Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 578: Không Biết Khiêm Tốn Là Đức Tính Tốt Sao?
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:31
Sau khi Giang Hạ đỗ xe ở bên ngoài đại viện, cô lập tức xuống xe, đi ra ghế sau để bế con.
Một chiếc xe hơi màu đen cũng vừa vặn dừng lại ngay phía sau bọn họ.
Đổng Yến bước xuống xe, liếc nhìn Giang Hạ một cái, lại nhìn sang biển số chiếc xe Jeep, sau đó mới đi vào đại viện.
Chu Thừa Lỗi đang cẩn thận từng li từng tí bế con gái từ trong xe chui ra.
Giang Hạ mở cửa ghế sau, thấy thân hình cao lớn của anh phải co ro trong không gian chật hẹp, liền nói: “Lúc về để em lái xe, anh chăm con nhé.”
Chu Thừa Lỗi đưa cô con gái út trong lòng cho Giang Hạ trước: “Không cần đâu.”
Ôm con ngồi co ro ở đó vất vả như vậy, chân anh đã tê rần cả rồi, sao có thể để cô chịu khổ được?
“Em bế con trước đi, để anh chuyển đồ xuống.”
Giang Hạ đón lấy đứa bé.
Chu Thừa Lỗi xuống xe, lấy chiếc xe đẩy ở phía sau xuống trước, mở ra rồi đặt xuống đất.
Giang Hạ đặt con gái vào xe đẩy, lại chui vào trong xe để bế anh cả và cậu hai: “Anh to cao như thế, ôm con ngồi vất vả, em thì không sao. Em ngồi nghiêng người, hai bên vẫn còn chỗ trống chán. Chân anh tê rồi phải không?”
“Không tê.” Chu Thừa Lỗi vừa nói vừa lấy đồ biếu thủ trưởng cũ xuống xe.
“Lát nữa để em lái.” Giang Hạ không nói nhiều với anh, cô chui vào thùng xe, lập tức ló mặt ra: “Mẹ đây rồi, các cục cưng ơi!”
Hai anh em thấy mẹ đột nhiên chui vào, biểu cảm ngẩn ra một chút, rồi cả hai cùng toét miệng cười.
Gương mặt giống nhau đến tám phần, nụ cười cũng y hệt nhau.
Tim Giang Hạ như muốn tan chảy, quá đáng yêu!
Đây không phải lần đầu tiên bọn trẻ cười, nhưng lại là lần đầu tiên bị chọc cười!
“Chu Thừa Lỗi!” Giang Hạ vội gọi chồng.
“Sao thế?” Chu Thừa Lỗi vội vàng buông đồ xuống, chui vào thùng xe.
“Biết cười rồi! Chọc anh cả và em hai, bọn nó biết cười đấy!”
Sau đó Giang Hạ làm mẫu cho Chu Thừa Lỗi xem, cô giấu đầu ra sau ghế, rồi đột nhiên ló ra: “Mẹ đây rồi!”
Cậu hai lại cười một cái.
Lần này anh cả thì không cười.
“Thấy chưa? Biết cười rồi! Vừa nãy là cả hai đứa cùng cười, anh cả cũng cười! Hai anh em lúc cười lên trông y hệt nhau!”
Niềm vui sướng trong lòng không sao tả xiết, ánh mắt Chu Thừa Lỗi tràn đầy vẻ dịu dàng: “Ừ.”
Hai vợ chồng đều tươi cười rạng rỡ.
Đây là niềm vui sướng tột độ của những người lần đầu làm cha mẹ khi phát hiện con mình đột nhiên lớn hơn một chút, có thêm một chút tiến bộ.
Lòng tràn đầy vui mừng, thỏa mãn vô cùng!
“Đi chọc bé út xem, không biết con bé có cười không.”
Ý Giang Hạ là kiểu cười có ý thức giao tiếp xã hội, chứ không phải kiểu cười vô thức. Kiểu cười vô thức thì ba đứa trẻ thi thoảng vẫn có, Chu Thừa Lỗi lúc chụp ảnh cho con thậm chí còn chụp được rồi.
Chu Thừa Lỗi nghe xong vội vàng chạy ra ngoài chọc con gái, anh ngồi xổm sau xe đẩy, bắt chước Giang Hạ đột ngột nhảy ra: “Ba đây rồi!”
Thất bại!
Tiếp tục.
“Cục cưng, ba đây rồi!”
Lại thất bại!
Tiếp tục!
...
Thế là, Tằng Viện, Tằng Tịnh và mẹ Tằng từ trong đại viện đi ra, liền nhìn thấy Chu Thừa Lỗi đang ngây ngô đứng đó chơi trò “Ba đây rồi” không biết mệt mỏi.
Ba mẹ con nhà họ Tằng: “...”
Giang Hạ bế cậu hai ra ngoài: “Thôi, con gái chắc chưa biết cười đâu.”
Chu Thừa Lỗi thử thêm cái nữa mới bỏ cuộc, định bụng tối về lại tiếp tục. Anh đứng dậy thì nhìn thấy ba mẹ con nhà họ Tằng.
Anh gật đầu với mẹ Tằng: “Chào bác gái.”
Giang Hạ đặt cậu hai lên xe đẩy, nhìn sang, thấy Chu Thừa Lỗi không giới thiệu nên cô cũng không chào hỏi, quay lại xe bế anh cả ra.
Mẹ Tằng đã đi tới, hai chị em Tằng Viện đi theo sau.
Mẹ Tằng đi đến trước mặt họ: “Thừa Lỗi, đã lâu không gặp, đây là vợ và con cháu đấy à?”
Chu Thừa Lỗi gật đầu: “Hạ Hạ, đây là Tằng phu nhân.”
Giang Hạ: “Cháu chào bác ạ.”
Mẹ Tằng liếc nhìn Giang Hạ một lượt, cười ôn hòa nói: “Chào cháu. Thảo nào nhiều người giới thiệu đối tượng cho thằng Lỗi, cô nào cũng ưu tú mà nó đều không ưng, thế mà lão thủ trưởng vừa nói một cái là nó đồng ý ngay. Chúng tôi đều bất ngờ khi thằng Lỗi đồng ý, vì nghe nói đồng chí Tiểu Hạ mới tốt nghiệp cấp ba. Trước đây mọi người giới thiệu cho nó bao nhiêu người, nào là giáo viên, phát thanh viên, y tá, bác sĩ, rồi cả cán bộ văn nghệ, sinh viên đại học... nó đều từ chối. Hôm nay gặp đồng chí Tiểu Hạ, cuối cùng tôi cũng hiểu rồi.”
Bà ta lại quay sang nói với Chu Thừa Lỗi: “Lỗi à, vợ cháu đẹp thật đấy, còn đẹp hơn cả minh tinh trên tivi.”
Đây là ngấm ngầm mỉa mai Chu Thừa Lỗi háo sắc, chọn vợ chỉ nhìn mặt, châm chọc Giang Hạ là bình hoa di động, tốt mã giẻ cùi.
Rốt cuộc thì giáo viên, phát thanh viên, cán bộ văn nghệ, bác sĩ, nhân viên Cung tiêu xã hay Bách hóa đều là những nghề nghiệp được ưa chuộng nhất của phụ nữ thời đại này, có cơ hội ai mà chẳng muốn cưới?
Nhưng Chu Thừa Lỗi lại chê!
Cưới một cái bình hoa về thì cũng chỉ biết đẻ con thôi.
Chu Thừa Lỗi đáp: “Vâng, cô ấy không chỉ xinh đẹp mà còn thông minh, không ai sánh bằng. Ai cũng không so được với cô ấy!”
Mẹ Tằng: “...”
Giang Hạ cười nói: “Cảm ơn bác đã khen! Anh Lỗi nhà cháu đúng là có mắt nhìn người mới chọn cháu. Anh ấy đâu cần dựa vào phụ nữ để kiếm cơm, cưới vợ chứ có phải cưới công việc đâu, đương nhiên phải cưới người ưu tú nhất, đẹp nhất rồi. Anh ấy cưới cháu không chỉ là cưới vợ, mà còn là tìm cho con anh ấy một người mẹ ưu tú! Cháu xin tự giới thiệu, cháu là Giang Hạ, vợ của Chu Thừa Lỗi, mẹ của ba đứa trẻ, năm nay là tân sinh viên đại học Q, thành tích thi đại học đứng thứ hai toàn tỉnh, Thủ khoa môn Tiếng Anh.”
Ba mẹ con nhà họ Tằng: “...”
Thật đúng là được mở rộng tầm mắt! Chưa từng thấy ai “mèo khen mèo dài đuôi” như thế này!
Chẳng lẽ không biết khiêm tốn là đức tính tốt sao?
Da mặt còn dày hơn cả tường thành!
Thật không biết xấu hổ!
Giang Hạ bế con cao hơn một chút: “Bác xem có ai biết đẻ như cháu không, một lần sinh ba, đủ cả nếp lẫn tẻ! Bác nhìn nhan sắc ba đứa nhà cháu xem, trừ người mẹ trời sinh lệ chất, quốc sắc thiên hương, hoa nhường nguyệt thẹn như cháu ra thì ai đẻ được thế này? Bác nói xem Chu Thừa Lỗi từ chối mấy cô bác sĩ, giáo viên, cán bộ văn nghệ gì đó để chọn cháu, có phải là lựa chọn sáng suốt nhất không?”
Chu Thừa Lỗi tiếp lời: “Đúng thật, lựa chọn sáng suốt và may mắn nhất đời này của anh chính là cưới em làm vợ. Sinh viên đại học thì có nhiều, chứ Thủ khoa, Á khoa được mấy người? Em thông minh như vậy, muốn làm bác sĩ, giáo viên, luật sư, phiên dịch viên hay nhà khoa học đều được cả. Trường học chẳng phải đã nói nếu em muốn đổi chuyên ngành thì có thể tùy ý chọn sao. Trường còn gợi ý em chọn mấy ngành như kỹ thuật hàng không vũ trụ, kỹ thuật máy tính, kỹ thuật thông tin điện t.ử gì đó nữa mà.”
Mẹ Tằng: “...”
Tằng Viện: “...”
Tằng Tịnh: “...”
Đây còn là Chu Thừa Lỗi sao?
Lúc này, phía sau vang lên mấy tiếng vỗ tay giòn giã.
Mấy người quay đầu lại.
Ba anh em Trương Duệ, Trương Tranh, Trương Vanh đang đi tới.
Trương Duệ lớn tiếng cổ vũ: “Chị dâu nói đúng lắm! Anh Tư cưới chị là sáng suốt nhất. Em có thể làm chứng, mấy người trước kia được giới thiệu cho anh Tư đều không xinh đẹp bằng chị, không thông minh bằng chị, không biết đẻ bằng chị! Chị chính là nhân tài ưu tú nhất của tổ quốc, người vợ hiền huệ nhất, người mẹ vĩ đại nhất!”
Giang Hạ cười gượng: “... Cảm ơn chú!”
Sớm biết có người quen thì cô đã không c.h.é.m gió rồi!
Ba anh em nhà họ Trương lại quay sang chào hỏi mẹ Tằng.
Mẹ Tằng hỏi: “Mấy anh em các cháu hôm nay sao lại về cùng nhau thế?”
Trương Duệ đáp: “Anh Tư cháu đưa chị dâu và ba đứa cháu trai đến chơi, sợ có người bắt nạt chị ấy nên chúng cháu về thôi ạ!”
Mẹ Tằng: “...”
Bà ta chỉ muốn xả giận thay con gái, không ngờ lại càng tức thêm.
Con gái bà ta đợi Chu Thừa Lỗi bao nhiêu năm, còn lặn lội đường xa đuổi theo cậu ta chuyển đến nơi khỉ ho cò gáy làm bác sĩ, cuối cùng mang đầy vết thương lòng trở về, bà ta nói vài câu xả giận thì làm sao?
Thế mà kẻ này người nọ đều hùa vào chèn ép bà ta!
