Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Có Bốn Người Cha - Chương 118

Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:31

Cô ghé tai cha Cảnh sát hình sự nói nhỏ: “Ba ơi, con ra ngoài đợi ba nhé.”

Liên Phong đang định gật đầu thì bất chợt một cơn đau nhói đ.â.m vào huyệt thái dương ——

Lại tới nữa rồi.

Liên Phong phải dùng hết sức bình sinh mới giữ được vẻ mặt bình thản. Anh dời mắt xuống, nhìn bàn tay phải nhỏ nhắn, trắng trẻo của Khương Miên đang khoác trên tay mình.

Anh bỗng nắm c.h.ặ.t lấy tay Khương Miên, giống như lúc cô còn nhỏ, hơi ấm từ bàn tay cô giúp xoa dịu cơn đau đang hành hạ anh.

Trong lòng bàn tay là tay của con gái, không được dùng sức quá mạnh kẻo làm con đau —— với ý nghĩ đó, Liên Phong nắm tay Khương Miên rất chắc nhưng không hề run rẩy, ngay cả Khương Miên đang đứng sát bên cũng không nhận ra điều gì bất thường, cứ để mặc cha Cảnh sát hình sự nắm tay mình.

Thấy Liên Phong công khai nắm tay cô gái nhỏ trước mặt mọi người với cử chỉ thân mật như vậy, cục trưởng Trần nheo mắt, lòng càng thêm lo lắng.

Dù ông có thiên vị con gái mình đến đâu thì cũng phải thừa nhận rằng, xét về mọi mặt, con gái ông đều không thể so sánh được với cô bé này.

Lý Trạch Lượng thấy Liên Phong không những không cho Khương Miên ra ngoài mà còn nắm tay cô tình tứ như vậy, cơn giận bốc hỏa lên đầu.

Nhưng cơn giận vừa mới bốc lên đã bị ánh mắt bình thản của Liên Phong dập tắt.

Liên Phong nói: “Cứ để Miên Miên ở lại, tôi sẽ suy nghĩ thông suốt hơn.”

Giọng anh rất ổn định, không ai nhận ra anh đang phải chịu đựng cơn đau như thế nào.

Các dây thần kinh ở huyệt thái dương như bị hàng ngàn mũi kim đ.â.m vào, khuấy đảo bên trong.

Anh còn khẽ gật đầu với Khương Miên —— biết cô sẽ thắc mắc, cái gật đầu này là để cô yên tâm ở lại.

Khương Miên hiểu ý, ngồi xuống giường bệnh, sát cạnh cha Cảnh sát hình sự.

Cô nhìn xuống bàn tay phải đang bị cha nắm c.h.ặ.t.

Ngón tay cha Cảnh sát hình sự thon dài và đầy sức mạnh, lòng bàn tay và đầu ngón tay đều có những vết chai dày, trên mu bàn tay còn có những vết sẹo mờ.

Khác hẳn với đôi tay của cha Tài phiệt, đôi tay của ông là đôi tay sống trong nhung lụa, không một vết chai hay tì vết, đẹp như một tác phẩm nghệ thuật.

Cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

Khương Miên quan sát thần sắc của cha Cảnh sát hình sự —— theo những gì cô biết về ông, nếu đã có người phản đối cô ở lại, mà chuyện đang bàn lại là vụ án quan trọng, khi cô chủ động xin ra ngoài, lẽ ra ông phải đồng ý mới phải.

Trong tình huống đặc thù này, vụ án đương nhiên quan trọng hơn, vậy mà cha Cảnh sát hình sự lại tìm cớ để cô ở lại.

Tuy nhiên cô vẫn chưa nhìn ra được điều gì lạ, đành tạm thời nén thắc mắc vào lòng.

Liên Phong đã nói vậy, Lý Trạch Lượng dù có nghi ngờ cũng không tiện nói thêm gì nữa.

Cha Cảnh sát hình sự là người mở lời trước, tiếp tục thảo luận về những điểm mấu chốt trước khi Khương Miên vào.

Khương Miên im lặng lắng nghe. Tuy không nghe đoạn đầu nhưng qua cuộc trò chuyện của họ và những phỏng đoán của cha Cảnh sát hình sự, cô cũng lờ mờ hiểu được đây là vụ án gì.

Lý Trạch Lượng đang phụ trách một vụ g.i.ế.c người hàng loạt ở khu Đông thành phố. Hung thủ chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi đã g.i.ế.c c.h.ế.t năm người. Thủ đoạn gây án vô cùng chuyên nghiệp, không nhắm vào đối tượng cụ thể nào mà hoàn toàn ngẫu nhiên.

Sau khi gây án, hắn dọn dẹp hiện trường sạch sẽ, không để lại bất kỳ manh mối nào, chứng tỏ là một kẻ lão luyện.

Theo phỏng đoán của cha Cảnh sát hình sự, hung thủ là nam giới, từ 30 đến 40 tuổi, cao khoảng 1m60, dáng người nhỏ thon, ngoại hình xấu xí và có khuyết tật trên cơ thể.

Mặc dù đã xác định được đặc điểm và phác họa được chân dung hung thủ, nhưng vì hắn gây án ngẫu nhiên nên không thể xác định được hắn đang ở đâu.

Điều Lý Trạch Lượng lo lắng nhất lúc này là hung thủ có thể đã biết mình đang bị cảnh sát theo dõi và có khả năng sẽ bỏ trốn. Với thủ đoạn chuyên nghiệp như vậy, rõ ràng đây không phải lần đầu hắn phạm tội.

Một khi hung thủ trốn thoát sang thành phố khác, chỉ cần thay đổi diện mạo là hắn lại có thể tiếp tục lẩn khuất và gây án.

Loại tội phạm cực kỳ nguy hiểm này cần phải được bắt giữ ngay lập tức để trả lại sự bình yên cho xã hội.

Khương Miên nghe họ dùng đủ loại thuật ngữ chuyên môn mà thấy nhức cả đầu, rắc rối quá đi mất.

Nếu thần thức của cô còn đó, chỉ cần dựa vào đặc điểm nhân dạng mà cha Cảnh sát hình sự đưa ra, cô có thể dễ dàng tìm ra hắn.

Nhưng hiện tại cô chỉ là một phàm nhân mới bước chân vào tầng một của Luyện Khí, còn chưa thực sự nhập đạo.

Tuy nhiên ——

Khương Miên bỗng lên tiếng: “Chỉ cần tìm được hung thủ đang ở đâu là được đúng không ạ?”

Cơn đau ở huyệt thái dương của Liên Phong đã dịu bớt, nhưng anh vẫn không buông tay con gái ra. Anh vừa mới đưa ra thêm vài khu vực mà hung thủ có khả năng xuất hiện.

Nghe Khương Miên nói vậy, anh gật đầu.

“Có người có thể giúp mọi người nhanh ch.óng tìm ra hung thủ đấy ạ.” Khương Miên nói.

“Là ai?” Lý Trạch Lượng nôn nóng hỏi, nhất thời quên mất cô bé trước mặt chỉ là người ngoài cuộc.

“Cô bé à, đây không phải là trò chơi con nít đâu, chuyện này không thể nói đùa được.” Cục trưởng Trần nhíu mày.

“Cháu đương nhiên biết mức độ nghiêm trọng của sự việc mà.” Khương Miên nghiêm túc nói: “Cháu tuy không hiểu về phá án, nhưng cháu biết có kẻ đang g.i.ế.c người bừa bãi, phạm tội ác tày trời.

“Ba... ba cháu bảo chú Liên bị thương, trên người có mười ba vết d.a.o c.h.é.m. Lẽ ra chú ấy phải được nghỉ ngơi dưỡng thương, nhưng giờ vì chuyện này mà chú ấy vẫn phải nén đau để làm việc.”

Khương Miên nhấn mạnh cụm từ “mười ba vết d.a.o c.h.é.m” và “nén đau làm việc”.

====================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.