Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 391: Thật Là Đen Đủi

Cập nhật lúc: 30/12/2025 10:55

Mẹ Chu chạy bước nhỏ trước đoàn xe, vừa vẫy tay ra hiệu cho xe tải lớn, vừa nói: "Cứ đi thẳng về phía trước!"

Sau đó lại nói với đám trẻ con đang đứng giữa đường xem náo nhiệt phía trước: "Tránh ra nào, xe đến rồi! Đừng đứng giữa đường, nguy hiểm."

Người lớn vội kéo con em nhà mình vào lề đường.

Mọi người không nhịn được hỏi mẹ Chu: "Vợ ông Vĩnh Phúc, đây là đồ nội thất nhà bà mua à?"

"Nhà bà mua bao nhiêu bộ thế? Nhìn nhiều thật đấy."

Mẹ Chu cười nói: "Tôi cũng chẳng biết thằng A Lỗi mua bao nhiêu, nó chỉ bảo hôm nay người ta chở đồ đến, chẳng nói mua bao nhiêu. Không ngờ mua nhiều thế này! Thằng con đó từ bé đã hoang phí! Tiền vào tay nó chẳng bao giờ giữ được, sáng đưa nó một đồng, trưa nó đã tiêu sạch! Các bà bảo xem, mua nhiều thế này làm gì chứ?"

Mẹ Chu khiêm tốn buông lời phàn nàn, rồi vẫy tay với xe tải lớn, chỉ vào một ngã rẽ: "Rẽ vào lối này!"

Xe tải lớn rẽ cua, đoàn máy kéo phía sau cũng nối đuôi rẽ theo.

Dân làng lúc này mới nhìn thấy đệm lò xo và sô pha da trên máy kéo.

"Đó là đệm cao su non à? Trên tivi thấy bảo người thành phố lớn mới dùng đệm cao su non đấy?"

"Thế à? Tôi chưa thấy bao giờ. Tôi chỉ thấy mấy cái ghế dài kia đẹp thật, y như đồ nhà giàu trên tivi."

"Cái đó gọi là sô pha! Sô pha da đấy."

"Sô pha này đắt lắm nhỉ?"

"Làm bằng da trâu đấy, một đôi giày da đã đắt chưa? Bà tính xem bộ sô pha da này làm được bao nhiêu đôi giày? Hơn nữa bà nhìn thấy chữ tiếng Tây trên đó không? Toàn là hàng nhập khẩu, bà bảo có đắt không."

"Thế là bao nhiêu tiền? Một ngàn một bộ à?"

"Một ngàn chắc nửa bộ cũng chẳng mua được! Không đến một vạn thì cũng phải mấy ngàn, đồ nhập khẩu bị đ.á.n.h thuế, đắt lắm."

"Kìa, phía sau còn một chiếc máy kéo nữa, đồ trên đó là đồ gỗ. Chu Thừa Lỗi mua nhiều sô pha thế, sao còn mua ghế gỗ làm gì?"

"Chắc để ở nhà cũ?"

"Nhà cũ của họ cũng có ghế gỗ với bàn ăn rồi, đều là đồ mới mua, na ná mấy thứ này, còn mua thêm làm gì?"

"Ai mà biết được!"

Điền Thải Hoa nghe xong oang oang cái miệng: "Không phải đâu, xe máy kéo cuối cùng kia không phải hàng nhà tôi! Nhà tôi mua toàn sô pha thôi! Không biết là của nhà ai!"

Ôn Uyển đứng trong đám đông, nghe thấy câu này, chỉ hận không thể đào cái lỗ chui xuống đất! Xe máy kéo chở đống hàng rách nát cuối cùng kia là do Chu Quốc Hoa đặt trên trấn!

Hôm nay là ngày lành, nên mới chọn ngày này giao hàng. Nếu cô ta biết đồ nội thất nhà Chu Thừa Lỗi cũng giao hôm nay thì cô ta đã đổi ngày khác rồi! Lát nữa những bộ sô pha xa hoa kia được khiêng vào căn nhà Tây cao lớn của Chu Thừa Lỗi, còn đống đồ rách nát này thì khiêng vào căn nhà gạch tường ngoài còn chưa ốp của cô ta. Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó thôi, cô ta đã hận không thể trả lại hết đống đồ này!

......

Xe tải chỉ đi đến đầu ngõ là không vào được nữa. Ngõ quá hẹp. Nhưng máy kéo thì vào được.

Chu Quốc Hoa thấy xe tải chặn đường, liền tiến lên nói: "Xe tải tiến lên một chút, để máy kéo của chúng tôi vào trước, máy kéo của chúng tôi ở cuối cùng."

Được rồi! Đã giải đáp thắc mắc! Hóa ra xe máy kéo cuối cùng là của nhà Chu Vĩnh Quốc!

Chu Quốc Hoa lại nói với mẹ Chu: "Thím Phúc, hay là để máy kéo nhà cháu vào trước, nhà thím nhiều đồ thế kia, sợ là dỡ một lúc chưa xong ngay được. Cháu sợ tài xế máy kéo chở hàng cho nhà cháu có ý kiến."

Mẹ Chu nghe xong vội nói: "Được, vậy để máy kéo nhà các cháu vào trước đi."

Ôn Uyển quay mặt đi, không dám nhìn ánh mắt mọi người, rảo bước đi nhanh vào ngõ, chỉ muốn mau ch.óng trốn vào nhà mới, không phải nhìn thấy biểu cảm và nghe những lời bàn tán của mọi người nữa.

Ôn Uyển vừa vào ngõ thì gặp Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ.

Chu Thừa Lỗi nói với Giang Hạ: "Em đứng bên trong, đừng ra ngoài, để anh đi xem." Anh phải ra chỉ huy máy kéo đỗ xe, nhường đường cho máy kéo chở hàng nhà Chu Quốc Hoa vào trước.

Giang Hạ gật đầu: "Vâng, em biết rồi."

Chu Thừa Lỗi lướt qua Ôn Uyển, nhanh ch.óng đi ra khỏi ngõ. Khi Chu Thừa Lỗi đi ngang qua Ôn Uyển, cô ta ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng. Đến khi đi qua Giang Hạ, cô ta cũng ngửi thấy mùi hương đó. Cô ta liếc nhìn Giang Hạ. Giang Hạ hôm nay sắc mặt càng tốt hơn, dáng vẻ như được chăm sóc rất kỹ lưỡng.

Nghĩ đến điều gì đó, Ôn Uyển chỉ cảm thấy ghê tởm. Ban ngày ban mặt mà làm cái chuyện đó. Không biết xấu hổ! Quá ghê tởm! Lại buồn nôn rồi!

Ôn Uyển vội vàng chạy về nhà mới, nhưng còn chưa kịp mở cổng sân đã nôn thốc nôn tháo!

"Oẹ!"

Ôn Uyển không nhịn được nôn ra ngay tại chỗ!

Giang Hạ: "......"

Cô vội vàng gọi người: "Chu Quốc Hoa, vợ anh nôn rồi kìa!"

Chu Quốc Hoa nghe thấy vội vàng chạy tới.

Chu Thừa Lỗi ra ngoài chỉ huy, để chiếc máy kéo chở đồ nhà Chu Quốc Hoa vào ngõ trước. Tài xế máy kéo vừa rẽ vào ngõ: "......" Có lùi lại được không? Tiếc là phía sau có máy kéo khác đi theo, anh ta đành phải căng da đầu mà tiến.

Chu Thừa Lỗi chỉ huy đoàn máy kéo chở hàng nhà mình đi theo vào ngõ. Anh nhìn thoáng qua Giang Hạ, thấy cô đã tránh vào trong nhà mới thì yên tâm.

Vợ Chu Binh Cường thấy Ôn Uyển làm bẩn cả cái cổng mới tinh, mặt đen sì lại, đã bảo nó đừng có ra ngoài, cứ nhất quyết đòi ra, thật là đen đủi!

Mẹ Chu đi vào ngõ, cũng cảm thấy ngày lành tháng tốt mà gặp cảnh này thật sự hơi đen. Không khỏe thì đừng có ra ngoài. May mà không phải nôn trước cửa nhà bà, vì hai nhà sân đều rộng, cách nhau cũng khá xa, nếu không bà lấy chổi đ.á.n.h c.h.ế.t nó!

Nghĩ thì nghĩ vậy, mẹ Chu vẫn về nhà rót cho cô ta bát nước ấm: "Uống chút nước ấm cho đỡ đi!"

Ôn Uyển đã đỡ hơn, thẳng thừng từ chối: "Không cần, bà tránh xa tôi ra một chút, người bà hôi quá."

Mẹ Chu cũng dùng kem dưỡng da Giang Hạ đưa, cùng một hãng với Giang Hạ, mùi hương có chút tương tự. Ôn Uyển ngửi thấy lại buồn nôn!

Mẹ Chu sầm mặt, hắt thẳng bát nước vào bụi hoa dừa cạn đang nở rộ ở góc tường nhà mình. Không uống thì thôi, bà tưới hoa!

Giang Hạ đi ra, thấy vợ Chu Binh Cường xách một xô nước ra.

Giang Hạ vội nói: "Các người lấy cát mà lấp, dọn cho sạch sẽ, nếu dám dùng nước dội, chảy sang bên nhà tôi, tôi sẽ hắt phân vào sân nhà các người đấy!"

Bà ta mà dội xô nước này, bãi nôn sẽ trôi hết sang cửa nhà họ. Đang chuẩn bị chuyển đồ nội thất vào! Ra ra vào vào dẫm phải thì sao.

Mẹ Chu thấy thế cũng quát: "Bà dám dội nước thử xem! Tôi quét hết hất lên người bà đấy!"

Ôn Uyển: "......"

Thật sự là một chút tình người cũng không có!

Vợ Chu Binh Cường khựng lại, "Ai dội? Tôi mang ra cho Tiểu Uyển súc miệng mà." Bà ta đương nhiên có ý đồ xấu đó, nhưng bị vạch trần trước mặt bao nhiêu người trong thôn, nên thấy ngượng.

Giang Hạ thấy bà ta không dám nữa, liền bảo mẹ Chu: "Mẹ, mẹ mau vào xem giường của bố mẹ kê chỗ nào, lát nữa phải lắp giường rồi."

"Được!" Mẹ Chu lại cười, kéo tay Giang Hạ đi vào: "Đi thôi!" Làm hàng xóm với loại người này đúng là xui xẻo! May mà hồi đó thủ trưởng của A Lỗi làm mối trước, không cưới phải Ôn Uyển, nếu không làm người nhà với loại này càng xui xẻo hơn!

Chu Quốc Hoa đỡ Ôn Uyển vào sân, bảo cô ta ngồi trong phòng đợi, sau đó anh ta đi lấy cát lấp chỗ bẩn, để tài xế máy kéo bốc dỡ hàng. Anh ta đã thấy tài xế máy kéo mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.