h.ặ.t vào nhau.

Bàn tay Tô Thanh Nguyệt khựng giữa không trung.

Tạ Thất nói:

— Không cần lo.

— Im miệng.

Hai chữ ấy vừa thốt ra...

Ngay cả chính Tô Thanh Nguyệt cũng sững lại.

Tạ Thất cũng khựng người.

Xuân Đào lặng lẽ cúi đầu.

Còn tôi...

Coi như không nhìn thấy gì.

Tô Thanh Nguyệt nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh.

— Nếu anh c.h.ế.t ở đây...

Thì không ai trong chúng ta ra ngoài được.

Tạ Thất nhìn cô.

Tô Thanh Nguyệt nói tiếp:

— Cho nên...

Đây không phải chỉ là mạng của một mình anh.

Lần này...

Tạ Thất không còn nói "không cần lo" nữa.

Tô Thanh Nguyệt lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn.

Rồi nhìn sang tôi.

— Xuân Hoa.

— Giúp ta giữ anh ấy.

Tôi bước tới.

Ấn c.h.ặ.t vai Tạ Thất.

Mùi m.á.u trên người anh rất nồng.

Mé vết thương đã chuyển sang màu đen.

Không biết là trúng độc...

Hay đã bị thứ bẩn trong cổ mộ nhiễm vào.

Tô Thanh Nguyệt xé lớp vải quanh mũi tên.

Động tác còn vững vàng hơn tôi tưởng.

Xuân Đào nhỏ giọng hỏi:

— Tiểu thư...

Người biết chữa thương sao?

Tô Thanh Nguyệt im lặng một lát.

— Không biết.

Xuân Đào:

— ...

Tô Thanh Nguyệt nói tiếp:

— Nhưng ta từng đọc sách y.

Tôi nhìn Tạ Thất.

— Nghe thấy chưa?

— Nền tảng lý thuyết rất vững.

Tạ Thất khép mắt lại.

Không biết...

Là đau quá.

Hay bị tôi chọc tức.

Tô Thanh Nguyệt không dám tùy tiện xử lý mũi tên.

Chỉ lau sạch m.á.u quanh vết thương.

Sau đó dùng vải buộc cố định phần tên gãy.

Để nó không tiếp tục rung lắc.

Đột nhiên tôi cảm thấy...

Vị tiểu thư trước mắt thật ra rất thông minh.

Khi một người được đặt quá lâu giữa nhung lụa gấm vóc...

Người khác sẽ quên rằng cô ấy cũng có đôi tay.

Cũng có đầu óc.

Đến chính cô ấy...

Có lẽ cũng từng quên mất.

Nhưng...

Cổ mộ này...

Sẽ không nuông chiều bất kỳ ai.

Sau khi băng bó xong.

Tô Thanh Nguyệt khẽ nói:

— Chỉ có thể làm đến vậy.

Tạ Thất gật đầu.

— Đủ rồi.

Anh chống cây giáo đồng đứng dậy.

Động tác chậm hơn trước rất nhiều.

Tô Thanh Nguyệt định đỡ anh.

Nhưng bị anh khéo léo tránh đi.

Lần này...

Cô không cố chấp nữa.

Bởi vì...

Phía trước đã vang lên tiếng nước chảy.

Nghe như...

Một dòng nước sâu hơn.

Và chảy xiết hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.