Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 460: Em Cứ Thích Thế Đấy
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:08
Chu Thừa Lỗi và Chu Thừa Sâm đều quay đầu liếc nhìn người vừa xuất hiện ở cổng sân.
Chu Thừa Lỗi nhạt giọng chào: “Chị hai.”
Giang Hạ cũng gọi một tiếng: “Chị hai về rồi ạ.”
Chu Thừa Sâm không nói gì, chỉ nhìn về phía con gái.
Chu Oánh chạy ùa vào sân, leo tót lên lưng Chu Thừa Sâm: “Ba ơi, ba khỏi ốm chưa ạ? Đầu còn đau không ba?”
Cô bé nhớ ba quá, mẹ ở nhà toàn mắng người thôi.
Vở bài tập cũng bị xé mất một quyển.
Mẹ hung dữ quá, dọa cô bé sợ c.h.ế.t khiếp!
Chu Thừa Sâm giữ vững người, vòng tay ra sau đỡ lấy con gái, cười nói: “Khỏi rồi, không đau nữa.”
Mặt Lý Tú Nhàn xám ngoét, quay người dắt xe đạp bỏ đi, về thẳng nhà cũ.
Khỏi bệnh rồi cũng cứ ở lì trong thôn không chịu về nhà, ý gì đây?
Cô ta một mình ở trên trấn, vừa phải đi làm, vừa phải lo cơm nước ba bữa cho con gái, còn phải kèm con học bài, có biết vất vả thế nào không?
Nếu không phải thấy thời tiết đẹp, mai có thể ra khơi, cô ta đã về thẳng trấn rồi!
Chu Thừa Sâm cũng mặc kệ Lý Tú Nhàn, bảo con gái: “Con đi tìm em chơi đi, em đang đi tìm nòng nọc ngoài ruộng đấy. Ba phải đóng nốt cái thùng này đã.”
Chu Oánh vâng dạ tụt xuống khỏi lưng anh, chạy biến đi.
Đúng lúc này nhóm Chu Chu, Chu Văn Tổ và Chu Hiệt dùng một cái ca tráng men sứt mẻ đựng mười mấy con nòng nọc mang về, đổ vào chậu gỗ để nuôi.
Bốn đứa trẻ chổng m.ô.n.g lên trời ngắm nhìn đám nòng nọc bơi lội tung tăng.
Ríu rít đoán xem phải nuôi bao lâu chúng mới mọc chân, biến thành ếch xanh.
Thùng dụ ong đã đóng xong, được ba cái, Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ mang thùng sang nhà cũ để xử lý hun khói.
Chu Thừa Sâm lười đi sang đó nhìn mặt Lý Tú Nhàn lại ngứa mắt, bèn ở lại bên này nấu cơm.
Chu Thừa Lỗi lấy một ít rơm rạ và củi vụn từ bếp nhà cũ, cùng một ít mảnh sáp ong.
Mảnh sáp ong là anh xin được khi đi mua mật ong và sáp ong ở chỗ người nuôi ong đội sản xuất bên cạnh.
Chu Thừa Lỗi châm lửa đốt rơm và củi, ném vào thùng ong.
Lý Tú Nhàn thấy họ đốt lửa trong đó, trong lòng bốc hỏa: “Hai người đốt lửa ở đây làm gì? Ra ngoài ruộng mà đốt! Lát nữa lại phải quét dọn! Đốt ở đây không phải làm bẩn sân sao?”
Chu Thừa Lỗi chẳng thèm nhìn cô ta: “Làm bẩn sân nhà chị à?”
Giang Hạ cũng chẳng thèm nhìn: “Em cứ thích đốt lửa ở sân nhà em đấy, chị hai có ý kiến gì không?”
Lý Tú Nhàn: “......”
Hai vợ chồng nhà này hùa nhau bắt nạt cô ta hả?
Cô ta quay ngoắt người đi thẳng vào nhà.
Đợi lửa cháy đượm, Chu Thừa Lỗi chìa tay về phía Giang Hạ: “Đưa sáp ong cho anh.”
Giang Hạ: “Ném vào lửa ạ?”
“Ừ.”
Giang Hạ liền tự tay ném mấy mảnh sáp ong vào đống lửa, khói đặc lập tức bốc lên nghi ngút.
Đợi lửa và khói hun thùng gỗ một lúc, bề mặt gỗ chuyển sang màu đen, Chu Thừa Lỗi lật nghiêng thùng gỗ, đổ hết tro tàn bên trong ra.
Tiếp đó lại dùng lửa hun đen cả bên ngoài thùng gỗ.
Xử lý hun khói nói đơn giản là dùng lửa hun đen bề mặt thùng gỗ.
Ong mật thích bóng tối, thùng gỗ được hun khói càng hợp ý chúng.
Hơn nữa hun khói còn giúp khử mùi lạ của gỗ, tiêu độc sát trùng.
Thùng ong sau khi hun khói sẽ bền hơn.
Hun xong, Chu Thừa Lỗi bôi thêm chút nước muối vào bên trong thùng ong.
Giang Hạ thì đi nung chảy sáp ong dụ ong mà Chu Thừa Lỗi mua về.
Mùa này ngoài đồng hoa nở rộ, cây sơn trà sau vườn nhà cụ cố cũng ra hoa, dạo này ngày nào cũng có ong mật đến hút mật.
Trong sân Giang Hạ cũng trồng hoa, thỉnh thoảng lại có ong bay tới.
Thế nên Giang Hạ đun sáp ong một lúc, đã thu hút được hai chú ong bay đến.
Chu Thừa Lỗi quét sáp ong đã nung chảy vào bên trong thùng gỗ.
Phần nắp thùng và cửa tổ được quét nhiều hơn một chút.
Hôm nay trời lạnh, sáp ong quét lên rất nhanh đã đông lại.
Quét xong, Chu Thừa Lỗi dùng đất đỏ trát kín những lỗ hổng, khe hở trên thùng ong.
Anh từng thấy người khác dùng phân trâu trát, anh thì dùng đất đỏ.
Sau đó anh đặt thùng ong ở một nơi râm mát dưới mái hiên sau vườn nhà cũ.
Ong mật ưa yên tĩnh sợ nóng, thích môi trường đông ấm hè mát, dưới mái hiên sau nhà vừa che mưa chắn gió, mùa hè lại râm mát, có cây ăn quả trồng ở đó, rất thích hợp đặt thùng ong.
Chu Thừa Lỗi đóng tổng cộng ba cái thùng ong, còn hai cái nữa sáng mai sẽ mang ra ngọn đồi nhỏ bên ngoài để dụ ong.
Sáng hôm sau, Chu Thừa Lỗi chạy bộ về liền xách hai cái thùng ong ra cửa.
Giang Hạ cũng muốn đi xem, bèn đi theo.
Thôn bọn họ chẳng có núi non gì, gọi là đồi nhỏ cũng chỉ là nơi địa thế hơi cao một chút, lại mọc đầy cây cối mà thôi.
Theo Giang Hạ thấy thì: “Chỗ này không nên gọi là núi, nên gọi là rừng cây nhỏ thì đúng hơn.”
Chu Thừa Lỗi dắt tay cô: “Người trong thôn đều gọi là núi, gọi quen miệng rồi. Giống như bên nhà ngoại anh ấy, họ gọi bờ sông là bờ biển vậy.”
Giang Hạ nhớ lại hồi Tết đi nhà ngoại Chu Thừa Lỗi, anh họ bảo dẫn mọi người đi bờ biển bắt cá, cô còn ngạc nhiên tưởng bên đó cũng có biển.
Kết quả trèo qua đê sông, đi xuống bãi sông, chính là cái "bờ biển" trong miệng anh họ. Điểm tương đồng duy nhất chắc là đều có bãi cát.
Ngay cả nước cũng chẳng phải nước biển.
Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi cùng đi tìm nơi thích hợp đặt thùng ong.
Chu Thừa Lỗi hỏi cô: “Có sợ không?”
“Không sợ.”
Ngọn đồi nhỏ này cũng là vùng đất phong thủy của thôn, tổ tiên dân làng cũng yên nghỉ tại đây, phù hộ cho con cháu.
Gần đó là ruộng rau, ruộng khoai lang, ruộng lạc...
Thảo nào Điền Thải Hoa bảo trời tối rồi không dám ra đây hái rau.
Giang Hạ nghĩ chắc cô cũng chẳng dám ra đây buổi tối đâu.
Nhưng ban ngày thì cô không sợ.
Chu Thừa Lỗi tìm được một chỗ, dưới gốc một cây đại thụ, đóng cố định thùng gỗ lại.
Anh vừa đóng cọc gỗ xuống đất vừa nói: “Chỗ này là nơi hồi trước anh bị thương nặng quá, ai cũng tưởng không cứu được nữa, không qua khỏi, hôn mê bất tỉnh, ba anh nhận được tin xong đã đi tìm đất phong thủy cho anh ở đây đấy.”
Giang Hạ: “......”
“Sau này anh sẽ sống lâu trăm tuổi.” Giang Hạ giúp đỡ giữ thùng ong cho anh.
“Ừ, sống lâu trăm tuổi cùng em.” Anh muốn cùng cô sống đến đầu bạc răng long.
Đặt thùng ong xong, lại đặt một tấm ván cùng cành cây lên trên để cách nhiệt chắn nước mưa.
Xong xuôi, hai vợ chồng lại sang rừng cây gần ruộng đặt nốt cái thùng ong còn lại.
Làm xong tất cả, đã hơn 9 giờ.
Sau khi hai người về nhà, Chu Thừa Lỗi lại rủ cha Chu, Chu Vĩnh Quốc, Chu Khang Bình cùng ra khơi.
Thuyền nhà bác cả và nhà bác hai đã ra khơi từ hơn bốn giờ sáng.
Lần đầu tiên ra khơi sau Tết, ai nấy đều háo hức không chờ được.
Trong thôn có người đã dầm mưa ra khơi từ sớm, cũng có người suốt tháng Giêng vẫn đi biển đều đều.
Trong nhà túng thiếu, muốn kiếm thêm chút tiền thì phải thế thôi.
Chú Đông nằm viện, ba anh em Chu Quốc Đống dù là tháng Giêng cũng thay phiên nhau ra khơi.
Tết nhất người đi thăm thân nhiều, người mua hải sản đãi khách cũng nhiều, giá hải sản cao hơn ngày thường rất nhiều.
Thế nên ba anh em vì kiếm tiền chữa bệnh cho cha và trả nợ, Tết nhất cũng không nghỉ ngơi, ngày nào cũng thay nhau đi biển.
Chu Quốc Đống cũng là người rất biết ơn nghĩa, biết nhà họ không đi biển, ngày nào đi về cũng mang sang biếu chút cá tôm tươi sống.
May mà chú Đông sau khi phẫu thuật hai mươi ngày thì tỉnh lại, cách đây 2 ngày cũng đã xuất viện, giờ đang tịnh dưỡng ở nhà.
Người thì nói năng không còn linh hoạt nữa, hơi có cảm giác nói lắp, chân tay một bên cũng không được nhanh nhẹn, nhưng kiên trì tập luyện thì vẫn đi lại được, chỉ là không thể ra khơi đ.á.n.h cá hay làm việc nặng như trước nữa.
Chú Đông xuất viện, sức khỏe cần hồi phục từ từ, mẹ Chu liền xúc tiến chuyện giới thiệu đối tượng cho Chu Quốc Đống.
Hai nhà hẹn hôm nay xem mắt.
Giang Hạ nghĩ hôm nay ra khơi không phải đ.á.n.h cá, mà là ra đảo thu hồi dây thừng thu thập ấu trùng vẹm xanh về, nên không đi theo. Mấy việc này cô cũng chẳng giúp được gì, kẻo lên thuyền lại vướng chân vướng tay mọi người làm việc.
Giang Hạ bèn ở nhà phụ giúp nấu cơm.
