Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 474: Sản Phẩm Mới

Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:11

Chu Thừa Sâm bán cá xong, cầm hơn 73 đồng, xách xô đạp xe về thôn.

Về đến nhà, anh đưa xô cá tạp cho mẹ Chu trước, rồi hỏi: "Khang An em trai Khang Bình vẫn chưa đi làm ăn xa phải không mẹ?"

Sau Tết, có người định qua tiết Thanh Minh mới đi làm ăn xa, hoặc là đi rồi thấy tiền bên ngoài cũng chẳng dễ kiếm nên lại quay về tỉnh nhà tìm việc.

Lần trước về nhà làm ruộng mạ, Chu Thừa Sâm tình cờ gặp Chu Khang An, có nói chuyện vài câu, nghe nói cậu ta định đợi qua tiết Thanh Minh mới đi tìm việc.

Mẹ Chu đáp: "Đúng rồi, bà thím hai con định làm mối cho nó một đám, nó chưa ưng, nên cứ ở nhà giúp cấy hái xong, qua Thanh Minh mới đi."

Chu Thừa Sâm liền bảo: "Con đi tìm Khang An, nhờ cậu ấy giúp đi biển. Vĩnh Kiện chắc cũng chưa đi làm ăn xa đâu nhỉ?"

Mẹ Chu ngẩn ra một chút: "Đúng là chưa đi. Con không định thuê mấy ông anh vợ nữa à?"

Có trẻ con ở đó, Chu Thừa Sâm không nói nhiều, chỉ bảo: "Thuê Khang An và Vĩnh Kiện là để họ đi biển buổi tối chong đèn bắt mực. Ban ngày vẫn để anh em Lý Khánh Dân đi."

Nhưng sớm muộn gì anh cũng sẽ thay đám Lý Khánh Dân.

Đương nhiên, việc này tốt nhất để Lý Tú Nhàn tự làm.

Mẹ Chu nghe vậy lập tức tán thành: "Thế thì tốt! Thế thì tốt!"

Bỏ ra bao nhiêu tiền mua thuyền mà cứ thuê người làm ăn chểnh mảng, ngày nào cũng chẳng kiếm được mấy đồng.

Con trai không vội, bà nhìn vào còn thấy sốt ruột thay!

Chu Thừa Lỗi liếc nhìn anh hai, rồi lại cúi đầu tiếp tục bào gỗ, làm khung phơi.

Phải làm thế nào, anh hai anh tự khắc biết, chắc chắn sẽ xử lý ổn thỏa.

Chu Thừa Sâm liền đi ra ngoài tìm người đi biển buổi tối.

Lúc này Giang Hạ đang ở nhà cũ cùng Hà Hạnh Hoàn, dì Phân và cụ cố nếm thử mực ống nhỏ tẩm gia vị.

Họ mất cả buổi chiều để làm ra ba vị mực ống nhỏ.

Giang Hạ nếm thử cả ba vị, rồi hỏi Hà Hạnh Hoàn, dì Phân và cụ cố: "Mọi người thấy vị nào ngon?"

Dì Phân: "Dì thấy vị cay ngon."

Hà Hạnh Hoàn: "Chị cũng thích ăn cay, vị tương hình như hơi nhạt."

Cụ cố: "Vị cay ngon, vị tương hơi tanh, chua ngọt thì chua quá, bà ê hết cả răng."

Giang Hạ lại hỏi Hà Hạnh Hoàn và dì Phân: "Hai người có thấy chua quá không?"

"Cũng hơi chua thật."

Dì Phân: "Dì không thích ăn chua, hay là làm thử vị cay ngọt xem sao?"

Giang Hạ cười: "Thử xem sao ạ."

Giang Hạ dạo này thích ăn chua nên không thấy chua, nhưng mọi người đều thấy thế thì đương nhiên phải điều chỉnh lại.

Nam ngọt Bắc mặn, người miền Nam đúng là thích ăn đồ ngọt hơn một chút.

Thế là họ điều chỉnh lại tỷ lệ nước sốt vị tương và vị chua ngọt, làm lại một nồi vị tương và vị chua cay đã điều chỉnh, thêm một nồi vị cay ngọt nữa.

Lần này ra lò ngon hơn hẳn, cả ba vị mực ống nhỏ đều được khen ngợi, vị cay ngọt cũng rất ngon.

Đúng lúc tan học, đám Chu Hiệt, Chu Chu và anh em Quang Tông Diệu Tổ ngửi thấy mùi thơm chạy ùa vào nhà cũ, đứa nào đứa nấy ăn lấy ăn để không dừng được mồm.

Giang Hạ hỏi bọn trẻ vị nào ngon, mỗi đứa trả lời một phách, trừ Chu Văn Quang bảo vị cay thơm ngon, những đứa khác đứa thì bảo vị tương ngon, đứa bảo chua ngọt ngon, đứa lại bảo cay ngọt ngon.

Giang Hạ bèn bảo Hà Hạnh Hoàn và mọi người: "Vậy đợt đầu cứ làm cả bốn vị, xem vị nào được ưa chuộng nhất thì sau này làm nhiều vị đó."

Ba người cười đáp: "Được!"

Giang Hạ: "Từ ngày mai, em sẽ thu mua số lượng lớn mực ống nhỏ, chúng ta bắt đầu làm một vụ lớn!"

Hà Hạnh Hoàn nghe vậy mấp máy môi, nhưng rốt cuộc không nói gì, thôi, tối nay sang tìm Giang Hạ nói chuyện riêng.

Chốt xong tỷ lệ gia vị, mấy người lại chia mực ống nhỏ đã chế biến vào túi, đóng gói chân không thành từng túi nhỏ.

Đóng gói xong xuôi, Giang Hạ bảo: "Dì Phân, mỗi vị dì cầm một túi về cho người nhà và bọn trẻ nếm thử, xem trẻ con thích ăn vị nào nhất nhé."

Giang Hạ thì múc thẳng ba đĩa mang về nhà cho mọi người nếm thử.

Giang Hạ đặt ba đĩa mực ba vị lên bàn bếp, bảo mẹ Chu: "Mẹ ơi, mẹ nếm thử sản phẩm mới đi ạ, cho con chút ý kiến."

Sau đó cô lấy hai bộ bát đũa, mỗi vị gắp hai con, một bát đưa cho mẹ Chu, một bát bưng ra ngoài, đến bên cạnh Chu Thừa Lỗi.

Giang Hạ gắp một con vị cay ngọt đút cho Chu Thừa Lỗi nếm thử.

"Vị thế nào anh?"

Chu Thừa Lỗi: "Ngon lắm."

Sau đó Giang Hạ lại gắp một con vị tương.

"Cái nào ngon hơn?"

Chu Thừa Lỗi: "Đều ngon."

"Anh thích vị nào hơn?"

Chu Thừa Lỗi: "Cái thứ hai."

...

Cuối cùng Giang Hạ mới gắp vị cay thơm.

Chu Thừa Lỗi không đợi Giang Hạ hỏi, nói luôn: "Cái này ngon nhất."

"Vậy làm nhiều vị cay thơm và vị tương một chút. Lát nữa anh đi gọi điện cho Hầu Tử, bảo cậu ấy mai qua một chuyến, em định thu mua số lượng lớn mực ống nhỏ của ngư dân, hai tháng này chuyên tâm làm món này."

Nếu không đi được Hội chợ Quảng Châu, cô muốn nhân mùa mực này làm một vụ lớn.

Kiếm chút tiền còn hơn không, nếu không cô cũng lo không đủ tiền trả nốt tiền đóng tàu.

Mực ống mọi người đều biết là thứ có giá trị, bán ra giá cũng cao hơn, mực đã qua chế biến một cân ít nhất cũng lãi được một đồng đến một đồng rưỡi.

Chu Thừa Lỗi nhìn cô: "Được, vậy không đi hội chợ nữa nhé."

Giang Hạ lườm anh một cái, lười đôi co, quay người đi vào bếp.

Chu Thừa Lỗi cười nhẹ, bào xong thanh gỗ, liền đi gọi điện thoại.

Bữa tối, mẹ Chu làm món mực ống xào ớt, thêm một phần luộc, rán một đĩa cá đù trắng, nấu một nồi canh cá tạp và một đĩa rau lang xào tỏi.

Cả nhà ăn xong thì đã hơn 6 giờ.

Chu Thừa Lỗi và Chu Thừa Sâm lại chuẩn bị một bộ đèn chong mực, đợi Chu Thừa Hâm đến, ba anh em liền dẫn người cùng nhau ra khơi.

Hôm nay Chu Thừa Lỗi cũng rủ anh em nhà Chu Quốc Đống đi cùng.

Bốn chiếc thuyền nhà họ Chu cộng thêm một chiếc của nhà Chu Quốc Đống, tổng cộng năm chiếc cùng ra khơi.

Ngư dân trong thôn đều biết Chu Thừa Lỗi dùng đèn dụ được mực, nên tối nay người đi biển đông nghịt.

Tối nay Chu Thừa Lỗi vẫn đến vùng biển tối qua. Xa thì xa thật, nhưng ít tàu thuyền đ.á.n.h bắt, dụ được mực ống nhỏ sẽ nhiều hơn.

Tất nhiên lý thuyết là thế, còn thực tế thế nào thì phải xem vùng biển đó rốt cuộc có mực hay không.

Dù sao cũng là chuyện may rủi.

Biển có mực thì đèn vừa chiếu là chúng đến.

Biển không có mực thì có ngâm bóng đèn xuống nước chúng cũng chẳng đến đâu.

Sau khi Chu Thừa Lỗi ra khơi, Hà Hạnh Hoàn và cụ cố sang chơi.

Bình thường ăn cơm tối xong, biết nhà họ ngày mai không đi biển, cụ cố cũng sang xem tivi.

Nếu biết mai họ đi biển thì cụ cố và mọi người sẽ không sang, tránh làm phiền cả nhà nghỉ ngơi.

Hà Hạnh Hoàn bảo Giang Hạ: "Tiểu Hạ à, sau này bán cá con và mực ống nhỏ kiếm được tiền, em đừng chia đôi cho chị nữa."

Giang Hạ nghe vậy ngạc nhiên: "Sao thế ạ? Chị có dự định gì khác à?"

Mẹ Chu cũng nhìn sang.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.