Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 707: Chém Gió No Bụng
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:53
Mọi người đều bị màn “khoe của trá hình” của cha Chu làm cho ngơ ngác!
Còn mấy chục mẫu đất chưa xây dựng?
Thế xây xong thì cái xưởng này to đến mức nào?
Mênh m.ô.n.g bát ngát luôn à?
“Vĩnh Phúc, cái xưởng này làm hết bao nhiêu tiền? Mười vạn (100.000) có đủ không?”
Có người nghe xong lập tức nói: “Mười vạn chắc chắn không đủ rồi! Mười vạn mua đất còn chưa đủ ấy chứ!”
“Mảng đất lớn thế này, còn xây ba tòa nhà cao tầng, thế nào cũng phải mấy chục vạn!”
Hết bao nhiêu tiền cha Chu đời nào nói cho mọi người biết, ông cười ha hả nói: “Xây hết bao nhiêu tôi không biết, tôi cũng chả hỏi, ngày nào tôi cũng lái hai con tàu lớn ra khơi xa, đâu rảnh mà quản mấy việc này. Nếu không phải hôm nay nhà xưởng khai trương, chiều lại phải đi nhận tàu, thì tôi vẫn còn đang ở trên biển, chẳng muốn về sớm thế này đâu, vốn dĩ tôi định làm đến cuối năm mới về cơ.”
“......”
“A Lỗi lại mua tàu đ.á.n.h cá à? Lần này tàu đ.á.n.h cá lại là loại tàu lớn mấy chục mét sao?”
“Không có, không phải tàu đ.á.n.h cá.”
“Người ta mua tàu hàng, các bà không biết à?”
“Tôi đương nhiên không biết, có phải tôi mua đâu, hôm nay lái về à? Tôi còn chưa thấy tàu hàng lớn bao giờ đâu! Lát nữa thế nào cũng phải lên xem thử.”
“Bà có phải bị ngốc rồi không? Bến tàu thôn chúng ta đâu có chỗ neo đậu cho tàu lớn như thế! Không lái về đâu.”
“... Tôi quên béng mất việc này.”
“Giỏi quá! Thật sự quá giỏi! A Lỗi đúng là có bản lĩnh.”
...
Cha Chu c.h.é.m gió no nê, toàn bộ tế bào hư vinh trên người được thỏa mãn cực độ, hôm nay đã quá vui rồi!
Còn lại phải để dành sau này c.h.é.m tiếp.
Cho nên ông không nói cho mọi người biết ba cậu con trai lại hùn vốn đặt một con tàu đ.á.n.h cá lớn nữa, khi hiện vật chưa tới tay thì vẫn nên khiêm tốn chút, chuyện mưu sự tại nhân thành sự tại thiên mà.
Chờ lúc sắp giao tàu, ông mới c.h.é.m tiếp!
Còn chuyện con trai và Vượng Tài ở Kinh Thị hùn vốn với người ta thầu xưởng điện từ, mở cửa hàng quần áo thì không nói ra, có một số việc sớm muộn gì cũng không giấu được, nói ra thì không sao, nhưng giấu được thì cứ giấu, trong lòng âm thầm vui sướng là được.
Cha Chu cười nói: “Mọi người mau đi làm thủ tục nhận việc đi! Tranh thủ lúc này ít người, kẻo lát nữa người đông lên, lần này Tiểu Hạ hình như tuyển hơn 100 người đấy.”
Mọi người: “......”
Cha Chu: Thật sự là câu nào cũng không nhịn được mà khoe!
Quen thói xấu hổ rồi!
Người Hứa Linh dẫn tới đều là người trong đội sản xuất, có nam có nữ, Giang Hạ cơ bản đều quen mặt, không quen thì cũng từng gặp qua.
Giang Hạ vẫy tay với mọi người, nào là thím, nào là bác gái, nào là cô hai, Uyển Nghi,... gọi mọi người lại: “Thím Tài, bác gái, cô hai, Uyển Nghi,... mau lại đây bên này cháu giúp mọi người đăng ký một chút.”
Cha Chu lại nhắc nhở: “Mọi người làm thủ tục nhận việc xong, nhớ lấy thẻ nhân viên, ngày mai chính thức đi làm phải đeo thẻ mới được vào xưởng, không thì không cho vào đâu!”
Mọi người sôi nổi đi qua chỗ Giang Hạ, lại một màn tâng bốc Giang Hạ lên tận mây xanh: “Tiểu Hạ, xưởng này của cháu xây đẹp quá! Xây như lâu đài ấy.”
“To thật, khí phái thật! Quá giỏi!”
“Còn đẹp hơn, to hơn cả hoàng cung, quá khí phái!”
“Hôm nay coi như được mở rộng tầm mắt! Không ngờ mấy chục tuổi đầu còn có thể vào cái xưởng khí phái thế này làm công.”
“Tiểu Hạ, xưởng này của cháu xây hết bao nhiêu tiền thế?”
...
Đối mặt với những lời khen ngợi khoa trương và sự dò hỏi của mọi người, Giang Hạ chỉ cười cười hoặc trả lời tránh nặng tìm nhẹ một hai câu, bảo mọi người điền thông tin, làm thủ tục nhận việc chính thức.
Trong số những người này có rất nhiều người không biết chữ, chỉ có thể nhờ tầng lớp quản lý giúp họ điền.
Lúc tuyển dụng, người của phòng hành chính, phòng tài vụ, phòng hậu cần đều đã tuyển đủ, người của bộ phận quản lý đều là do Chu Thừa Sâm hỗ trợ phỏng vấn.
Tầng lớp quản lý rất nhiều người thậm chí hôm qua mới biết ông chủ không phải Chu Thừa Sâm mà là Giang Hạ.
Để chuẩn bị cho khai trương, hôm qua nhân viên quản lý nhà xưởng cũng đã đi làm, chính thức gặp qua bà chủ.
Hôm nay nhà xưởng không sản xuất, chỉ là trong lúc làm lễ khai trương thì khởi động máy móc một chút, để máy móc vận hành lấy lệ.
Có người của phòng hành chính ở đó lo liệu thủ tục nhận việc là được, nhóm người Giang Hạ đợi ở nhà xưởng đến trưa, thuận tiện ăn cơm luôn tại đó.
Ông chú họ bên chồng đã chuẩn bị cho họ mấy mâm cơm.
Cha Giang nếm một miếng ruột già xào dưa chua cười nói: “Đầu bếp nhà ăn tay nghề khá đấy.”
Làm món ruột già rất chú trọng tay nghề, làm không khéo sẽ có mùi hôi.
Mẹ Chu cười nói: “Là chú họ của A Lỗi làm đấy.”
Cha Giang lại ăn một miếng thịt ngỗng, rất hợp khẩu vị đậm đà của ông, liền cười nói: “Tay nghề của chú họ còn sánh được với đầu bếp nhà hàng.”
Chú họ là người ít nói, sống nội tâm, thấy cha Giang thế mà lại bắt chuyện với mình, có chút không biết phản ứng thế nào, vội buông đũa nói: “Sao có thể so với tay nghề đầu bếp được, tôi chỉ làm tùy tiện thôi, không ngon lắm đâu.”
Cha Giang: “Rất ngon rồi, rất hợp khẩu vị của tôi.”
Mẹ Giang: “Đúng là rất ngon, ông ấy thích nhất mấy món đậm đà đưa cơm thế này.”
Đồ ăn ở nhà ăn thường khá thanh đạm, dì giúp việc ở nhà nấu ăn cũng thanh đạm, bác sĩ lại khuyên cha Giang ăn thanh đạm chút, nhưng thực ra cha Giang lại thích ăn đồ đậm vị hơn.
Những người khác cũng sôi nổi khen đồ ăn làm rất ngon.
Giang Hạ: “Chú họ là đầu bếp trong thôn, cả thôn nhà ai có việc đều mời chú ấy đi làm bếp trưởng. Con cũng là dịp tết sang nhà chú ấy ăn cơm xong, biết tay nghề chú ấy tốt mới mời qua đây.”
Nhà ăn có thể kiếm được không ít tiền, chắc chắn là phải để cho người thân cận làm.
Còn có việc thu mua cũng là chức vụ có chút bổng lộc, cho nên việc thu mua của xưởng thực phẩm Giang Hạ giao cho em trai Hà Hạnh Hoàn và anh cả của Lý Thu Phượng làm.
Giao cho em trai Hà Hạnh Hoàn là để cảm ơn cô ấy trong lúc Giang Hạ đi học ở Kinh Thị đã quản lý xưởng đâu ra đấy.
Giao cho anh cả Lý Thu Phượng cũng là để cảm ơn mợ hai và ông bà ngoại đã tận tình chăm sóc ba đứa trẻ, nuôi nấng chúng tốt như vậy.
Làm thu mua sẽ có tiền hoa hồng, cho dù không có thì nhà cung cấp dịp lễ tết cũng sẽ lì xì cho người thu mua, tặng chút quà cáp gì đó, hơn nữa ngoại trừ tiền hoa hồng còn có một số thu nhập ngầm, thà để người mình kiếm còn hơn cho người ngoài.
Chỉ cần không quá đáng, đảm bảo đồ mua về không có vấn đề chất lượng, chênh lệch giá không quá lớn, Giang Hạ cũng sẽ không so đo.
Tất nhiên Giang Hạ chọn người cũng không phải chọn bừa.
Cô chọn đều là người tương đối thật thà và phúc hậu, cũng đã hỏi qua Chu Thừa Lỗi và Chu Thừa Sâm xem hai người này thế nào, cả hai đều bảo có thể tin tưởng mới chọn.
Cha Giang giơ ngón tay cái lên: “Hèn gì nấu ăn ngon thế, quả nhiên cao thủ ở trong dân gian, tay nghề này có thể ra ngoài mở tiệm cơm được rồi. Công nhân nhà xưởng chúng ta có lộc ăn rồi!”
Cha Chu cười nói: “Ông thông gia thích ăn thì ăn nhiều một chút.”
“Hôm nay nhất định phải ăn hai bát cơm.”
Thím họ và chú họ thấy mọi người đều khen ngon thì yên tâm rồi.
Đương nhiên cơm của công nhân sẽ không phong phú như vậy, nhưng mùi vị ngon cũng rất quan trọng.
Ăn cơm xong đã là 12 giờ rưỡi, cả nhà lại đi đến xưởng đóng tàu trước.
Cha Giang và mẹ Giang cũng đi theo, đằng nào cũng rảnh rỗi, hơn nữa gia đình con gái bận quá thì họ có thể giúp trông cháu.
Tàu hàng rời 27000 tấn to lớn đến mức nào?
Cả nhà trực tiếp bị chấn động.
Ba đứa sinh ba nằm trong lòng người lớn đều không nhịn được ngoái đầu, vươn cổ nhìn, trong mắt tràn đầy sự tò mò.
