Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 760: Tặng Quà

Cập nhật lúc: 30/12/2025 12:03

"Hai mươi tám!"

Điền Thải Hoa kích động nói: "Tổng cộng hai mươi tám con!"

Chưa bao giờ bắt được một lúc 28 con tôm hùm thế này!

Giang Hạ chỉ vào ba con tôm hùm đang mang trứng và mấy con kích thước hơi nhỏ nói: "Mấy con này thả lại xuống biển đi ạ!"

Cha Chu cười nói: "Đúng vậy, thả lại biển, thả lại chỗ tảng đá đó, không thể tham lam quá được."

Điền Thải Hoa có chút tiếc của, theo lời Giang Hạ, tức là thả đi tám con tôm hùm, nhưng chị ấy cũng không có ý kiến gì, biết đâu năm sau lại có một ổ tôm hùm nữa.

Thế là mấy người lại mặc đồ lặn xuống biển, quay lại vị trí đáy biển vừa rồi, thả mấy con tôm hùm đó đi.

Đám tôm hùm lấy lại tự do, nhanh ch.óng chạy xa, tìm khe đá trốn đi.

Mọi người tiếp tục nhặt sò điệp.

Giang Hạ vừa nhanh tay thu sò vừa bơi đến dưới mấy tảng đá kia, xem còn tôm hùm không.

Vùng đáy biển này chắc chưa có ai lặn xuống, ngoài sò điệp ra, những thứ khác cũng rất nhiều, Giang Hạ nhặt đến vui vẻ vô cùng.

Ngoài sò điệp đi ngang qua, cô còn nhặt được một con ốc tháp, bắt được mấy c.o.n c.ua bánh mì và hải sâm.

Giang Hạ thấy một con ốc mượn hồn rất to, cũng bắt lấy, mang về cho bọn trẻ xem.

Lại có thêm một con ốc tù và lớn!

Thu!

Chắc cũng phải nặng hai cân.

Một con ốc tù và bỏ vào, túi lưới đã đầy, Chu Thừa Lỗi ra hiệu cô đưa túi lưới cho anh, sau đó bơi lên.

Mấy người cùng nhau trồi lên mặt nước, đưa túi lưới lên thuyền, sau đó lại cầm túi rỗng xuống biển.

Lên xuống ba lần, Giang Hạ chịu không nổi nữa, họ đều quay lại thuyền.

Thời gian không còn sớm, chiều nay phải thu hoạch cá trong l.ồ.ng bè để đưa ra thị trường, đã hẹn thuyền vận chuyển cá với ông Từ, nên mấy người không xuống biển nữa, trực tiếp lái thuyền về nhà.

Chu Quốc Đống hỏi: "Lần sau bao giờ lại đến? Hôm nay chúng ta về bến tàu mọi người nhìn thấy nhiều sò điệp thế này, chắc chắn sẽ có người đoán ra là vùng biển này."

Chu Thừa Lỗi liền nói: "Nếu anh rảnh thì chiều nay có thể cùng các anh em quay lại đây mò tiếp, thiết bị lặn cho các anh mượn dùng."

Chu Vĩnh Quốc chiều nay phải đi giúp việc, anh ấy vẫn luôn làm công cho Chu Thừa Lỗi.

Chu Quốc Đống nghe xong liền nói: "Chiều nay thì thôi, chiều nay tôi đi cùng mọi người, mai lại đến."

Chu Thừa Lỗi giúp nhà anh ấy nhiều như vậy, chiều nay dù có vàng để nhặt, anh ấy cũng phải đi giúp vớt cá trong l.ồ.ng bè.

Cha Chu: "Ngày mai là 30 Tết rồi."

Chu Quốc Đống: "Không sao đâu chú, cháu trừ mùng một Tết không ra biển, còn lại chỉ cần trời không mưa to gió lớn là cháu đi hết."

Cha Chu cười nói: "Cả thôn này chỉ có mấy anh em nhà cháu là chăm chỉ nhất, Tết nhất cũng ra biển."

Chu Quốc Đống cười cười: "Cháu cũng hết cách rồi, vợ sắp sinh, nhà cửa còn chưa xây xong."

Xây nhà tiền cứ như nước chảy đi, hiện tại hai vợ chồng kiếm được bao nhiêu đều đổ vào xây nhà hết.

Anh ấy phải tranh thủ tháng Giêng ít người ra khơi, cá lại được giá để kiếm thêm chút tiền.

Giang Hạ và Điền Thải Hoa đang kiểm kê thu hoạch hôm nay, tổng cộng có mười hai con ốc tù và lớn (ốc vang).

Chu Thừa Hâm và Chu Quốc Đống nhặt được hai con, Chu Vĩnh Quốc nhặt một con, cha Chu nhặt ba con, bốn con còn lại là Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi nhặt.

Hải sâm cũng có hơn hai mươi con, tôm hùm hai mươi con, ốc tháp hai con, các loại ốc biển to khác cũng có mười mấy con, sò điệp là nhiều nhất, tổng cộng đầy ắp năm cái sọt.

Thu hoạch hôm nay thật phong phú!

Giang Hạ hỏi: "Mọi người có muốn giữ lại một con ốc tù và để mai ăn tất niên không?"

Điền Thải Hoa: "Không giữ!"

Chu Vĩnh Quốc và Chu Quốc Đống cũng không giữ, ốc tù và đắt, thứ đắt đỏ như vậy, họ tiếc không dám ăn.

Chu Quốc Đống: "Tôi mang mấy con sò điệp về hấp là được rồi."

Thế là anh ấy đi chọn một ít sò điệp cỡ nhỏ hơn.

Chu Vĩnh Quốc cũng vậy.

Giang Hạ giữ lại chín con ốc tù và to nhất, một con để nhà ăn, còn lại biếu nhà mẹ đẻ, nhà bà ngoại, Trương Vanh, ông Từ, chủ biên Phàn, bác sĩ Cao, Hầu gia và Hứa lão mỗi người một con.

Cũng không biết để phần cho Hứa lão có nuôi được mấy ngày không, không được thì đành đổi thứ khác.

Tôm hùm cũng phân phối như vậy, đều giữ lại những con to nhất để biếu, tôm hùm to thế này thực sự rất hiếm có.

Hải sâm và bào ngư thì đem phơi khô.

Điền Thải Hoa thấy Giang Hạ giữ lại nhiều như vậy liền hỏi: "Tiểu Hạ, em giữ nhiều tôm hùm với ốc tù và thế làm gì?"

Giang Hạ cân từng con ốc và tôm hùm, ghi chép lại, thuận miệng đáp: "Tặng quà ạ."

Điền Thải Hoa không nhịn được lầm bầm: "Nhiều thế này đem tặng hết á? Em cũng hào phóng thật! Lại toàn giữ lại con to nhất! Hai vợ chồng em đều hào phóng, năm nào đồ đem tặng cũng không ít, A Lỗi gửi bưu điện từng bao to từng bao to, cứ như không mất tiền ấy."

Cứ đến cuối năm, Chu Thừa Lỗi lại gửi rất nhiều hải sản đồ khô đi, đều là gửi cho đồng đội cũ và lãnh đạo trước đây của anh, các loại cá khô hải sản dồn lại chẳng phải từng bao lớn sao?

Nhưng Chu Thừa Lỗi năm nào cũng nhận được rất nhiều đặc sản do đồng đội gửi tới. Chẳng lẽ không đáp lễ người ta sao?

Giang Hạ chỉ cười cười, cô muốn tặng một là cho người thân thiết, hai là cho những người giúp đỡ gia đình mình rất nhiều, đương nhiên phải tặng thứ tốt nhất.

Điền Thải Hoa: "Mấy con tôm hùm với ốc này to thật, con tôm hùm nhỏ nhất cũng hơn một cân, nhìn qua đã thấy lớn lắm rồi, ngoài chợ thường thấy cũng chỉ hơn một cân, em tặng con tôm hùm hơn một cân là đã đủ thể diện rồi, dù sao người được tặng cũng đâu biết em còn có con to hơn."

Chu Thừa Hâm bực mình nói: "Thế mới nói mình không hiểu, tặng quà đương nhiên là tặng thứ tốt nhất, không chỉ là vấn đề thể diện, mà còn là tâm ý."

Tặng quà đương nhiên cần thể diện hào phóng, nhưng tâm ý mới là quan trọng hơn cả.

"Tôm hùm hơn một cân mà chưa đủ tâm ý à? Hơn nữa phải xem tặng ai chứ? Đâu cần ai cũng tặng con to nhất!"

Chu Thừa Hâm lười nói chuyện với vợ.

Điền Thải Hoa chính là tầm nhìn hạn hẹp, đối nhân xử thế có chút keo kiệt.

Người ta Giang Hạ là phụ nữ mà mở được xưởng thực phẩm, xưởng may mặc đâu phải không có lý do.

Tầm nhìn này còn rộng hơn khối đàn ông.

Điền Thải Hoa hỏi: "Tiểu Hạ, em định tặng những ai thế?"

Giang Hạ chỉ nói đơn giản: "Bố em với mấy người quen ạ."

Điền Thải Hoa nghe xong liền không nói gì nữa.

Nhà mẹ đẻ Giang Hạ đã tặng xe, lại tặng tứ hợp viện, còn tặng cả sạp hàng hải sản!

Sinh ba vừa đầy trăm ngày đã giàu hơn cả bà bác cả này rồi!

Tặng mấy con tôm hùm thì tính là gì?

Nhà mẹ đẻ chị ấy mà tặng nhiều đồ như vậy để làm rạng rỡ tổ tông, thì một trăm con tôm hùm chị ấy cũng nỡ tặng!

Về đến bến tàu, đúng lúc giờ ăn trưa, bến tàu không có tàu đ.á.n.h cá nào về.

Chu Thừa Lỗi cân số hàng của mấy người kia, trực tiếp thanh toán tiền cho họ.

Sò điệp tính một đồng một cân, trạm thu mua hôm nay thu mua sò điệp, loại to thế này tám hào một cân, ngày thường chỉ sáu hào.

Hôm nay mỗi người bọn họ kiếm được khoảng 40 đồng, ốc tù và và hải sâm giá cao hơn.

Chu Quốc Đống cảm thán: "Giá mà ngày nào cũng có sò điệp để mò thì tốt biết mấy, nửa ngày đã kiếm được hơn bốn mươi đồng, làm cả ngày kiếm được gần một trăm đồng, còn nhiều hơn tôi đi kéo lưới cả ngày có khi."

Kéo lưới đôi khi rất hên xui, đi vùng biển không có cá, hoặc là chỗ lưới đi qua không có cá, lái tàu chạy khắp biển cả ngày, cũng chẳng được bao nhiêu hàng.

Sau khi anh ấy và Hứa Linh kết hôn, trong nhà liền chia gia tài, chiếc tàu của nhà họ là mấy anh em chung nhau, chia đến tay mình thì càng ít.

Cha Chu: "Năm nay khá hơn nhiều chứ? Lần nào gặp tàu nhà cháu cá cũng không ít."

Chu Quốc Đống gật đầu: "Năm nay đúng là tốt hơn mọi năm nhiều ạ."

Mấy người thả sò điệp và tôm hùm vào khoang chứa nước của thuyền lớn để dưỡng, lát nữa sẽ bán cùng với số vẹm xanh cho ông Từ.

Làm xong việc, mấy người cùng nhau về nhà, ăn cơm xong còn phải ra biển.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.