Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 357: Tàu Nào "vượng"?

Cập nhật lúc: 30/12/2025 10:49

Chu Thừa Sâm không thèm để ý đến Lý Tú Nhàn, xúm vào giúp khuân ba món đồ Chu Thừa Lỗi chọn lên tàu. Mua hai con tàu, cả nhà không cần phải ngồi ô tô về thôn nữa. Chu Thừa Lỗi dắt xe máy lên tàu.

Lúc này có người đến tìm xưởng trưởng Chu: "Xưởng trưởng, thợ Dương dẫn con trai đến rồi, ông qua xem thử nhé?"

Xưởng trưởng Chu liền nói với nhóm Chu Thừa Lỗi: "Có người học việc đến, tôi phải đi xem sao, chúc các cậu thuận buồm xuôi gió, tài lộc đầy khoang nhé."

Giang Hạ cười nói: "Cảm ơn xưởng trưởng Chu, bác cứ bận việc đi ạ!"

Mọi người cũng rối rít cảm ơn xưởng trưởng Chu.

Xưởng trưởng Chu gật đầu chào mọi người rồi định rời đi, lúc này Chu Văn Quang không nhịn được hỏi: "Ông Chu ơi, xưởng mình còn tuyển học việc không ạ?"

Xưởng trưởng Chu nhìn cậu bé: "Còn, đang chuẩn bị tuyển thêm một đợt nữa."

Năm nay đơn đặt hàng nhiều hơn hẳn, để hoàn thành kịp tiến độ, xưởng đóng tàu lại chuẩn bị tuyển thêm học việc. Phúc lợi của xưởng rất tốt, nhiều người tranh nhau muốn vào làm học việc! Nhưng chỉ tiêu học việc thường ưu tiên cho người nhà của công nhân trong xưởng. Tuy nhiên nếu cháu trai lớn của Tiểu Hạ và A Lỗi muốn vào, xưởng trưởng Chu hoàn toàn có thể sắp xếp.

Điền Thải Hoa và Chu Thừa Quang đều sững người, nhìn con trai mình.

Điền Thải Hoa kéo con trai: "Trẻ con biết cái gì mà xen vào? Con còn chưa tốt nghiệp cấp hai, còn phải thi đại học."

Học xong đại học là được phân công công tác, lo gì không có việc làm? Đến lúc đó ngồi văn phòng, làm lãnh đạo chẳng sướng hơn à? Tốt nhất là học theo Giang Hạ ấy, học giỏi ngoại ngữ vào, đi một chuyến hội chợ là kiếm được mấy chục vạn.

Xưởng trưởng Chu cười nói: "Cấp hai còn chưa tốt nghiệp thì đúng là chưa vội, giờ cứ lo học cho giỏi đi đã. Học việc ở xưởng đóng tàu cũng cần phải có chút văn hóa đấy."

Điền Thải Hoa vỗ vai con trai, "Nghe thấy chưa! Mau cảm ơn ông Chu đi!"

Chu Văn Quang lí nhí cảm ơn.

Xưởng trưởng Chu chào mọi người lần nữa rồi vội vàng rời đi.

Điền Thải Hoa lại đ.á.n.h con trai một cái: "Con liệu hồn mà học hành cho t.ử tế, đừng có suốt ngày nghĩ chuyện ra ngoài kiếm tiền! Sau này đỗ đại học, con muốn tìm công việc kiểu gì mà chẳng có?"

Chu Văn Quang im bặt. Cậu bé không thích học, học cũng chẳng vào, bố mẹ lại không cho đi biển với bố, nên cậu bé mới nghĩ đến chuyện đi làm học việc kiếm việc làm.

Lý Tú Nhàn liếc nhìn Chu Văn Quang, cái ngữ cậu ta cũng chẳng phải người có khiếu học hành gì! Tiểu học chưa bao giờ được trên 80 điểm, suốt ngày chỉ biết chơi. Điền Thải Hoa cứ mơ mộng con trai bà ta sau này đỗ đại học. Đại học mà dễ thi thế á? Giang Hạ ngoại ngữ giỏi thế kia mà thi ba lần còn trượt lên trượt xuống. Vợ chồng anh cả đều chẳng phải người có khiếu học hành, sinh con ra cũng chẳng đứa nào ham học, suốt ngày chỉ biết chơi. Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, chuột sinh con thì đào hang.

Chu Thừa Lỗi gọi mọi người lên tàu.

Lý Tú Nhàn vội vàng kéo con gái lên con tàu chín năm tuổi, sau đó bảo Chu Oánh: "Mau gọi bố lên lái tàu đi, chúng ta đi bắt cá lớn nào!"

Chu Oánh từng lên tàu chơi rồi, nhưng chưa bao giờ được đi biển đ.á.n.h cá, cô bé phấn khích gọi Chu Thừa Sâm: "Bố ơi, nhanh lên tàu đi biển đ.á.n.h cá thôi, con muốn ăn tôm."

"Đến đây! Đợi bố rửa tay đã." Chu Thừa Sâm cười đáp.

Điền Thải Hoa chẳng muốn đi chung tàu với Lý Tú Nhàn, bà ta gọi mấy đứa con trai lên con tàu kia.

Chu Thừa Lỗi bảo Chu Thừa Hâm: "Anh cả, anh đi chung tàu với anh hai đi!"

Chu Thừa Hâm gật đầu: "Được."

Lão nhị ít khi lái tàu, hai anh em đều không yên tâm.

Chu Thừa Hâm bảo con trai lớn: "Văn Quang, con sang tàu chú út đi, lát nữa giúp chú ấy kéo lưới."

"Vâng ạ!" Chu Văn Quang đáp lời rồi chạy tót sang tàu kia. Đám trẻ con cũng chạy hết sang tàu có Giang Hạ.

Mọi người đã lên tàu đông đủ, Chu Thừa Lỗi dặn dò bọn trẻ ngồi cẩn thận rồi nổ máy cho tàu chạy. Tàu ra khơi được một đoạn, Chu Thừa Lỗi để Giang Hạ lái một lúc, còn anh đi thả lưới.

Lý Tú Nhàn thấy Chu Thừa Lỗi bắt đầu thả lưới, vội giục Chu Thừa Sâm: "Chú tư thả lưới rồi kìa, mình cũng thả đi anh!"

Chu Thừa Hâm liền đi lái tàu, để Chu Thừa Sâm đi thả lưới.

Lúc này hai con tàu chạy nối đuôi nhau. Lý Tú Nhàn thấy thế cảm thấy không ổn. Tàu Chu Thừa Lỗi đi trước, tàu họ đi sau, cá bị tàu trước vợt hết rồi còn đâu. Bà ta bảo Chu Thừa Hâm: "Anh cả, lái nhanh lên đi anh! Chạy song song với tàu A Lỗi ấy."

"Được." Chu Thừa Hâm tăng tốc.

Rất nhanh, hai con tàu chạy song song cách nhau một khoảng.

Mấy anh em Chu Văn Tông vẫy tay với Chu Oánh: "Oánh Oánh!"

"Oánh Oánh ơi, bọn anh có hạt thông ăn này!"

"Oánh Oánh, còn có cả hạt dẻ nữa! Ngon lắm!"

Chu Oánh nhìn các anh các em bên tàu đối diện, có chút hối hận vì đã lên tàu cùng mẹ. Tàu bên này chẳng có đồ ăn ngon gì cả!

Một giờ sau, Chu Thừa Lỗi để Giang Hạ lái tàu, anh đi kéo lưới. Lưới hơi nặng, Chu Thừa Lỗi kéo một lúc thì thấy một túi cá to.

Chu Văn Quang cũng nhìn thấy, vội chạy sang: "Chú út, để cháu giúp chú."

Chu Thừa Lỗi: "Được, cháu đứng cho vững nhé, đừng để ngã."

Điền Thải Hoa dặn dò mấy đứa nhỏ ngồi yên đừng lộn xộn, rồi cũng định qua giúp.

Chu Thừa Lỗi nói: "Chị dâu, chị cứ trông bọn trẻ là được."

Nhiều trẻ con thế này, anh sợ sơ sẩy một cái không trông kỹ, có đứa rơi xuống nước thì khổ.

Giang Hạ cũng nói: "Đúng đấy chị cả, chị cứ trông bọn trẻ đi."

Cá có kéo lên được hay không không quan trọng, quan trọng nhất là sự an toàn của bọn trẻ.

Điền Thải Hoa nghe vậy cũng thôi không giúp nữa, bà ta dặn Chu Văn Quang: "Con cũng cẩn thận đấy!"

"Con biết rồi."

Tuy chỉ kéo có một tiếng đồng hồ, nhưng mẻ lưới này nặng ngoài sức tưởng tượng. Sức Chu Văn Quang cũng không lớn lắm. Hai chú cháu phải dùng hết sức bình sinh mới kéo lên được.

Điền Thải Hoa tròn mắt: "Mẻ này phải đến 300 cân ấy nhỉ?"

"Chắc tầm đó."

Điền Thải Hoa vội vàng nhìn sang tàu bên nhà chú hai.

Bên tàu kia, Lý Tú Nhàn thấy Chu Thừa Lỗi kéo lưới, bà ta cũng vội giục Chu Thừa Sâm kéo lưới.

Chu Thừa Hâm nói: "Để anh làm cho!"

Anh sợ sức Chu Thừa Sâm không đủ. Rốt cuộc trong mấy anh em, người đi biển ít nhất chính là Chu Thừa Sâm.

Lý Tú Nhàn: "Không cần đâu, Thừa Sâm làm được mà."

Chu Thừa Sâm cũng nói: "Để em kéo trước, không đủ sức thì gọi anh."

Chu Thừa Hâm: "Được."

Chu Thừa Sâm bắt đầu kéo lưới lên. Vừa cầm vào lưới, thấy kéo khá nhẹ nhàng, anh biết ngay chẳng có mấy cá. Lý Tú Nhàn nhìn chằm chằm mặt biển. Đến khi túi cá lộ ra, tim bà ta như thắt lại. Cá mới kéo lên còn lẫn nhiều nước, một túi cá này Chu Thừa Sâm cũng phải tốn chút sức mới kéo lên tàu được.

Chu Thừa Hâm nhìn qua: "Cũng được đấy, chắc tầm ba bốn mươi cân, hình như chủ yếu là cá thu."

Chu Thừa Sâm đổ cá ra, đúng là toàn cá thu, còn có không ít cá chỉ vàng, và một con cá cam khá có giá trị.

Chu Thừa Hâm: "Chắc bán được khoảng hơn hai mươi tệ."

Mới hai mươi tệ? Lý Tú Nhàn quay đầu nhìn sang tàu bên kia. Liền thấy Chu Thừa Lỗi và Chu Văn Quang đang hì hục đổ một túi cá to đùng ra sàn.

Túi cá đó, to gấp đôi túi của họ? Gấp ba? Hình như gấp năm lần cũng không hết!

Lý Tú Nhàn: "......"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.