Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 550: Tin Tức Sớm
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:25
Ba Chu thích tán gẫu cùng dân làng, nhưng Chu Thừa Lỗi lại không thích. Hắn đi đến trước mặt mẹ Chu và Điền Thải Hoa, liếc nhìn đứa con trai trong lòng hai người họ: “Hạ Hạ chưa ra à?”
“Ra rồi, đang nghe điện thoại ở đội sản xuất.”
Chu Thừa Lỗi liền nhìn về hướng đội sản xuất: “Mẹ, mẹ nhờ bốn người gỡ cá trên lưới xuống nhé.”
Điền Thải Hoa vừa nghe lập tức hỏi: “Nhờ tới bốn người lận à? Hôm nay thu hoạch cá nhiều lắm sao?”
Chu Thừa Lỗi gật đầu trêu chọc con trai: “Cũng tàm tạm. Bốn chiếc thuyền khác được nhiều hàng hơn, tôi thấy trên thuyền còn rất nhiều cá chưa kịp phân loại, chắc lát nữa là về tới.”
Mẹ Chu cười nói: “Vậy để mẹ đi ngay.”
Sau cơn bão, lượng cá thu hoạch được thường sẽ nhiều hơn ngày thường.
Mẹ Chu thấy thuyền của những người khác trong thôn hôm nay thu hoạch cũng nhiều hơn mọi ngày một chút.
Điền Thải Hoa tiếp tục truy hỏi: “Thuyền của đại ca chú cũng nhiều sao?”
Chu Thừa Lỗi nói ngắn gọn: “Nhiều.”
Điền Thải Hoa liền mở cờ trong bụng, nàng ngẩng đầu nhìn ra xa mặt biển, hận không thể để thuyền nhà mình xuất hiện ngay lập tức.
Chu Thừa Lỗi đi về phía đội sản xuất.
Văn phòng đội sản xuất.
Giang Hạ hai tay ôm con, nghiêng đầu kẹp điện thoại nói chuyện với đầu dây bên kia. Ôn Uyển đang ở góc bàn bên cạnh xem thư thông báo trúng tuyển.
Nàng sớm muộn gì cũng sẽ tới tìm một lần.
Sau đó nàng nghe thấy Giang Hạ nói với người ở đầu dây bên kia: “Thuyền mới có thể hạ thủy rồi ạ? Vậy ngày mai đi! Ngày mai được không ạ?”
Ba Chu dự định ngày kia sẽ đi đ.á.n.h bắt xa bờ, nếu thuyền lớn ngày mai hạ thủy, chạy thử không có vấn đề gì, thì ngày kia ba Chu có thể lái thuyền mới ra khơi.
Trong lòng Ôn Uyển khiếp sợ cực kỳ: Chu Thừa Lỗi lại mua thuyền lớn nữa sao?
Đầu dây bên kia, xưởng trưởng Chu nghe xong liền trả lời một câu: “Được, vậy trước 8 giờ rưỡi sáng mai các cô cậu qua đây đi!”
Giang Hạ cười trả lời: “Vâng ạ.”
Sau đó xưởng trưởng Chu lại quan tâm hỏi thăm mấy đứa cháu: “Tam sinh gần đây thế nào rồi?”
Giang Hạ cười nhìn thoáng qua con gái trong lòng: “Ba đứa béo lên không ít ạ.”
Hiện tại nàng ôm lâu một chút đều cảm thấy mỏi tay.
Ôn Uyển theo bản năng nhìn thoáng qua đứa bé trong lòng Giang Hạ, mới mấy ngày không gặp, làn da thế nhưng đã đẹp lên nhiều như vậy, trở nên trắng trẻo hồng hào.
Xưởng trưởng Chu liền cười: “Vậy là tốt rồi! Béo một chút mới tốt! Hôm nào mang lên thành phố ở một thời gian. Vậy…”
Lúc này Chu Thừa Lỗi đi vào.
Giang Hạ nhìn Chu Thừa Lỗi một cái, cười đồng ý: “Vâng ạ.”
Xưởng trưởng Chu: “Vậy tôi làm việc trước đây, ngày mai gặp.”
Chu Thừa Lỗi tiến lên đón lấy con gái. Vừa rồi trước khi vào hắn đã rửa tay sạch sẽ, quần áo cũng đã thay một bộ sạch sẽ trước khi xuống thuyền.
“Ngày mai A Lỗi qua đó, tôi không đi đâu, tôi ở nhà trông con, chúng ta gặp nhau sau nhé.”
“Được, lần sau gặp.”
Giang Hạ chờ xưởng trưởng Chu cúp máy trước, nàng mới gác máy.
“Điện thoại của ai vậy?”
“Đi thôi.” Giang Hạ khoác tay hắn ra hiệu đi ra ngoài, “Xưởng trưởng Chu.”
Hai người cùng nhau đi ra ngoài, ra đến bên ngoài Giang Hạ mới nói tiếp: “Xưởng trưởng Chu thông báo thuyền đ.á.n.h cá mới có thể hạ thủy chạy thử rồi, chúng ta hẹn trước 8 giờ rưỡi sáng mai qua đó. Không phải ngày kia ba định đi đ.á.n.h bắt xa bờ sao? Vừa vặn có thể lái thuyền mới đi.”
“Vậy anh phải gọi điện thoại thông báo thêm nhiều người nữa tới.”
Ôn Uyển không tìm thấy giấy thông báo của mình, đi ra, nghe được cuộc đối thoại của hai người.
Thông báo nhiều người nữa tới? Không phải thông báo thêm “mấy người”, mà là thông báo thêm “nhiều người nữa”, cái “nhiều người nữa” này là nhiều bao nhiêu?
Có thể dùng nhiều người như vậy, thuyền mới Chu Thừa Lỗi mua chắc lại là một chiếc thuyền đ.á.n.h cá cỡ lớn chuyên đ.á.n.h bắt xa bờ nữa rồi?
Kiếp này, Chu Thừa Lỗi giàu lên còn nhanh hơn kiếp trước.
Quả thực làm người ta theo không kịp!
Giang Hạ đưa tay về phía con gái: “Đưa con cho em, anh đi gọi điện thoại đi!”
Chu Thừa Lỗi: “Không cần. Anh ôm là được, không ảnh hưởng.”
Chu Thừa Lỗi ôm con gái quay trở lại đi gọi điện thoại.
Giang Hạ liền mặc kệ hắn.
Nàng đi ra bến tàu nói với mẹ Chu một tiếng, ngày mai thuyền mới hạ thủy, dù sao cũng phải chuẩn bị đồ cúng bái thần linh, cần mua những gì, nàng cũng không rành lắm.
Khi Chu Thừa Lỗi đi ngang qua người Ôn Uyển, Ôn Uyển nhịn không được nhìn hắn một cái: Tư thế ôm trẻ con của Chu Thừa Lỗi thật thuần thục, tốt hơn nhiều so với Chu Quốc Hoa.
Chu Quốc Hoa đi biển về liền kêu mệt c.h.ế.t khiếp, một chút cũng không muốn trông con.
Con gái lại hay khóc, cả ngày đòi người ôm, dỗ ngủ vừa đặt xuống giường liền tỉnh, phiền c.h.ế.t đi được.
Ôn Uyển cũng không muốn về nhà nhanh như vậy, về nhà là phải ôm con gái, một chút thời gian rảnh cũng không có.
Nàng đi về phía bến tàu, chờ thuyền nhà mình trở về.
Giang Hạ đi đến bên cạnh ba Chu mẹ Chu, nói chuyện ngày mai thuyền mới có thể hạ thủy.
Mẹ Chu kinh ngạc: “Lại sớm hơn dự kiến à?”
“Vâng, thường thì sẽ sớm hơn, thời gian xưởng đóng tàu đưa ra đều là thời gian muộn nhất.”
Tất nhiên bọn họ có được chiếc thuyền lớn này là vì công ty thủy sản đặt một hơi bốn chiếc thuyền đ.á.n.h cá cỡ lớn hơn 60 mét, sau đó lại muốn đổi hai chiếc trong đó thành thuyền thu mua cá tươi, không cần nhiều thuyền đ.á.n.h cá như vậy.
Khi đó thuyền đều đã hoàn thành một phần ba, bình thường chắc chắn không thể đổi, đổi cũng phải khấu trừ chút tiền.
Xưởng trưởng Hứa biết Chu Thừa Lỗi đặt thuyền lớn 60 mét, trực tiếp giúp bọn họ làm lại hai chiếc thuyền thu mua, trong đó một chiếc 66 mét liền đưa cho Chu Thừa Lỗi.
Một chiếc khác tạm thời đình công, cho nên bọn họ mới nhanh có thuyền như vậy.
Ba Chu nghe xong thì cái gì cũng không màng, cũng không muốn ở bến tàu chờ bán cá nữa: “Vậy ba về mua pháo đại đây.”
Ông chạy tới nói với Điền Thải Hoa: “Tiểu Hoa, con ở đây trông chừng, đến lúc đó nói cho A Hâm cùng A Sâm biết, ngày mai không cần ra biển, thuyền đ.á.n.h cá mới nhà ta ngày mai hạ thủy, bảo bọn nó cùng nhau qua xưởng đóng tàu xem!”
Điền Thải Hoa vui mừng nói: “Thuyền mới có thể hạ thủy rồi ạ?”
“Đúng vậy, có thể rồi, ngày mai chạy thử! Ba đi mua pháo đại!” Ba Chu nói xong liền vội vàng chạy tới cửa đội sản xuất lấy xe máy đi mua pháo đại.
Bến tàu người đến người đi rất đông, có dân làng nghe thấy, nhịn không được đuổi theo ba Chu hỏi: “Vĩnh Phúc, A Lỗi lại mua thuyền mới à?”
Ba Chu vui vẻ nói: “Đúng vậy, mua rồi!”
“Lần này mua chiếc bao lớn thế?”
Ba Chu sải chân dài bước lên xe máy, sau đó vui vẻ nhổm m.ô.n.g lên, chân dùng sức đạp một cái, tay phối hợp vặn ga, xe máy liền nổ máy, ông cười ha hả úp mở: “Trưa mai lái về các người sẽ biết!”
Ba Chu nhả côn một cái, xe máy liền vèo một cái phóng đi.
Mọi người nhìn dáng vẻ hưng phấn này của ba Chu, liền cảm thấy lần này chắc là lại mua một chiếc thuyền lớn nữa rồi.
Có mấy người phụ nữ quay sang hỏi mẹ Chu và Điền Thải Hoa.
Mẹ Chu cười nói: “A Lỗi đặt, tôi cũng không biết thuyền lớn bao nhiêu, chỉ biết là thuyền đ.á.n.h cá cỡ lớn đi đ.á.n.h bắt xa bờ.”
Những người đó liền hỏi Giang Hạ: “Tiểu Hạ, nhà cô lần này đặt thuyền đ.á.n.h cá lớn bao nhiêu thế?”
“Chắc chắn lớn hơn chiếc hiện tại, đúng không?”
Giang Hạ cười đáp: “Vâng, lớn hơn chiếc thuyền lớn hiện tại một chút.”
Lúc này đứa con trai trong lòng Điền Thải Hoa đột nhiên khóc, Điền Thải Hoa cảm giác lòng bàn tay ấm áp: “Tè rồi!”
“Để em ôm cho.” Giang Hạ đưa tay đón lấy con trai, lập tức cảm giác lòng bàn tay hơi ấm: “Mẹ, chị dâu cả, con về trước đây, về thay tã cho bảo bảo.”
Mẹ Chu: “Mẹ cũng về! A Hoa ở đây chờ bán cá đi!”
Nghi thức thuyền mới hạ thủy cần chuẩn bị không ít đồ, tối nay bà có việc để bận rộn rồi.
“Được, mẹ với thím về đi!”
Giang Hạ cùng mẹ Chu vội vàng về nhà.
Giang Hạ vừa đi, những người khác tiếp tục đuổi theo Điền Thải Hoa hỏi.
