Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 527: Bị Đánh
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:21
Ngày hôm sau khi Chu Thừa Sâm trở về, lập tức làm thủ tục chuyển trường cho Chu Oánh. Chu Oánh học nốt một ngày ở trường tiểu học trên trấn, ngày mai sẽ về trường tiểu học trong thôn.
Thực ra điều kiện dạy học ở trường trong thôn không tốt bằng trên trấn, nhưng Chu Thừa Sâm phải đi làm, có đôi khi còn phải tăng ca, tiếp khách, không thể chăm sóc con gái chu đáo.
Đặc biệt là giờ tan học của tiểu học sớm hơn giờ hắn tan làm, đón kiểu gì?
Đành phải chuyển về thôn, nhờ cha mẹ hắn hỗ trợ chăm sóc một chút, như vậy Chu Oánh đi học, tan học có thể đi cùng các anh và Chu Chu, không cần đưa đón.
Hôm nay vẫn là Chu Thừa Lỗi giúp đến trường trên trấn đón Chu Oánh, cũng là lần cuối cùng Chu Oánh tan học ở trường này.
Giang Hạ không đi cùng, lúc hắn xuất phát, cô vẫn còn đang ngủ.
Đêm qua cô bị chuột rút, ngủ sớm nhưng tỉnh dậy rồi lại không ngủ được, gần sáng mới chợp mắt, cả đêm chẳng ngủ được bao nhiêu nên ngủ trưa hơi lâu.
Chu Oánh tung tăng chạy ra, Chu Thừa Lỗi bế bé lên xe máy: "Ngày mai là chuyển trường rồi, con có chào tạm biệt các bạn không?"
"Có ạ." Chu Oánh ôm cổ Chu Thừa Lỗi, nhìn về phía sau lưng hắn.
Lý Tú Nhàn đang đi ra.
Hôm nay cô ta mặc váy, trang điểm xinh đẹp.
Liêu Thụy Tường bảo sẽ đến đón cô ta đi ăn cơm.
"Con còn đi chào tạm biệt mẹ nữa, mẹ còn cho con kẹo."
Chu Thừa Lỗi cười đáp một câu: "Oánh Oánh ngoan lắm."
Hắn đặt Chu Oánh ngồi lên xe máy, móc từ túi quần ra một gói bánh quy: "Thím út chuẩn bị cho con đấy, ngồi cẩn thận, chú lái xe đây."
Chu Thừa Lỗi trèo lên xe máy, nhanh ch.óng lái xe rời đi.
Ngay khi xe máy chạy được hơn mười mét, qua gương chiếu hậu, Chu Thừa Lỗi nhìn thấy một người phụ nữ dáng người hơi mập mạp lao tới trước mặt Lý Tú Nhàn vừa ra khỏi cổng trường, túm lấy tóc cô ta, giáng một cái tát nảy lửa vào mặt: "Đồ đê tiện!"
Chu Thừa Lỗi nhanh ch.óng cua xe rẽ vào một khúc quanh.
Chu Oánh đang cúi đầu, mải bóc vỏ bánh quy ăn, chẳng nhìn thấy gì cả.
Chu Thừa Lỗi đón Chu Oánh về đến nhà thì Giang Hạ đã dậy, đang ăn chút trái cây và cá khô, thịt khô.
Giang Hạ bảo Chu Oánh ăn chút gì đó, nghỉ ngơi một lát.
Chu Oánh hỏi: "Em gái đâu ạ?"
"Đang làm bài tập trong phòng."
"Thế con cũng làm bài tập."
Làm xong bài tập là có thể ra ngoài chơi.
Đồ ăn có thể mang ra ngoài vừa chơi vừa ăn, còn có thể chia một ít cho các bạn nhỏ khác, như vậy mọi người đều sẽ nghe lời bé.
Chu Oánh đeo cặp sách vội vàng chạy về phòng làm bài tập.
Bài tập tiểu học rất ít, chép một bài từ mới, làm mấy bài toán cộng trừ là xong.
Giang Hạ nói với Chu Thừa Lỗi: "Ra bờ biển đi dạo chút không anh?"
Ngủ cả buổi chiều, cô cần vận động chút, ngủ nhiều quá sợ tối lại mất ngủ.
Chu Thừa Lỗi: "Lúc về anh thấy thủy triều đang xuống, rất nhiều người đang đào sò móng tay chúa (ngao Tây Thi), không biết em ăn bao giờ chưa? Khá ngon đấy, có muốn đi đào không?"
Thời gian không còn sớm, đào một tiếng, xem có đủ một bữa không, tối nấu cháo và làm món sò hấp tỏi miến cho Giang Hạ ăn.
Giang Hạ nghe còn chưa từng nghe qua, liền nói: "Được."
Chu Thừa Lỗi liền đi lấy xô nước và cái cuốc, nói với mẹ Chu một tiếng: "Mẹ, con với Hạ Hạ đi bắt hải sản đây."
"Đi đi! Ba con đi từ sớm rồi, hình như bảo có nhiều ốc đỏ lắm, đào nhiều chút về tối nay nấu cháo."
Sò móng tay chúa hay còn gọi là ngao Tây Thi, có người gọi là ốc đỏ, vỏ nó cũng hơi có màu đỏ.
Mẹ Chu cũng rất thích ăn loại này.
Lúc này Điền Thải Hoa đạp xe tới: "Mẹ, đi đào ốc đỏ không?"
Người làng chài bọn họ phàm là con gì có vỏ đều thích gọi là ốc.
Mẹ Chu: "Mẹ không đi, Tiểu Hạ và A Lỗi đang chuẩn bị đi đấy."
Điền Thải Hoa thấy Chu Thừa Lỗi dắt xe máy ra, theo bản năng liền nói: "Thế cho chị đi nhờ xe máy với nhé."
Nói xong cô ta nhìn cái bụng bầu to tướng tròn vo chứa ba đứa trẻ của Giang Hạ, cảm thấy xe máy chắc không nhét nổi năm người, "Thôi, chị tự đạp xe đi vậy."
Nói xong cô ta liền vội vàng đạp xe đi trước một bước.
Chu Thừa Lỗi dắt xe máy ra, đỡ Giang Hạ lên xe, hắn mới lên xe, nổ máy, rồi xuất phát, giữ khoảng cách không xa không gần theo sau Điền Thải Hoa.
Phía trước có người đạp xe ngược chiều lại gần, là Lý Tú Nhàn.
Điền Thải Hoa vốn chẳng muốn để ý đến cô ta, nhưng không chịu nổi bộ dạng cô ta quá dọa người!
Làm Điền Thải Hoa giật cả mình vì quá phấn khích!
"Ái chà, làm tao sợ hết hồn, tao còn bảo sao có con đầu heo đạp xe ngoài đường thế kia! Hóa ra là cô à!"
"Em dâu hai cũ, đây là làm chuyện thương thiên hại lý, bị người ta phát hiện, bị đ.á.n.h tận cửa rồi sao?"
Giang Hạ thấy Lý Tú Nhàn đạp xe ngược chiều tới cũng sững sờ.
Cái mặt này sưng to quá thể rồi.
Lý Tú Nhàn kéo thấp mũ xuống, cúi gằm mặt, vội vàng lướt qua họ.
Giang Hạ cũng không nhịn được ngoái lại nhìn một cái.
Điền Thải Hoa có cái tính hóng chuyện quan trọng như nhặt được tiền, cô ta dừng xe đạp chờ Chu Thừa Lỗi chạy tới, hào hứng nói: "Vừa nãy hai đứa có thấy mặt Lý Tú Nhàn không? Có thấy không?"
Chu Thừa Lỗi không đáp, đi thẳng qua người cô ta.
Giang Hạ trả lời: "Có thấy."
Điền Thải Hoa vội vàng đạp xe đuổi theo, nói chuyện với Giang Hạ: "Thím bảo có phải vợ của gã nhân tình kia đ.á.n.h không?"
Giang Hạ: "Chắc là vậy."
"A Lỗi, lúc chú đi đón Oánh Oánh có thấy không?"
Chu Thừa Lỗi chỉ nói: "Em đón được Oánh Oánh là đi luôn, lúc đó cô ta còn chưa ra khỏi cổng trường."
Chu Thừa Lỗi trả lời như vậy, Giang Hạ liền biết chắc chắn hắn đã nhìn thấy, nếu không hắn chỉ cần trả lời hai chữ "không thấy".
Hắn đây là đang đ.á.n.h tráo khái niệm!
Nhưng chắc là đi xa rồi mới thấy, hơn nữa Chu Oánh không nhìn thấy.
Nếu không lúc về tâm trạng Chu Oánh sẽ không vui vẻ như vậy.
Giang Hạ thậm chí nghi ngờ, đối phương đ.á.n.h tới tận cửa là do Chu Thừa Lỗi mách lẻo, hôm qua cô ngủ trưa dậy hắn mới về, hỏi hắn đi đâu, hắn chỉ bảo sang đội sản xuất bên cạnh xử lý chút việc.
Điền Thải Hoa vẫn còn ở đó phát huy tinh thần thám t.ử Sherlock Holmes: "Thế thì lúc đó chắc chắn nó chưa bị đ.á.n.h! Chắc chắn là sau khi tan học mới bị đ.á.n.h, nếu không sao nó dám vác cái mặt đầu heo đó lên lớp dạy học được chứ! Ai da, biết sớm có kịch hay để xem, chị đã đi đón Oánh Oánh tan học rồi!"
Quả thực là bỏ lỡ một màn kịch hay thế kỷ, tiếc nuối như đ.á.n.h rơi một trăm đồng vậy!
Giang Hạ: "Chắc thế, em thấy quần áo chị ta hơi nhàu, hơi bẩn, tóc tai cũng hơi rối."
"Thế á? Thím nhìn rõ thế cơ à? Chị chả thấy gì, chỉ mải nhìn mặt nó. Bẩn chỗ nào?"
"Chỗ gấu váy hơi bẩn."
Điền Thải Hoa không nhịn được ngoái đầu lại, hận không thể quay xe đuổi theo Lý Tú Nhàn, dựa vào chút dấu vết để lại mà suy luận ra màn đ.á.n.h ghen "chính thất xé xác tiểu tam" đặc sắc thế nào.
Lần này bãi biển họ đến chủ yếu là cát, không có mấy bùn lầy.
Trên bãi cát đã có rất nhiều dân làng, mỗi người vung một cái cuốc.
Đi biển bắt hải sản, nhặt đủ loại ngao sò ốc hến cũng là một trong những nguồn thu nhập của dân làng chài.
Dân làng không có thuyền có thể dựa vào việc bắt hải sản ven bờ để kiếm chút tiền mọn.
Cho nên mỗi lần thủy triều xuống bãi biển đều sẽ có người.
Kể cả không kiếm tiền, nhặt ít về ăn cũng tốt.
Dựa vào biển cả, chỉ cần chịu khó một chút là có hải sản ăn không hết.
Giang Hạ bây giờ không thể đào được, cô chỉ tìm mắt ốc trên mặt cát, để Chu Thừa Lỗi đào.
Sò móng tay chúa chui xuống cát rất sâu, cần dùng cuốc để đào.
Giang Hạ thấy Chu Thừa Lỗi trước khi đào đều sẽ cuốc một ít cát lấp kín mắt ốc rồi mới đào, tò mò hỏi: "Sao lại phải làm thế?"
Đằng nào cũng phải dùng cuốc đào ra, sao phải lấp một đống cát vào mắt ốc rồi mới đào?
