Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Có Bốn Người Cha - Chương 132

Cập nhật lúc: 21/01/2026 13:08

Kỳ Yến Thư dừng lại một chút: "Tôi có tìm hiểu qua trong một cuốn sách."

Tả Tinh Bình càng nghe càng thấy sai sai, tìm hiểu qua sách mà cũng gọi là biết sao: "Vậy trước đây cậu đã từng giải cổ bao giờ chưa?"

Kỳ Yến Thư trầm ngâm một lát rồi lắc đầu.

Tả Tinh Bình: "..."

"Vậy mà lúc nãy Miên Miên hỏi cậu biết giải không, cậu lại bảo có!" Tả Tinh Bình nhíu mày, chuyện này sao có thể đùa được, biết là biết, không biết là không biết chứ.

Kỳ Yến Thư chỉ đáp: "Chưa từng giải không có nghĩa là không biết giải."

Tả Tinh Bình bị câu nói này làm cho lú lẫn.

Kỳ Yến Thư cũng không giải thích thêm.

Tả Tinh Bình lườm anh vài cái, bực bội đi tới đi lui.

Ông định đi tìm Khương Miên, nhưng sợ lúc này con gái đang muốn yên tĩnh, mình đến có khi lại làm cô không vui.

Cuối cùng ông đành ngồi xuống sofa, im lặng luôn.

Lát sau, đám hình nhân giấy trong túi áo đạo bào bắt đầu rục rịch. Chúng cảm nhận được ba Thiên Sư đang rất muốn đi tìm con gái nhưng lại không dám cử động, thế là chúng quyết định tự thân vận động.

Một đám hình nhân giấy chui ra khỏi áo, ba Thiên Sư sợ bị người khác thấy nên vội vã túm lại, nhưng túm được con này thì con kia lại chạy mất.

Ông chỉ biết trơ mắt nhìn một bầy hình nhân giấy nhỏ xíu chạy dọc theo sofa sát tường, rồi chồng người lên nhau leo lên cao, chui tọt vào lỗ thông gió biến mất.

Mấy con còn lại bị túm được vẫn cố chạy tiếp, Tả Tinh Bình nhét chúng lại vào túi áo, vỗ nhẹ một cái: "Ngoan nào, đừng nghịch."

Chúng đành phải nằm im.

Hình nhân giấy do mình nuôi, có nghịch ngợm cũng phải chịu thôi, miễn là đừng để ai phát hiện là được.

Cả ông và Khương Miên đều không biết rằng, con hình nhân giấy đi cuối cùng do ba Thiên Sư cắt chân hơi gầy nên đi chậm, không cẩn thận đã bị rớt lại phía sau.

Thế là con hình nhân giấy này đi lạc vào một phòng bệnh khác, tò mò nhìn quanh. Vì chân quá yếu không đỡ nổi cái đầu nên nó bị rơi từ lỗ thông gió xuống, trúng ngay đầu một cậu bé.

Khương Miên cứ ngỡ đám hình nhân giấy này là do ba Thiên Sư phái đến bầu bạn với mình, không muốn để ông lo lắng nên cô nói: "Về thôi nào."

Cô định gom chúng lại để vào túi xách, nhưng đám nhỏ này lại leo dọc theo chân cô, chui tọt vào trong váy.

Khương Miên: "..."

Chúng vừa bò ra từ lỗ thông gió đầy bụi bặm mà giờ lại chui vào trong quần áo cô sao???

Nhưng lỡ chui vào rồi, con nào con nấy đều nằm im dán c.h.ặ.t vào lớp vải, Khương Miên cũng đành chịu thua.

Chưa hết, còn có mấy con chui vào tóc cô, cố gắng dùng tóc để che giấu bản thân.

Khương Miên: "..."

Trên đường về phòng bệnh, đi ngang qua một căn phòng đang mở cửa, một con hình nhân giấy dán trên người cô bỗng chọc nhẹ vào cô một cái.

Khương Miên đành dừng bước, theo bản năng nhìn vào trong, đúng lúc thấy cậu bé trên giường bệnh đang cầm một con hình nhân giấy, nghiêm túc nói với mẹ: "Mẹ ơi, vừa nãy nó cử động thật mà!"

"Cử động cái gì mà cử động!" Người mẹ mắng: "Con nhặt cái thứ xui xẻo này ở đâu ra thế, vứt ngay đi cho mẹ."

Nói rồi bà định giật lấy.

Cậu bé vội giấu hình nhân giấy vào lòng: "Không, con không vứt đâu."

Đám hình nhân giấy trong áo lại chọc Khương Miên thêm cái nữa, mà không chỉ một con chọc.

Cứ như thể nếu Khương Miên không làm gì thì chúng sẽ chọc mãi không thôi vậy.

Khương Miên: "..."

Cô lịch sự gõ cửa, hai mẹ con trong phòng đồng thời dừng lại nhìn cô.

"Chào dì ạ." Khương Miên đi vào, chỉ vào con hình nhân giấy trên tay cậu bé: "Đó là đồ chơi cháu tự cắt, không may bị em nhặt được, dì có thể cho cháu xin lại được không ạ?"

"Không được, em nhặt được thì là của em." Cậu bé lắc đầu nguầy nguậy.

Người mẹ lườm con trai một cái, dứt khoát giật lấy hình nhân giấy đưa cho Khương Miên, không nhịn được mà nhắc nhở: "Cô bé này, vào bệnh viện là để chữa bệnh, đừng có cắt mấy cái hình nhân này làm gì cho xui xẻo ra."

Khương Miên chỉ mỉm cười không nói gì rồi rời khỏi phòng.

Cậu bé vì bị mất đồ chơi nên khóc ầm lên, cứ khăng khăng là nó biết cử động, khiến người mẹ bực mình phát cho một cái vào m.ô.n.g: "Còn khóc nữa mẹ đ.á.n.h cho đấy!"

Cậu bé lúc này mới im bặt.

Nó rúc đầu vào trong chăn, thút thít nhỏ giọng, cảm thấy vô cùng uất ức.

Khương Miên ghé qua quầy trực, báo với y tá là bệ rửa mặt trong nhà vệ sinh bị hỏng: "Tôi vừa vào đã thấy nó sụp rồi."

Cô dùng cái cớ đó, nói xong liền lấy một xấp tiền mặt trong túi đặt lên quầy.

Cô y tá ngơ ngác.

Không phải cô ấy làm hỏng, vậy cô ấy đưa tiền làm gì?

"Cứ coi như tôi tài trợ đi." Để lại câu đó, Khương Miên quay về phòng bệnh.

Thấy cô về, ba Thiên Sư mừng rỡ đứng bật dậy khỏi sofa, lo lắng quan sát cô.

Thấy con gái không có dấu hiệu gì là vừa khóc xong, ông mới thở phào nhẹ nhõm.

Khương Miên nắm lấy tay ba Thiên Sư, đang định nói gì đó thì trên giường bệnh vang lên tiếng động, ba Hình Cảnh đã tỉnh lại.

Liên Phong vừa tỉnh lại đã lập tức hiểu ra mình vừa bị đ.á.n.h ngất. Việc đầu tiên anh làm là nhìn về phía Khương Miên, mỉm cười trấn an: "Ba không sao."

Tiếp đó, ánh mắt anh chuyển sang Tả Tinh Bình và Kỳ Yến Thư. Hành động "đánh ngất" này chắc chắn là do một trong hai người làm, mà Tả Tinh Bình thì không có thân thủ đó... Cuối cùng, tầm mắt Liên Phong dừng lại trên người Kỳ Yến Thư.

Tả Tinh Bình cũng thấy phục sát đất, đã đến nước này rồi mà hắn vẫn còn có thể thản nhiên nói với con gái rượu là không sao, bộ tưởng làm vậy là giấu được con bé chắc?

Bao nhiêu át chủ bài đều bị lật tẩy hết rồi còn đâu!

"Đừng diễn nữa." Cha Thiên Sư nhịn không được lên tiếng, "Tình trạng của cậu thế nào, chúng tôi đều biết cả rồi."

====================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.