Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 326: Đều Phải Đi Theo

Cập nhật lúc: 30/12/2025 10:43

Giang Hạ cho dù muốn đi biển thì Chu Thừa Lỗi cũng sẽ không cho. Hơn nữa việc gì cũng có nặng nhẹ nhanh chậm, Giang Hạ không phải người không biết nặng nhẹ, cho nên cô lắc đầu: "Em không đi đâu, không biết A Lỗi thế nào, em còn chưa hỏi anh ấy. Nhưng chắc anh ấy cũng không đi, mai chẳng phải dỡ giàn giáo sao?"

Hơn nữa sắp sửa hoàn thiện nội thất, Chu Thừa Lỗi chắc phải sắp xếp xong xuôi chuyện nhà cửa mới ra khơi. Hoàn thiện nội thất là phiền phức nhất, trát tường xong phải quét vôi, sau đó lắp điện nước. Thời buổi này lắp đặt điện nước, đường ống và dây điện không đi ngầm trong tường và dưới gạch. Đương nhiên muốn đi ngầm cũng được, miễn là dám làm.

Giang Hạ không dám, vì hiện tại đường ống nước vẫn là ống sắt, tuy cũng dùng được hai ba mươi năm, nhưng loại ống cũ này dễ bị rỉ sét vỡ ống. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn là thôi, đỡ sau này sửa chữa hoặc thay mới phiền phức. Nhà cửa sau này có thể sẽ sửa sang lại lần hai, lúc đó tính sau. Hơn nữa Giang Hạ đang nghĩ chờ khi nào trong thôn có nước máy, nếu có ống nhựa thì thay bằng ống nhựa. Cũng chẳng biết đến bao giờ trong thôn mới có nước máy.

Điền Thải Hoa nghe xong cũng thấy họ sẽ không ra khơi, có chút tiếc nuối, nhưng cũng biết chuyện nhà cửa là việc lớn.

Chu Thừa Lỗi ở trên giàn giáo nhìn thấy Giang Hạ đang ngồi gọt vỏ khoai trong sân. Nửa giờ sau, anh trèo xuống, trở lại sân, đi đến bên cạnh Giang Hạ: "Sổ điện thoại em để đâu rồi? Tìm giúp anh với? Anh gọi điện cho thợ điện bên sở nước."

Chu Thừa Lỗi làm sao lại không biết sổ điện thoại để đâu chứ? Giang Hạ biết anh đang nhắc khéo mình đừng làm nữa, về phòng nghỉ ngơi, liền đứng dậy đi rửa tay: "Để em tìm cho anh."

Đông người sức lớn, cũng đã gọt gần xong rồi, trong chậu chỉ còn lại vài củ khoai. Chu Thừa Lỗi đưa Giang Hạ về phòng nghỉ ngơi, rất nhanh đã quay ra.

Tất cả khoai lang đều đã gọt vỏ xong, Lý Tú Nhàn rửa tay sạch sẽ cũng định về phòng nghỉ một lát, Điền Thải Hoa lại nói: "Thím hai, tối nay thím nấu cơm nhé! Chị về bên kia phơi khoai lang khô. Còn nữa, trước khi mặt trời lặn nhớ thu thóc, đỗ vào nhé."

Lý Tú Nhàn: "......"

Cơm tối cho bao nhiêu người như vậy, một mình bà ta làm? Làm sao mà xuể? Lại còn phải thu lúa, thu đỗ!

Điền Thải Hoa cũng chẳng quan tâm bà ta có làm xong hay không, bà gọi Chu Thừa Lỗi lại: "A Lỗi, chú giúp chị bê mấy chậu khoai này lên xe đẩy, chở về bên kia cho chị phơi. Bên này có hai ngôi nhà đang xây, bụi bặm lắm."

Nhà cũ bên này cũng không có chỗ phơi, mái nhà, mặt đất đều phơi đầy thóc, lạc, vừng, đậu nành, đậu xanh, đậu đen các loại.

"A Quang, con giúp chú út khiêng đi."

"Không cần đâu." Chu Thừa Lỗi đi tới bê chậu khoai to tướng đã gọt vỏ đặt lên xe đẩy.

Chu Văn Quang thấy thế cũng muốn học chú út tự mình bê một chậu, kết quả bê không nổi!

Chu Thừa Lỗi thấy thế vỗ vỗ vai cậu bé: "Rèn luyện nhiều vào."

Đàn ông sức không lớn sao gánh vác được gia đình? Sau đó anh lại bê một chậu khác lên xe đẩy. Xe đẩy tối đa chỉ để được hai chậu khoai to.

Anh cũng không hỏi Điền Thải Hoa tại sao không chở khoai sống về bên kia luộc, như vậy đỡ phải chở đi chở lại nhiều lần, một chuyến là chở hết khoai sống sang rồi.

Điền Thải Hoa gọi hết các con về giúp, mấy chậu khoai to tướng đủ cho bà ta bận đến tối mịt, may mà con đông, cũng đều lớn rồi, có thể giúp đỡ. Sáu chậu khoai to chở đi chở lại ba chuyến mới xong.

Bữa tối vẫn là do Lý Tú Nhàn chuẩn bị. Không còn cách nào khác, chỉ có bà ta rảnh!

Mẹ Chu đi bến tàu nhận hàng. Điền Thải Hoa phải phơi khoai lang khô, phơi khoai không phải luộc chín lột vỏ là xong, còn phải thái lát ra phơi. Giang Hạ thì số hưởng như công chúa! Đừng nói hiện tại mang thai, cho dù bình thường cô ngủ đến mặt trời lên cao, không làm việc cũng chẳng ai nói gì. Cô có làm hay không, Điền Thải Hoa đều sẽ không bắt bẻ. Hơn nữa Giang Hạ lại lấy được ông chồng tốt, thấy cô làm chút việc là lập tức kiếm cớ đưa đi ngay. Không giống Chu Thừa Sâm, không thể thấy vợ rảnh rỗi, về là sai đi làm việc ngay.

Lý Tú Nhàn gọi Chu Chu: "Chu Chu, con rửa rau trước đi!"

"Vâng ạ."

Chu Oánh thấy thế liền nói: "Mẹ, con rửa cùng Chu Chu."

Lý Tú Nhàn: "Con đừng rửa, tiếng Anh của con chẳng phải có chỗ không biết đọc sao, đi hỏi thím út đi. Mai chúng ta về rồi, tranh thủ học hỏi thím út nhiều vào."

Chu Oánh: "Con không muốn, con rửa xong rồi học."

Cô bé chẳng thích học tiếng Anh tẹo nào!

"Thế con lại đây nhóm lửa cho mẹ!"

Trời lạnh rồi, con gái không quen làm việc nhà, rửa rau ướt tay áo, cảm lạnh thì phiền.

Chu Oánh: "Con không muốn, cháy tóc mất!"

Trước kia cô bé thấy nhóm lửa vui vui, nghịch lửa với bà nội, bị lửa bén từ bếp ra cháy mất một mảng tóc.

Chu Chu: "Bác hai, để con nhóm cho ạ!"

Lý Tú Nhàn hết cách, một người căn bản làm không xuể. Đành phải để Chu Chu nhóm lửa, tiện thể trông nồi cơm. Bà ta còn phải trèo lên mái nhà thu đỗ, cái này Chu Chu không làm được.

Hai tiếng tiếp theo, Lý Tú Nhàn vừa phải vội vàng thu thóc, lạc, đỗ, vừa phải nấu cơm, mệt bở hơi tai!

Lúc ăn tối, cha Chu và Chu Thừa Lỗi bàn chuyện hoàn thiện nhà cửa: "Con phải tranh thủ thời gian đi mua gạch lát nền và gạch ốp tường."

Chu Thừa Lỗi: "Mấy hôm nữa con đi xem."

Bác sĩ khuyên Giang Hạ nằm nghỉ ngơi một tuần, đợi mấy hôm nữa anh sẽ đưa cô đi chọn loại cô thích.

Cha Chu lại hỏi: "Cửa, tủ quần áo, bàn viết, đồ nội thất thì mua sẵn hay tìm thợ mộc đóng? Nếu tìm thợ mộc đóng cũng phải sắp xếp trước, mấy thứ này cũng phải làm cả tháng."

Giang Hạ: "Mua sẵn ạ, đồ nội thất con đã nhắm được một ít ở thành phố Tuệ rồi."

Đồ nội thất, Giang Hạ đi dạo ở hội chợ đã thấy mấy bộ ưng ý.

Lý Tú Nhàn ngạc nhiên: "Mua nhanh thế á? Mua ở hội chợ rẻ lắm à?"

Giang Hạ: "Vẫn chưa mua ạ, chỉ là nhắm được thôi, mấy hôm nữa con sẽ đến xưởng của họ đặt."

Sô pha tầng trên tầng dưới, bàn trà, giường, tủ quần áo, bàn viết cho các phòng cô đều đã chọn được, vốn định ngày cuối cùng bảo Chu Thừa Lỗi đi xem có thích không thì đặt. Kết quả xảy ra sự cố, chỉ có thể bớt chút thời gian đến thẳng xưởng đặt.

Lý Tú Nhàn lập tức tỉnh táo: "Đến xưởng đặt chắc rẻ hơn nhỉ? Em định mua sô pha à?"

Giang Hạ gật đầu: "Vâng, nhưng có rẻ hơn không thì chưa biết ạ."

Lúc cô đi xem đồ nội thất tiện thể giúp đối phương làm phiên dịch, chốt được hai đơn hàng lớn, vị xưởng trưởng kia bảo nếu cô mua đồ nội thất sẽ để giá xuất xưởng cho cô. Nhưng rốt cuộc chỉ là lời nói lúc đó, qua rồi ai biết còn tính hay không.

"Đến xưởng mua chắc chắn tiết kiệm được khối tiền. Đồ nội thất đóng sẵn đắt lắm. Nhà trên trấn của bọn chị, hồi đó tìm thợ mộc đóng hai cái giường, một bộ bàn ghế ăn, hai cái tủ quần áo một to một nhỏ, một cái bàn viết, một cái giá sách, cũng chẳng có mấy món mà tốn hơn 500 tệ. Nhân công thợ mộc đắt lắm!"

"Bao giờ hai người đi đặt đồ nội thất? Chị đi cùng xem với, chị muốn mua bộ sô pha để phòng khách."

Hiện tại phòng khách nhà bà ta ngay cả bộ sô pha bàn trà t.ử tế cũng không có, chỉ kê một cái bàn bát tiên chân thấp và một cái ghế băng tre dài. Chẳng ăn nhập gì với cách bài trí của ngôi nhà cũ, xấu tệ! Ở trường bà ta có một giáo viên mua một bộ sô pha vải, kê trong phòng vừa ấm cúng vừa thoải mái! Bà ta cũng muốn mua một bộ.

"Vâng, thế chủ nhật tuần sau đi ạ!"

Điền Thải Hoa nghe xong cũng nói: "Thế chị cũng đi xem!"

Nhà họ dùng sô pha hết rồi, bà ta cũng không muốn lạc hậu! Nhất định phải so bì với Lý Tú Nhàn. Lại nói nếu bà ta không đi, nhỡ Giang Hạ tặng một bộ sô pha cho Lý Tú Nhàn thì chẳng phải thiệt sao? Đánh c.h.ế.t cũng phải đi!

Lý Tú Nhàn: "Chúng ta mua nhiều bộ như vậy, chắc chắn phải rẻ hơn chứ? Đến lúc đó nhất định phải mặc cả!"

Nói đi cũng phải nói lại, Giang Hạ giàu như vậy, liệu có thể tiện thể trả tiền sô pha giúp họ luôn không?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.