Sau Khi Xuyên Sách Ta Ẩn Cư Tránh Xa Cốt Truyện Chính - Chương 6
Cập nhật lúc: 07/08/2026 13:05
Lời này vừa thốt ra lập tức khiến chốn này giật thót kinh hoàng! Không chỉ Ngọc Trạch cùng vị khách quý tới thăm sân vườn là Kiếm thần Lạc Vô Cùng đại hiệp sặc ngụm trà phun phèo phèo, mà đến cả con ch.ó mực lớn Đào Hoa nhà ta cũng giật mình tháo chạy lùi lại vài bước, há hốc cái mồm ngơ ngác nhìn hai chúng ta.
"Ha ha ha ha... Cầm phụng nương quả đúng là người trong cuộc phóng khoáng..."
Mẹ kiếp, ta đã tưởng tượng ra ngay tiêu đề trang nhất của tờ "Giang Hồ Nhật Báo" ngày mai sẽ giật tít thế nào rồi!
"Không, thật sự không cần thiết đến thế..."
Ta đưa tay lau vạt mồ hôi hột trên trán.
"Các người... thật sự không phải..."
Trì Diên đã đem câu hỏi này ra tra vấn đến cả trăm lần rồi.
Thế nhưng ta bản tính ôn hòa, vẫn nhẫn nại đáp lời:
"Đã bảo là không phải rồi mà! Chỉ có mình ngươi thôi được chưa, sau này cũng chỉ cần mình ngươi thôi!"
Ta thật sự chịu hết nổi rồi!
Giọt nước tràn ly, chịu hết nổi thì cần gì phải nhẫn nhịn nữa!
"Ngoan ngoãn dưỡng thương cho tốt đi, thương thế lành lặn rồi thì vào phòng làm ấm chăn đệm cho bản cô nương!"
Quăng lại một câu, khuôn mặt nhỏ nhắn của ta đỏ bừng lên rồi vội vã lao vụt ra khỏi cửa phòng.
Thấu qua khoảng kính phản chiếu nhìn vào bên trong, ta mới phát hiện ra cái tên kia mặt còn đỏ gay hơn cả ta, đỏ gay đỏ gắt đến tận mang tai.
Cái sự thuần tình đáng ghét này!
Rất tốt, hoàn toàn xác nhận tên ranh này tuyệt đối chẳng thể nào tơ tưởng tới nữ chính được nữa rồi.
Tên nhóc này, trải qua "Quy luật tình yêu thanh mai trúc mã" vĩ đại của bản cô nương, nay đã trổ mã thành một đại thiếu niên thuần tình đạt chuẩn rồi!
"Đáng ghét thật, thế là còn mỗi mình ta cô đơn lẻ bóng!"
Phía bên kia, Ngọc Trạch đang không ngừng hậm hực đá túi bụi vào thân cây, đá cho cây đào của ta lõm mất một lỗ nhỏ.
Cú đá này, nhìn qua là biết nội lực thâm hậu đến nhường nào rồi.
"Hay ngươi đi xuống mấy cái chân vực mà nhặt người về đi, hoặc vung tay vào mấy chốn rừng sâu núi thẳm mà nhặt, kiểu gì chả nhặt được một mống."
Ta tốt bụng đưa ra lời gợi ý.
Ngọc Trạch trừng mắt lườm ta một cái cháy mặt, rồi đùng đùng giận dỗi bỏ đi.
Ta vươn vai đ.á.n.h một cái ngái ngủ, xoay người nhìn về phía vị phu quân tương lai đang thẹn thùng đỏ mặt lén nhìn mình qua khe cửa, mỉm cười rạng rỡ:
"Tương lai của chúng ta, vẫn còn dài rộng lắm!"
[Phiên ngoại: Trì Diên / Ngôn Từ]
Năm ta lên năm tuổi, mẫu thân ta bị c.h.é.m đầu thị chúng, nguyên do là vì trót làm chấn động nộ khí của Thánh thượng.
Thánh thượng đương triều là một vị hôn quân. Thái t.ử tuy là kẻ phóng khoáng, nhưng phong thái làm việc lại tột cùng chướng mắt, hành sự quá đỗi độc đoán chuyên quyền.
Phụ thân yêu thương sâu đậm mẫu thân, từ sau cái c.h.ế.t của người, ông như kẻ rơi vào ma đạo, hạ quyết tâm phải lật đổ ngai vàng.
Năm mười bốn tuổi, vốn dĩ phụ thân đã sắp xếp người tới cứu ta, chẳng ngờ lại bị nàng phát hiện trước một bước.
Thế là ta ngầm ra hiệu cho đám ám vệ lui xuống.
Chốn hoàng tộc hỗn loạn, vô số cạm bẫy ngầm giăng lối. Ta mang thân phận là thế t.ử của Nhiếp chính vương, từ nhỏ đã phải sống trong tính toán chi li.
Giả vờ yếu ớt, giấu mình trong bóng tối là những điều phụ thân dặn dò ta nhất định phải làm.
Mấy tháng đó đúng vào lúc biến cố triều đình bùng nổ, phụ thân vì muốn bảo toàn tính mạng cho ta nên đã dàn xếp cho ta giả bệnh nặng nhằm chuyển dời tới nơi khác.
Ta không ngờ mình lại duyên phận gặp được nàng.
Một thiếu nữ vừa nhìn thoáng qua đã biết chẳng phải tiểu thư đài các chốn khuê văn, tuy vẫn giữ nét lễ nghi nhưng lại sống động, thong dong vô cùng.
Về sau đồng hành bên nàng lâu ngày, ta mới từ miệng nàng hay tin: Nàng vốn là một linh hồn từ thế giới khác trôi dạt tới đây, mượn xác nhập vào người Trường thị đích nữ nơi kinh thành. Vì muốn lẩn tránh kết cục bi t.h.ả.m của đời mình, nàng lựa chọn cao chạy xa bay.
Nàng vô cùng hướng về tự do, tựa như trước kia đã phải nếm trải muôn vàn đắng cay tủi hổ.
Khoảng thời gian ba tháng ngắn ngủi ấy, từng giây từng phút ta đều khắc ghi trong dạ. Ta nhớ rõ mùi hương ánh nắng hòa lẫn hương hoa đào thanh khiết trên vạt áo nàng, nhớ cả con ch.ó mực lớn trông có vẻ ngốc nghếch kia.
Nhưng ta không còn thời gian nữa. Mối thù của ta, ta chẳng thể buông bỏ; mẫu thân của ta không thể chịu oan khuất mà c.h.ế.t đi một cách vô ích.
Ta lựa chọn quay đầu bước vào giông bão, còn nàng đúng như ta dự đoán, vẫn kiên định tiến về phía trước, chẳng vì ta mà dừng chân.
Ta biết rõ ta không xứng với nàng.
Nhưng... trong lòng ta vẫn vương vất một tia hy vọng: Nếu như ta dọn dẹp xong xuôi mọi ân oán, liệu ta... ta có thể đi tìm nàng không?
Nàng từng bảo, nếu chưa thể buông bỏ tất cả thì đừng đến gặp nàng.
Nàng bảo, nàng không thích kẻ xem thường mạng người, coi mạng người như cỏ rác.
Khoảnh khắc đó, trong lòng ta thực ra có đôi phần may mắn, bởi vì ta vẫn chưa trở thành kẻ tàn sát vô độ như lời nàng nói.
Mười năm đằng đẵng trôi qua, ta chưa từng gặp lại nàng, nhưng ta vẫn luôn điên cuồng tìm kiếm nàng. Ta có vô số điều muốn hỏi nàng, bởi vì ta phát hiện ra ta chỉ vỏn vẹn biết được nàng tên là Trường Thanh Thanh, là đích nữ của Trường Thượng thư.
Ta cố ý nâng đỡ che chở cho Trường Thượng thư trên chốn quan trường, thường xuyên tới phủ hỏi thăm tung tích của Trường Thanh Thanh, nhưng ông ấy lúc nào cũng chỉ mỉm cười không đáp.
Về sau, Thái t.ử kế vị, ta ra tay kết liễu Tiên hoàng. Trường Thượng thư để lại một bức thư cáo lão hồi hương rồi bặt vô âm tín, chẳng còn vết tích.
Ta biết, nhất định là Trường Thanh Thanh đã đón ông ấy đi rồi.
Ta dốc hết sức lực tìm kiếm, nhưng vẫn biệt vô âm tín.
Thần trí ta bắt đầu trở nên hoảng hốt, cả ngày sống trong mơ hồ lay lắt. Thực ra từ vài năm trước ta đã mắc phải cái chứng bệnh này rồi: thường xuyên mất ngủ, tâm tính dễ nổi trận côi đình. Nếu như có nàng ở bên cạnh, có lẽ nàng sẽ tìm ra phương t.h.u.ố.c chữa trị cho ta chăng?
... Đột nhiên ta sực nghĩ ra: Có phải nàng đã quay trở về thế giới của nàng rồi không?
Nàng từng nói nàng phải c.h.ế.t đi mới tới được nơi này, vậy có phải chỉ cần ta c.h.ế.t đi là có thể tới thế giới đó tìm nàng?
