Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 375: Sự Lựa Chọn Tốt Nhất

Cập nhật lúc: 30/12/2025 10:52

Chu Thừa Lỗi dặn dò mẹ Chu xong, lại bảo Chu Thừa Hâm: "Anh cả, lát nữa anh giúp em bê thùng sò điệp này xuống, em tiện thể mang về luôn."

"Được!"

Chu Thừa Lỗi một tay xách cái làn và một bao ốc, dắt Giang Hạ xuống tàu, đi ra ngoài cổng đội sản xuất.

Giang Hạ nói với Chu Thừa Lỗi: "Anh tự vào gọi điện đi, em đợi ở đây."

Chu Thừa Lỗi đặt làn và bao ốc xuống đất: "Em ngồi lên xe đợi nhé."

"Biết rồi."

Chu Thừa Lỗi vội vàng đi vào trong gọi điện thoại.

Chu Thừa Hâm cũng bê bao ốc và thùng sò điệp bào ngư đặt trước mặt Giang Hạ: "Phiền em dâu nhé."

"Không có gì đâu anh cả."

Chu Thừa Hâm đặt đồ xuống rồi vội vàng quay lại tàu phân loại cá.

Giang Hạ ngồi đó vừa trông đồ vừa đợi Chu Thừa Lỗi. Đợi một lát, một người phụ nữ mặc áo khoác kẻ caro đạp xe đi qua, thấy thùng bào ngư và sò điệp trước mặt Giang Hạ to quá, bèn dừng lại hỏi: "Bào ngư và sò điệp này có bán không? Bán thế nào?"

Giang Hạ lắc đầu: "Mấy thứ này không bán, nhà tôi mang về ăn."

Bào ngư và sò điệp ngon thế này mà mang về nhà ăn á? Người phụ nữ nghe xong không nhịn được đ.á.n.h giá Giang Hạ một lượt, sau đó mới phát hiện Giang Hạ cực kỳ xinh đẹp. Tuy cô đi ủng cao su, bộ dạng như vừa đi biển về, nhưng quần áo trên người chất liệu rất tốt. Người phụ nữ này, bà ta không quen. Nhà ai cưới được cô con dâu xinh đẹp thế này nhỉ?

Bà ta tò mò hỏi: "Cô là con dâu mới nhà nào thế?"

Giang Hạ cũng chưa từng gặp người này, tưởng là người trong thôn nên đáp: "Chồng tôi là Chu Thừa Lỗi."

Hà Tú Tuệ: "......"

Lúc này Chu Thừa Lỗi đi ra. Hà Tú Tuệ quay đầu thấy Chu Thừa Lỗi, sắc mặt biến đổi, vội vàng đạp xe bỏ đi!

Giang Hạ: "......"

Cô nhìn theo bóng lưng người phụ nữ rời đi, rồi lại nhìn Chu Thừa Lỗi: "Ai thế anh? Sao nhìn thấy anh như nhìn thấy ma vậy?"

Chu Thừa Lỗi đi đến bên cạnh Giang Hạ: "Mẹ đẻ của Chu Chu, bà ta nói gì với em à?"

"......" Giang Hạ không nhịn được lại nhìn về phía bóng dáng đang vội vã rời đi.

Hóa ra bà ta chính là mẹ đẻ của Chu Chu? Chu Chu chắc giống bố nhiều hơn, nhưng bóng lưng Chu Chu và người phụ nữ này có nét giống nhau. Nhìn cách ăn mặc của bà ta, điều kiện gia đình sau khi tái giá chắc cũng không tệ.

"Không nói gì cả, bà ấy hỏi em số bào ngư này có bán không. Anh bảo có phải bà ấy về đón Chu Chu không?" Trong sách nói sau khi bà ta tái giá, một lần cũng không về thăm con gái. Giờ về là muốn đón Chu Chu đi sao?

"Không đâu, nhà mẹ đẻ bà ta ở thôn bên cạnh, chắc là về thăm nhà thôi. Nếu bà ta muốn đón Chu Chu đi, sẽ không thấy anh là trốn đâu."

"Cũng đúng." Là cô bị tình tiết trong sách ảnh hưởng, tưởng đối phương định đón Chu Chu đi trước thời hạn.

Chu Thừa Lỗi không nói gì nữa, anh đỡ Giang Hạ xuống xe, sau đó kiểm tra miệng hai bao ốc, buộc c.h.ặ.t lại, rồi mới bê cả hai bao lên xe, kẹp ở phía trước, sau đó treo thùng sò điệp và làn hộp cơm vào hai bên ghi đông xe. Anh đỡ Giang Hạ lên xe, rồi mình mới lên, nổ máy rời đi.

Hà Tú Tuệ gặp người nhà họ Chu ở bến tàu, cũng ngại không dám mua hải sản nữa, vội vàng rời khỏi làng chài nhỏ. Bình thường bà ta về thôn, tầm hai giờ hơn là đi rồi, tuyệt đối sẽ không gặp người nhà họ Chu ở bến tàu. Bà ta còn tưởng bây giờ mới hơn bốn giờ, tàu cá nhà họ Chu chưa về sớm thế. Hơn nữa bà ta cũng không định nán lại bến tàu, chỉ là vô tình thấy số bào ngư và sò điệp kia to quá, muốn mua chút về cho con riêng của chồng ăn.

Không ngờ vẫn gặp người nhà họ Chu! Lại còn là tự mình đ.â.m đầu vào!

Bà ta hơi sợ gặp người nhà họ Chu, sợ gặp con gái, sợ con gái đòi đi theo mình, cũng sợ người nhà họ Chu bắt bà ta mang Chu Chu đi. Hà Tú Tuệ cũng rất muốn nhìn con, nhưng lại sợ nhìn rồi không nỡ.

Bà ta biết được từ bố mẹ đẻ là Chu Chu sống rất tốt. Hiện tại Chu Chu sống cùng ông bà nội và vợ chồng Chu Thừa Lỗi. Chu Thừa Lỗi mua mấy con tàu, cuộc sống sung túc vô cùng. Nghĩ đến việc vợ Chu Thừa Lỗi vừa nãy bảo chỗ hải sản đó mang về nhà ăn, là đủ thấy cuộc sống tốt thế nào rồi.

Thế là được rồi. Chu Chu sống tốt là được.

Người đàn ông bà ta tái giá hiện tại đã có một con trai, trước khi cưới đã tỏ rõ thái độ không muốn nuôi con người khác. Hơn nữa bố mẹ chồng hiện tại của bà ta không hiền lành như cha mẹ Chu, nếu bà ta mang Chu Chu về, ban ngày bà ta phải đi làm không chăm sóc được, Chu Chu ở nhà chỉ có thể do mẹ chồng hiện tại trông, mà bà ta chưa chắc đã đối xử tốt với Chu Chu.

Thêm vào đó bà ta tái giá bốn năm rồi vẫn chưa có thai, ở nhà họ Đàm còn chưa đứng vững gót chân, mẹ chồng nhìn bà ta ngứa mắt, bản thân bà ta còn phải kẹp c.h.ặ.t đuôi làm người, sao có thể mang theo Chu Chu?

Cho nên Chu Chu ở lại nhà họ Chu là sự lựa chọn tốt nhất. Đi theo bà ta sẽ không tốt bằng ở nhà họ Chu.

Hà Tú Tuệ đạp xe vội vàng rời đi. Trên cánh đồng đã gặt xong lúa, một đám trẻ con đeo cặp sách tan học đang chạy như bay! Đột nhiên bà ta nghe thấy có người gọi to: "Chu Chu, lát nữa chúng mình ra ruộng vừa chăn ngỗng vừa nướng khoai ăn nhé, chúng mình ra ruộng khoai lang mót khoai, cậu nhớ mang theo diều và vợt cầu lông đấy."

Hà Tú Tuệ theo bản năng nhìn sang. Bà ta liếc mắt liền thấy cô bé tết hai b.í.m tóc, đeo nơ đỏ, mặc chiếc váy yếm màu đỏ mới tinh, áo len trắng. Đó là Chu Chu!

Bà ta nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt, quay đầu đi, đạp xe càng nhanh hơn.

Chu Chu vui vẻ đáp: "Được! Tớ mang ít hạt dẻ đi nướng nữa, hạt dẻ nướng ngon lắm!"

Lần trước chú út nướng một đĩa hạt dẻ cho cô bé và thím út ăn, ngon tuyệt cú mèo! Chu Chu chỉ muốn nhanh ch.óng về nhà, còn trên đường có ai, cô bé căn bản không để ý.

Hà Tú Tuệ đi ra rất xa, mới quay đầu lại nhìn thoáng qua bóng dáng nhỏ bé màu đỏ kia.

Lúc Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi về đến nhà, đang giấu vàng trong phòng thì Chu Chu về.

Chu Chu vào sân thấy xe máy là biết chú thím đã về. Cô bé gọi to: "Chú út, thím út, bà nội!"

Giang Hạ từ trong phòng đi ra: "Chu Chu tan học rồi à?"

Chu Chu: "Thím út, bài tập cháu làm xong ở lớp rồi. Cháu muốn đi nướng khoai và hạt dẻ với anh ba, anh Hiệt và Băng Hoa ngoài ruộng, nướng xong cháu mang về cho thím một ít nhé."

Giang Hạ cười nói: "Được, đi đi! Vừa hay hôm nay thím nhặt được ít ốc biển về, cháu mang một ít đi nướng."

"Vâng ạ!" Chu Chu nói xong chạy về phòng cất cặp sách.

Giang Hạ đi lấy cái giỏ nhặt ốc cho Chu Chu. Giang Hạ cảm thấy Chu Chu về giờ này, rất có khả năng đã gặp Hà Tú Tuệ, nhưng cô lại không dám hỏi. Bất quá thấy Chu Chu cười tươi rói, chắc là không gặp đâu nhỉ! Hoặc là gặp cũng không nhận ra, rốt cuộc lúc đó Chu Chu mới hơn ba tuổi, chắc chẳng còn ký ức gì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.