Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 717: Để Tôi Lái?

Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:55

Giang Hạ bế em gái, liếc nhìn vợ Hoán Xương một cái, gật đầu: "Vâng, nhưng đã tuyển đủ người rồi ạ."

"Thím biết, cháu tuyển con trai út và cháu đích tôn nhà Văn Tuấn. Chúng ta thân thiết thế này thím mới nói cho cháu biết, hai đứa nó kỹ thuật lái xe không bằng Hoành Kiệt nhà thím đâu!"

Chu Hoành Kiệt vội nói: "Mẹ, mẹ đừng nói linh tinh, làm gì có chuyện đó! Bọn họ lái tốt hơn con nhiều!"

Vợ Hoán Xương tức điên, vỗ một cái vào cánh tay hắn: "Mày im mồm! Không biết nói thì đừng nói, lúc nào cũng nghĩ cho người khác, người khác có nghĩ cho mày không? Cái thằng này đúng là đáy lòng quá lương thiện! Rõ ràng ba đứa các mày nói rõ là cùng nhau tìm việc, bọn nó lại bỏ rơi mày tự đi tìm."

Giang Hạ cầm khăn tay lau nước miếng cho em gái đang gặm ngón tay, không nói gì.

Không biết có phải sắp mọc răng không, em gái đặc biệt nhiều nước miếng, lại còn thích c.ắ.n đồ vật.

Tối qua lúc Giang Hạ cho b.ú cũng bị con bé c.ắ.n một cái, tuy rằng không có răng nhưng thật sự siêu đau!

Vợ Hoán Xương lại nói với Giang Hạ: "Thằng nhỏ nhà thím chính là quá thật thà! Nó chơi thân với bọn Đại Lâm, nên giúp bọn nó nói tốt. Nhưng sự thật là kỹ thuật lái xe của nó là tốt nhất trong ba đứa, thầy giáo đều khen nó lái vững hơn hai chú cháu Đại Lâm."

Giang Hạ khách sáo nhưng kiên quyết từ chối: "Thím à, đã tuyển đủ người rồi, thật sự xin lỗi."

Giữa người với người có thể kết giao tiếp hay không, đôi khi rất đơn giản, đối phương nói một câu là có thể quyết định.

Dù sao thì, bác đến tìm việc thì cứ tìm việc, cố ý dìm người khác xuống để nâng mình lên, Giang Hạ không thích ở chung với loại người này.

Vợ Hoán Xương mặt đen sì: "Đã bảo hai đứa nó kỹ thuật lái xe không bằng Hoành Kiệt mà."

Giang Hạ chỉ cười cười: "Hoành Kiệt kỹ thuật lái xe tốt nhất định có thể tìm được công việc tốt hơn."

Vợ Hoán Xương trong lòng không vui liền nói: "Đương nhiên! Xưởng nhà cháu chỉ là xưởng nhỏ, tiền đồ sao bằng đơn vị sự nghiệp, quay đầu lại biết đâu Hoành Kiệt nhà thím có thể vào cơ quan chính phủ làm việc, ăn cơm nhà nước chẳng phải có tiền đồ hơn làm ở xưởng nhỏ nhà cháu sao?"

"Mẹ, mẹ đừng nói lung tung nữa!" Chu Hoành Kiệt mặt đỏ bừng, dùng sức kéo mẹ mình đi.

Giang Hạ cười: "Đúng rồi, miếu nhỏ không chứa nổi Phật lớn như bác, phiền bác rời khỏi nhà cháu."

Hai mẹ con vừa đi ra ngoài, Chu Đại Lâm và Chu Tiểu Chí lúc này mới đi vào sân: "Bác Vĩnh Phúc, bác gái, anh tư có nhà không ạ?"

Sau đó hai người phảng phất như mới nhìn thấy hai mẹ con Chu Hoành Kiệt, cười chào hỏi.

Chu Đại Lâm: "Thím Hoán Xương, Hoành Kiệt, hai người cũng tới à?"

Chu Tiểu Chí: "Hoành Kiệt, cậu tới phỏng vấn hả? Chú tư, còn tuyển người không?"

Chu Hoành Kiệt thấy họ có vẻ như không nghe thấy lời mẹ mình nói, thở phào nhẹ nhõm, hắn lắc đầu: "Không có, tuyển đủ người rồi. Bọn tôi đi trước đây!"

Nói xong hắn kéo mẹ mình chạy nhanh đi.

Vợ Hoán Xương rút tay mình về: "Chạy cái gì mà chạy?! Bình thường có chuyện tốt gì không thấy mày chạy! Mấy lúc thế này thì chỉ biết chạy! Công việc tốt đều bị người ta giành trước một bước! Chấp nhận thua thiệt, giả vờ t.h.ả.m hại quá phá của! Mày chưa nghe qua bao giờ à?"

Chu Hoành Kiệt: "Mẹ, mẹ vừa rồi nói quá đáng lắm, lỡ bị Đại Lâm bọn họ nghe thấy thì tuyệt giao với con luôn!"

"Tuyệt giao thì tuyệt giao! Mày coi bọn nó là anh em, có chuyện tốt gì cũng nhớ thương bọn nó, bọn nó coi mày là thằng đệ t.ử, có việc cũng chẳng thèm nói sớm với mày, phỏng vấn xong rồi mới nói!"

Chu Hoành Kiệt tức giận nói: "Người ta là chú Văn giúp tìm, bọn họ trước khi phỏng vấn đã nói cho con biết rồi, con mải đi câu cá, tối về mới nói cho mẹ thôi."

Vợ Hoán Xương tức giận đ.á.n.h hắn: "Mày đúng là ngu lâu! Ngu y hệt bố mày! Cả đời chẳng có tiền đồ!"

...

Trong sân.

Cha Chu nói với hai người: "Đang ở nhà đấy, hai đứa vào nhà chờ một lát, vợ A Lỗi đang ở trong phòng, A Lỗi chắc chuẩn bị xuống lầu rồi."

Hai người liền đi vào, chào hỏi Giang Hạ: "Chị dâu nhỏ / Thím út."

Giang Hạ cười nói: "Chờ một lát, nhanh thôi! Các cậu ăn sáng chưa?"

"Ăn rồi ạ."

Giang Hạ lại gọi vọng lên lầu: "Chu Thừa Lỗi, Đại Lâm bọn họ tới rồi!"

Mẹ Chu bóc trứng gà luộc trắng bóc ra, lòng đỏ để vào bát, lòng trắng trứng để vào một cái bát sạch khác, bưng vào phòng khách.

Giang Hạ thích ăn lòng trắng trứng, mẹ Chu đưa lòng trắng trứng cho Giang Hạ: "Lòng trắng trứng con ăn nhé?"

"Vâng ạ." Giang Hạ nhận lấy ăn một miếng hết luôn.

Chu Thừa Lỗi bế hai đứa trẻ vừa ăn sữa xong xuống lầu.

Chu Đại Lâm hai người lại đứng lên chào hỏi.

Anh nói với Chu Đại Lâm và Chu Tiểu Chí: "Ngồi đi, đợi năm phút nữa, sắp xuất phát được rồi."

Hai người liền ngồi xuống ghế sô pha.

Giang Hạ đặt em gái vào xe nôi, sau đó đi đón anh cả trong lòng Chu Thừa Lỗi đặt vào xe nôi, anh bế hai đứa trẻ cũng không tiện đặt con vào xe.

Chờ Giang Hạ đặt anh cả vào xe nôi xong, Chu Thừa Lỗi mới đặt em thứ vào, cũng điều chỉnh độ cao, tiện cho mẹ Chu đút lòng đỏ trứng cho chúng.

Em gái vừa đặt vào xe nôi, đôi chân ngắn nhỏ liền dùng sức đạp vào cái lục lạc buộc trên vòng bảo hộ của xe chơi, cười "ha ha ha".

Gót chân nhỏ của em thứ tắc gác lên giá trên vòng bảo hộ, dáng vẻ như ông cụ non.

Chỉ có anh cả là ít động tác thừa nhất, chỉ nhìn những gương mặt xa lạ trong nhà.

Mẹ Chu nói với họ: "Được rồi, các con xuất phát đi! Thời gian không còn sớm. Mẹ và cha con trông cháu là được."

Giang Hạ: "Vậy bọn con đi đây."

Giang Hạ chào tạm biệt các con, bảo chúng ngoan ngoãn nghe lời ông bà nội, rồi xuất phát.

Chu Thừa Lỗi đưa chìa khóa xe cho Chu Đại Lâm, bảo Chu Đại Lâm lái xe: "Cậu đi lái xe ra đi."

Chu Đại Lâm: "... Em á? Bây giờ luôn ạ?"

Chu Thừa Lỗi nhìn về phía hắn: "Có vấn đề gì không?"

Chu Đại Lâm chạm phải ánh mắt anh, cơ thể lập tức căng thẳng: "Không, không có ạ."

Chu Đại Lâm nhận chìa khóa xe đồng ý, liếc nhìn chiếc xe đỗ trong gara, thầm hít một hơi.

Chu Tiểu Chí đồng cảm nhìn chú mình một cái.

Đánh xe từ gara ra ngoài sân cũng không phải chuyện dễ dàng đâu!

Quan trọng nhất là sân không tính là rộng, con đường bên ngoài cũng không rộng lắm, cổng viện lại không quá to, lúc lái ra rất dễ va quệt vào thân xe.

Chu Đại Lâm lên xe, khởi động máy, chờ động cơ nóng lên mới bắt đầu chạy.

Hắn nhẹ nhàng đạp chân ga, cẩn thận từng li từng tí đưa xe từ gara ra.

Mọi người đều đứng ở góc sân nhìn hắn.

Chu Đại Lâm căng thẳng đến ướt đẫm lưng, kết quả của việc căng thẳng là xe tiến tới lui lui mười mấy lần, mất gần hai mươi phút mới ra khỏi sân.

Hai vợ chồng đứng nhìn, cũng không giục.

Tuy tốn thời gian hơi lâu nhưng cũng coi như là lái ra thành công.

Chu Thừa Lỗi chỉ nói một câu: "Lái xe không cần căng thẳng."

Đường đi thành phố cũng không bằng phẳng, Giang Hạ cũng ở trên xe, Chu Thừa Lỗi không yên tâm để hắn lái đi thành phố.

Chu Thừa Lỗi tự mình lái xe đi thành phố, Giang Hạ ngồi ghế phụ.

Vào đến thành phố đã gần 10 giờ, họ đi xưởng máy kéo trước, trực tiếp đặt một chiếc máy kéo.

Vì đặt dưới danh nghĩa nhà xưởng, do chính sách ưu đãi, một tuần sau là có thể tới lấy xe.

Xe tải lớn Chu Thừa Lỗi đã sớm hẹn với xưởng, trước đây ở Hội chợ Quảng Châu anh còn giúp xưởng ô tô tiếp thị ô tô, lúc đó đã đặt cọc rồi, chỉ là chưa quyết định chọn xe tải cỡ nào.

Hôm nay tới thử xe, không có vấn đề gì, làm xong giấy tờ là có thể lái đi luôn.

Giang Hạ không có bằng lái xe lớn, cô cũng chưa từng lái xe lớn nên không thử xe.

Thời gian không còn sớm, cô để họ ở lại thử xe, cô tự mình lái xe đi đón ông Mạch.

Chu Đại Lâm và Chu Tiểu Chí nhìn Giang Hạ cua một đường dứt khoát lái xe đi ra ngoài.

"..."

Trong nháy mắt cảm giác kỹ năng lái xe của mình bị nghiền nát thành cặn bã!

Giang Hạ tới chỗ hẹn, ông Mạch đã dẫn theo một đám người tây trang giày da chờ ở đó.

Giang Hạ nhìn đồng hồ, còn nửa tiếng nữa mới đến giờ hẹn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.