Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 179: Điền Thải Hoa Đen Đủi

Cập nhật lúc: 30/12/2025 10:10

Vì hai gia đình ăn cơm chung nên đông đủ cả. Trừ bốn anh em Quang Tông Diệu Tổ ăn xong quăng bát chạy biến đi chơi đâu đó, còn lại Chu Thừa Hâm và Điền Thải Hoa vẫn ở lại.

Điền Thải Hoa vừa rửa bát xong, nghe cha Chu nói thế thì ngạc nhiên: "Mổ ngọc trai gì cơ ạ?" Lại nhặt được trai ngọc sao?

Chu Thừa Hâm trừng mắt nhìn vợ: "Cô có muốn ra trạm phát thanh loa lên cho cả làng biết không?"

Điền Thải Hoa vội vàng bịt miệng.

Mẹ Chu giải thích: "Tiểu Hạ hôm nay lại tìm thấy trai ngọc dưới đáy biển, nhà mình nhặt một ít về, thằng Hâm cũng nhặt được một túi đấy, con đừng có mà bô bô cái mồm ra ngoài."

Điền Thải Hoa gật đầu lia lịa, cô ta đâu có ngốc! Vừa rồi chỉ là quá vui mừng nên nhất thời không kiểm soát được âm lượng thôi. Ngọc trai đấy! Nhà cô ta cũng nhặt được ngọc trai, thế có phải sắp mua được tàu lớn không?

Cha Chu không nói nhiều, chạy đi tìm dụng cụ.

Giang Hạ chẳng buồn nhìn Điền Thải Hoa, bảo cha Chu: "Ba tìm ít gỗ vụn đi ạ, con vót mấy miếng gỗ nhỏ trước."

Cha Chu không hiểu: "Vót gỗ làm gì?"

Giang Hạ: "Lần này chúng ta đừng cạy banh ra vội, thử xem có thể lấy ngọc mà không làm c.h.ế.t trai không. Sau đó thả lại xuống biển nuôi tiếp xem có sống được không." Trai ngọc có thể sống đến ba mươi năm, trong khoảng thời gian đó có thể liên tục tạo ngọc.

Điền Thải Hoa nghe xong suýt trợn trắng mắt, nếu không gặp phải ánh mắt lạnh lùng của chồng thì cô ta đã bĩu môi rồi! Lấy ngọc ra kiểu gì chẳng làm tổn thương thịt trai, thịt bị cắt thì trai sống làm sao được? Hơn nữa không cạy ra thì biết bên trong có ngọc hay không mà lấy?

Chu Thừa Hâm hỏi: "Làm thế nào?"

Giang Hạ: "Cứ vót mấy miếng gỗ nhỏ đã, lát nữa em hướng dẫn mọi người."

Cha Chu chạy vào bếp lấy d.a.o phay, d.a.o rựa, gỗ và thớt chạy ra: "Vót thế nào?"

Giang Hạ cầm d.a.o và một miếng gỗ, c.h.ặ.t thành khối hình chữ nhật nhỏ, rồi vót nhọn một đầu, nhưng không cần nhọn quá. Miếng gỗ này dùng để chêm vào giữa hai vỏ trai, đầu nhọn giúp dễ chêm vào hơn. Chêm như vậy để trai luôn hé mở một khe nhỏ, từ đó khéo léo lấy ngọc ra. Nếu khi lấy ngọc vết thương không quá lớn thì trai vẫn có thể sống sót nhờ khả năng tự phục hồi.

Giang Hạ làm mẫu một cái, cha Chu và Chu Thừa Hâm làm theo nhoáng cái là xong hai cái còn lại. Việc mộc với họ quá quen tay.

Sau đó Giang Hạ cầm d.a.o nhỏ, cẩn thận cạy miệng trai hé ra một chút, nhét miếng gỗ vừa vót vào chêm lại.

"Mẹ, nhà mình còn đũa mới và xiên tre không ạ?"

"Có! Để mẹ đi lấy." Từ khi chia nhà, mẹ Chu đi chợ trấn thỉnh thoảng mua ít bát đũa mới về.

Mẹ Chu mang ra một nắm đũa tre mới và xiên tre. Giang Hạ rửa sạch, trần qua nước sôi tiệt trùng, rồi dùng đầu tròn của chiếc đũa nhẹ nhàng ấn vào phần thịt trai bên trong, rất nhanh đã chạm phải vật cứng hình tròn.

Không có kẹp hay dụng cụ chuyên dụng, Giang Hạ chỉ có thể dùng xiên tre khéo léo gạt thịt trai sang một bên để lấy hạt ngọc ra. Cả quá trình phải cố gắng để vết thương nhỏ nhất và gọn nhất có thể, tránh làm nát thịt trai.

Mất hơn mười phút mới xong một con, Điền Thải Hoa đứng nhìn mà sốt cả ruột! Nhưng khi Giang Hạ lấy ra một viên ngọc trai màu vàng kim, cô ta không kìm được xuýt xoa: "Viên ngọc này đẹp quá! Như hạt vàng ấy!"

Giang Hạ nhìn qua, đúng là rất đẹp, kích thước khoảng 8mm, màu sắc tuyệt hảo, ánh ngọc lấp lánh không tì vết.

Cô đặt viên ngọc vào bát trước mặt, nói với mọi người: "Đại khái là làm như vậy. Cố gắng để vết thương nhỏ và gọn để nó dễ lành là được."

Điền Thải Hoa lập tức nhặt một con trai trong túi của nhà mình lên: "Để con thử xem!"

Chu Thừa Hâm nhắc nhở: "Cẩn thận chút, đừng làm c.h.ế.t trai."

"Em biết rồi!" Điền Thải Hoa gắt lại. Tuy cô ta nghĩ không nuôi sống được, nhưng nhỡ đâu được thì sao? Lúc ấy lại chẳng hối hận c.h.ế.t đi được? Liên quan đến tiền nong, Điền Thải Hoa vẫn rất cẩn thận.

Cha Chu: "Tiểu Hạ, con lấy hai con trai cho ba với mẹ con đi."

Giang Hạ đưa cho mỗi người một con. Cha Chu bắt đầu mổ trai với tâm trạng đầy kỳ vọng, động tác thận trọng, miệng lẩm bẩm: "To tròn hoàn mỹ! To tròn hoàn mỹ..."

Điền Thải Hoa cũng rón rén cạy miệng trai, rồi bắt chước Giang Hạ tìm ngọc! Cô ta lấy đũa chọc ngoáy nửa ngày mà chẳng thấy gì. Cô ta đành đưa cho chồng: "Anh thử xem."

Chu Thừa Hâm nhận lấy, tìm một vòng rồi khẳng định: "Không có ngọc."

Điền Thải Hoa: "..." Sao cô ta đen đủi thế nhỉ?

Cha Chu đã tìm thấy ngọc, liếc nhìn con trai của họ: "Con già thế mà không có à?"

Chu Thừa Hâm lắc đầu: "Không có."

Điền Thải Hoa không tin vào vận đen của mình: "Để em thử con nữa."

Cha Chu: "..." Cái đứa con dâu "tán tài đại xui xẻo" này không biết tự lượng sức mình à? Còn dám thử?

Kết quả, Điền Thải Hoa đúng là đen như mõm ch.ó, lần này cũng chẳng tìm thấy viên nào!

Nhưng cha mẹ Chu lại tìm được! Kích thước không nhỏ, tầm 5-6mm, màu đẹp, ít tì vết.

Giang Hạ càng đỉnh hơn, lấy được một viên ngọc trắng to đùng, tận 9mm. Ngọc trai nước biển 8mm đã hiếm, trên 9mm càng hiếm hơn.

Giang Hạ càng mổ càng ra ngọc to, Điền Thải Hoa ghen tị nổ mắt. Chẳng lẽ vận may của cô ta kém Giang Hạ thật sao? Cô ta không tin, lại tiếp tục mổ!

Vẫn không có! Cô ta muốn khóc quá!

Chu Thừa Hâm cũng sợ vợ làm hỏng hết trai, nói thẳng: "Em đừng động vào nữa!" Mổ bao nhiêu con mà chẳng được con nào, đúng là nhân phẩm có vấn đề!

Cha Chu bồi thêm: "Đúng đấy, A Hoa đừng làm nữa! Vận may của con kém quá, không có lộc đâu! Đừng làm hỏng hết trai!"

Điền Thải Hoa nghe xong không vui, cô ta đời nào chịu nhận mình ít lộc, cãi cố: "Có thì có, không có thì thôi, liên quan gì đến vận may của con?" Cô ta quay sang trách chồng: "Sao anh toàn chọn những con không có ngọc thế hả?"

Chu Thừa Hâm mặc kệ vợ, tự nhặt một con lên làm, và thế là có ngọc ngay!

Điền Thải Hoa câm nín!

Tuy viên ngọc lấy ra chỉ tầm 4mm, nhỏ nhất từ nãy đến giờ và cũng nhiều tì vết nhất, nhưng Điền Thải Hoa vẫn vui, có còn hơn không. Cô ta vội vàng nhặt một con nữa đưa cho chồng: "Tiếp tục! Tiếp tục! Vẫn là anh đỏ hơn!"

Chu Thừa Hâm nhíu mày: "Em đừng có động vào được không?"

Điền Thải Hoa: "..."

"Em chỉ đưa cho anh thôi mà, có mổ đâu! Chạm vào tí cũng không được à?"

"Đồ em chạm qua là hết lộc!"

Lần này Điền Thải Hoa tủi thân thật sự: "Nói như thể em là ôn thần ấy!"

Chu Thừa Hâm im lặng, coi như ngầm thừa nhận!

Điền Thải Hoa tức tối: "Thế anh làm đi, xem có không! Biết đâu em chạm qua lần này lại ra viên to đấy!"

Kết quả... vẫn không có!

Điền Thải Hoa: "!!!"

Chu Thừa Hâm tự tay lấy một con khác, lại ra một viên ngọc trắng, ánh đẹp, hơi tì vết, khoảng 6mm, to hơn viên trước.

Cha Chu ngó sang hỏi: "Thế nào?"

Chu Thừa Hâm cười: "Cũng được ạ! Không tì vết mấy. Đám trai này cho ngọc chất lượng đấy."

Điền Thải Hoa cũng mừng rơn, càng ngày càng to! Cao hứng quá cô ta lại nhặt một con đưa cho chồng.

Chu Thừa Hâm: "... Em tự làm đi!" Khỏi cần làm cũng biết là không có! Anh lười động tay, tự lấy con khác.

Điền Thải Hoa: "..." Tự làm thì tự làm! Cô ta không tin mình đen đến mức không lấy được viên nào!

Kết quả lại không có!!!

Sao lại đen đủi đến thế này cơ chứ? Mà sao Giang Hạ lại đỏ thế không biết?

Cô ta không nhịn được nhìn sang Giang Hạ, rồi trợn tròn mắt!

Biểu cảm của Điền Thải Hoa lúc này chẳng khác gì người lính bị vạn mũi tên xuyên tim c.h.ế.t không nhắm mắt trên chiến trường. Cô ta cảm thấy trái tim mình vừa chịu mười ngàn điểm sát thương!

Giang Hạ rốt cuộc là cái vận khí thần thánh gì vậy?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.