Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 464: Muốn Làm Lại Sợ
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:09
Lý Tú Nhàn đến đội sản xuất thuê mặt nước, kết quả nhân viên bảo: "Không còn vùng biển thích hợp nào để thuê nữa đâu, hết sạch rồi."
"Cả đường bờ biển dài thế kia mà thuê hết rồi á?" Lý Tú Nhàn không dám tin vào tai mình.
Người trong thôn từ bao giờ mà gan to thế?
"Ừ, dân trong thôn toàn thuê mấy chục mẫu, một trăm mẫu, hai trăm mẫu. Chỗ nào thuê được là thuê hết rồi. Giờ chưa đo đạc lại nên không dám cho thuê tiếp đâu."
Lý Tú Nhàn tò mò dò hỏi: "Những ai trong thôn thuê thế ạ?"
Nhân viên công tác cũng biết Lý Tú Nhàn là vợ Chu Thừa Sâm. Chu Thừa Sâm trước kia làm ở đội sản xuất, sau nhờ bằng cấp cao nên được đề bạt lên trấn, nhưng hơi đen đủi, bị người ta cướp mất suất biên chế.
Người kia bằng cấp không bằng Chu Thừa Sâm, năng lực làm việc cũng không bằng, cứ tưởng Chu Thừa Sâm chỉ là tay mơ không có chỗ dựa, đâu biết anh em nhà người ta lợi hại thế nào.
Anh em với bố vợ người ta cũng gớm mặt lắm.
Cuối cùng Chu Thừa Sâm lại trở thành lãnh đạo trực tiếp của người kia.
Đương nhiên mấy chuyện này cô ta chỉ nghe đồn thôi, nhưng Lý Tú Nhàn đã hỏi thì cũng chẳng phải bí mật gì, nhân viên bèn kể tên những người đã thuê mặt nước.
"Bác cả với chú em nhà cô đều thuê đấy, chú em thuê nhiều nhất, rồi còn có Chu Vĩnh Quốc, Chu Quốc Đống, Chu Khang Bình, Chu Quốc Hoa, Chu Chấn Bang..."
Lý Tú Nhàn bước ra khỏi đội sản xuất, mặt đen như đ.í.t nồi.
Người quen của Chu Thừa Lỗi đều thuê hết rồi, ngay cả Chu Vĩnh Quốc và Chu Khang Bình làm thuê cho Chu Thừa Lỗi cũng thuê, chỉ có mỗi nhà cô ta là không.
Chu Thừa Lỗi rủ rê hết người quen, chứng tỏ cậu ta rất tự tin, thuyết phục được mọi người xung quanh, thế mà lại chẳng thèm giải thích thêm với bà chị dâu này một câu.
Lúc này Điền Thải Hoa bán xong cá cũng vừa đi tới, chuẩn bị về nhà.
Lý Tú Nhàn thấy cô liền hỏi: "Chị dâu cả, nhà chị cũng nuôi vẹm xanh theo chú tư à?"
Điền Thải Hoa cười hớn hở: "Đương nhiên rồi!"
Cô đã quyết định từ lâu, Giang Hạ làm gì cô làm nấy!
Nếu không phải sợ Giang Hạ mặc quần áo đẹp, mình mặc vào thì chỗ lồi chỗ lõm, cô còn muốn mặc y hệt Giang Hạ ấy chứ!
Lý Tú Nhàn: "Nhà chị thuê bao nhiêu mẫu bãi biển thế?"
Điền Thải Hoa: "Hai trăm mẫu chứ bao nhiêu!"
Lý Tú Nhàn: "Nhiều thế á? Nhưng em thấy chỗ cắm cọc gỗ cũng đâu có nhiều đâu! Chị có thấy hai trăm mẫu là quá nhiều không?"
Điền Thải Hoa đắc ý: "Giờ mới nuôi thử nghiệm, đương nhiên là nuôi ít thôi xem sao đã, cắm nhiều cọc gỗ ngay, lỡ không nuôi được thì sao? Chẳng phải lỗ tiền gỗ à?"
Tiểu Hạ bảo rồi, cho dù giờ nuôi sống được, cũng chưa chắc đã nuôi lớn được, nên đừng có làm to quá, kẻo lỗ nặng.
Cứ dùng cọc gỗ thử xem vùng biển thôn mình có hợp để nuôi không đã, nếu sống được thật, nuôi thành công rồi thì hẵng đi trại giống người ta tham quan, mua dụng cụ chuyên nghiệp về mà nuôi.
Giang Hạ bảo lần này nuôi thành công xong, có thể thử nuôi kiểu dây treo trên bè, như thế vẹm sẽ không bị ảnh hưởng khi triều rút.
Có điều họ tìm được vùng biển triều rút mạnh mới lộ ra, bình thường triều xuống, nước tuy không sâu nhưng cũng không cạn, đảm bảo vẹm vẫn ngập trong nước biển.
Triều rút mạnh một tháng mới có hai lần, mỗi lần thời gian cũng không dài, trừ khi gặp nắng to phơi lâu quá, nếu không chắc cũng chẳng ảnh hưởng mấy.
Nhưng bên này chưa bao giờ gặp cảnh triều rút mạnh giữa trưa nắng gắt cả.
"Một trăm mẫu đã là nhiều rồi, hai trăm mẫu chị dâu không sợ lỗ cả tiền thuê mặt nước à?"
Điền Thải Hoa nghe là biết tỏng cô em dâu định nói gì, cô vênh mặt lên: "Tôi không sợ, tôi lỗ được."
Lý Tú Nhàn: "......"
Cái bộ dạng trọc phú này, thật là ngứa mắt c.h.ế.t đi được!
Không biết còn tưởng nhà chị ta giàu lắm cơ!
Điền Thải Hoa khoe của một phen, thấy Lý Tú Nhàn đổi sắc mặt thì sướng rơn!
Cô huýt sáo đi thẳng.
Hừ, cô mới không thèm nói cho cô ta biết là tuyệt đối sẽ không lỗ đâu nhé!
Có Giang Hạ ở đây sao mà lỗ được?
Năm ngoái nuôi cá chả kiếm được mấy trăm đồng còn gì.
Có điều nuôi cá nhà cô không bỏ ra bao nhiêu vốn, chỉ tốn tiền hai cái l.ồ.ng bè, và ít tiền lặt vặt, còn lại đều do vợ chồng Giang Hạ bỏ ra.
Nhưng ngày thường cho cá ăn, vệ sinh l.ồ.ng bè, đa số đều do Chu Thừa Hâm làm.
Coi như Chu Thừa Lỗi góp tiền, họ góp sức, lời lãi chia đôi.
Năm nay đúng là chưa thu hồi vốn, nhưng năm ngoái mới nuôi được nửa năm, năm nay có thể thu hoạch cá cả năm, hơn nữa còn ít cá trên một cân, cá nhỏ và mấy con cá mú nghệ vẫn chưa bán, cá mú nghệ có thể nuôi rất to, định nuôi đến mấy chục cân rồi tìm cơ hội bán được giá.
Hiện tại người quanh vùng đều biết nhà cô thu mua các loại cá quý như cá mú, câu được là mang đến ngay, đợi đến năm sau chắc chắn sẽ có nhiều cá bán hơn.
Còn lo không thu hồi vốn sao?
Lý Tú Nhàn nhìn theo bóng lưng Điền Thải Hoa, trợn mắt coi thường: Xem chị ta đắc ý chưa kìa!
Lúc này Chu Thừa Sâm cũng bán cá xong đi về nhà.
Đi ngang qua cô ta cũng chẳng hỏi sao cô ta chưa về.
Cô ta kéo tay Chu Thừa Sâm lại: "Anh đến đội sản xuất hỏi xem thuê mặt nước thế nào đi. Trong thôn mấy người đều thuê để nuôi vẹm xanh rồi, mình cũng thuê đi."
Chu Thừa Sâm liếc nhìn cô ta, nhạt giọng: "Trước em chẳng bảo nuôi mấy thứ đó không bằng đ.á.n.h cá còn gì?"
Lý Tú Nhàn: "Trước em tưởng không nuôi được, giờ chú tư nuôi sống rồi đấy thây? Anh mau đi hỏi đi, mình cũng thuê một vùng biển nuôi vẹm."
Chu Thừa Sâm: "Em hỏi rồi người ta bảo hết, anh đi hỏi là có à?"
Lý Tú Nhàn: "Anh quen thân với người ở đội sản xuất mà! Em đi hỏi rồi, nhưng nhân viên bảo chỗ thuê được thì thuê hết rồi, còn chỗ nào thích hợp không thì phải đợi đo đạc xong mới biết. Anh trước kia làm ở đội sản xuất, với họ..."
Chu Thừa Sâm ngắt lời: "Anh không đi, anh không mặt dày vô liêm sỉ như em."
Lý Tú Nhàn: "......"
Nói xong Chu Thừa Sâm mặc kệ cô ta, xách thùng cá tạp đi thẳng về nhà.
Lý Tú Nhàn đuổi theo: "Anh có biết anh cả, Chu Vĩnh Quốc, Chu Khang Bình, Chu Quốc Đống đều thuê rồi không? Chỉ có mỗi nhà mình là chưa thuê? A Lỗi rủ bọn họ hết..."
Chu Thừa Sâm ngắt lời, lạnh lùng nhìn cô ta: "Sao? Tưởng A Lỗi không rủ anh à? Rủ mấy lần rồi đấy! Anh nghe lời em nên mới không thuê! Giờ em nhắc đến mấy chuyện này là muốn trách A Lỗi à? Em tự trách bản thân mình đi! Đều tại em vừa muốn kiếm tiền lại vừa không muốn chịu rủi ro thôi!"
Lý Tú Nhàn: "......"
Từ bãi biển trở về, Chu Thừa Lỗi cùng Giang Hạ đến đội sản xuất gọi điện thoại về nhà, hỏi xem mẹ Giang có để ý tình hình Lôi Ngọc Trân không.
Giang Hạ kể lại những gì nghe được từ nhị biểu thẩm cho mẹ Giang, còn hỏi bà có biết ai tên A Thành không.
Mẹ Giang nghe xong liền bảo: "Mẹ chẳng biết A Thành A Trì nào cả, nhưng con yên tâm, em họ A Lỗi mẹ vẫn luôn để ý. Làm thu mua đôi khi được bên cung cấp vải vóc phụ liệu biếu chút quà cáp là chuyện bình thường, miễn là nó không ăn hoa hồng, không bắt tay với họ nâng giá khống lừa tiền của xưởng là không có vấn đề gì lớn."
Sau đó cha Giang cầm máy, ôn tồn nói với Giang Hạ: "Ba mẹ trong lòng hiểu rõ cả, con cứ yên tâm dưỡng t.h.a.i là được, đừng lo cho ba mẹ."
Giang Hạ nghe vậy cũng không nói nhiều nữa, chỉ bảo: "Vậy thứ bảy con về nhà thăm ba mẹ nhé."
Cha Giang nghe xong rất tiếc nuối: "Ba và mẹ c.o.n c.uối tuần này đều phải đi công tác, ba phải đi Bắc Kinh họp, chuyến này chắc phải đi cả tháng. Mẹ con thì cuối tuần sau mới có nhà."
"Vậy con đợi mẹ về rồi sang thăm, ba đi đường cẩn thận ạ."
"Được rồi."
Sau đó hai cha con trò chuyện thêm một lúc rồi cúp máy.
Gọi điện xong, hai vợ chồng về nhà, Chu Thừa Lỗi sang nhà cũ tìm Chu Thừa Sâm.
