Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 792: Hắn Đều Phải Thành Oán Phu!
Cập nhật lúc: 30/12/2025 12:09
Chu Thừa Lỗi thấy con gái đã ngủ, liền nhẹ nhàng hạ cái chân "voi con" đang giơ cao của bé xuống, thuận tiện trả lời câu hỏi của Giang Hạ: "Đồng ý, anh và anh hai thấy triển vọng cũng khá, bọn anh bàn bạc mỗi người bỏ chút tiền vào, không tham gia quản lý, chỉ chia hoa hồng..."
Chân của em út được bố đặt xuống, bé liền buông lỏng Giang Hạ ra, nằm ngửa, nhưng miệng vẫn ch.óp chép mút theo quán tính, trông cực kỳ đáng yêu.
Chu Thừa Lỗi vừa nói chuyện với Giang Hạ, vừa bế bé sang giường nhỏ ngủ cùng hai anh trai, để khỏi vướng víu trên giường lớn: "... Anh cũng nói với ông nội, ông cũng thấy được nên cũng đầu tư theo, hơn nữa còn đầu tư nhiều hơn."
Chu Thừa Lỗi sắp xếp cho con gái xong xuôi, hai anh trai cũng đã b.ú xong và ngủ say, anh lấy bình sữa ra, đắp chăn cẩn thận cho ba đứa trẻ, rồi quay lại giường, ôm Giang Hạ vào lòng, thuận thế hôn nhẹ lên vành tai cô, sau đó hôn dọc từ trán xuống dưới.
Mỗi lần anh bắt đầu từ trán đều rất kiên nhẫn, Giang Hạ sợ lát nữa mình mệt đến mức chẳng nhớ gì, liền đẩy anh ra, đuổi anh xuống giường: "Đừng quậy nữa, chúng ta cũng đầu tư thêm chút tiền đi, anh mau đi tính xem trong tay chúng ta có thể bỏ ra bao nhiêu tiền."
Chu Thừa Lỗi: "..."
Mấy ngày nay ban ngày cô đi xưởng, tối về lại chỉ lo làm của hồi môn cho Nguyễn Đường, khó khăn lắm anh mới chờ được một buổi chiều cô rảnh rỗi, thế mà lại bắt anh đi đếm tiền?
Sau khi làm bố bỉm sữa, anh sắp thành oán phu đến nơi rồi!
Ở chỗ cô, cái gì cũng quan trọng hơn anh!
Giang Hạ dỗ dành: "Thời gian không còn nhiều, lát nữa bọn trẻ tỉnh dậy bây giờ, tối nay đi ngủ sớm một chút nhé."
Chu Thừa Lỗi nghe vậy mới hài lòng, dùng sức ôm cô một cái rồi mới chịu buông tha.
Buổi chiều Giang Hạ thoát được một kiếp, nhưng buổi tối phải trả nợ gấp bội.
Tám giờ tối đã đi ngủ, kết thúc lúc nào Giang Hạ cũng không biết.
Chỉ biết chắc chắn đã qua nửa đêm, bởi vì lúc gần sáng cô có liếc nhìn đồng hồ đeo tay.
Chu Thừa Lỗi còn luôn chê thể lực cô kém, cứ đòi bắt cô chạy bộ rèn luyện.
Giang Hạ cảm thấy kiếp trước cô vận động cả tháng cộng lại cũng không bằng một ngày bây giờ.
Đương nhiên là trừ giai đoạn cấp hai ra, vì hồi đó phải t.h.i t.h.ể d.ụ.c vào cấp ba nên huấn luyện khá gắt.
Giang Hạ thầm than thở, chạy bốn vòng sân vận động cũng chưa mệt như bây giờ, mơ mơ màng màng rồi ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau bốn giờ sáng đã bị tiếng ch.ó sủa và tiếng đoàn quân đi bắt hải sản đ.á.n.h thức.
Giang Hạ ngủ trong lòng Chu Thừa Lỗi mơ màng, theo bản năng rúc đầu vào trong chăn, ý đồ ngăn cách những âm thanh đó: "Sao ồn thế?"
Chu Thừa Lỗi giơ tay bịt tai cô lại: "Người trong thôn đi bắt hải sản đấy."
Nhanh như vậy đã sáng rồi sao?
Nghe thấy đi bắt hải sản, Giang Hạ tỉnh táo hơn vài phần.
Đi bắt hải sản khi thủy triều rút là một trong những thú vui của cô.
Hơn nữa đợt Tết thường không có ai rảnh đi bắt, cách cả tháng trời, trong biển chắc chắn có rất nhiều đồ ngon, mấy loại ốc biển chắc cũng lớn không ít.
Giang Hạ vỗ vỗ tay Chu Thừa Lỗi đang ôm mình, ý bảo anh buông ra: "Em muốn đi bắt hải sản."
Chu Thừa Lỗi không buông, cả người như bạch tuộc quấn lấy cô, mặt vùi vào cổ cô, hàm hồ nói: "Không phải bảo mệt sao? Ngủ thêm chút nữa đi."
Lượng vận động tối qua đủ rồi, hôm nay còn phải đi xới ruộng mạ, chuẩn bị gieo mạ, lạc và ngô cũng đến lúc phải trồng, anh sẽ không đi chạy bộ nữa, nằm thêm với cô một lát.
Giang Hạ lại vỗ vỗ cánh tay anh: "Không mệt, em hẹn với chị dâu hai đi bắt hải sản rồi."
Chu Thừa Lỗi bất mãn: "Em làm gì cũng không thấy mệt, chỉ có ở trên giường là lần nào cũng kêu mệt."
Giang Hạ: "..."
Giang Hạ vừa bực vừa buồn cười, anh không nghĩ xem đây có phải là vấn đề của anh không?
Ai mà chịu nổi anh chứ?
Cô từng nghe đồng nghiệp kể, sau khi kết hôn sinh con, chuyện kia sẽ dần nhạt đi, thậm chí có khi cả tháng chẳng có lần nào.
Nhưng anh thì không!
Hứng thú của anh không những không giảm mà còn ngày càng nồng nhiệt hơn.
Cô thực sự không chịu nổi, nhịn không được nói: "Vậy anh có phải nên tự kiểm điểm lại xem mình có phải quá cái đó không?"
Chu Thừa Lỗi: "Cái nào?"
"Lợi hại quá ấy?" Giang Hạ ôm anh, hôn lên cằm anh.
Râu ria lởm chởm cọ vào, hơi nhột.
"..."
Khóe miệng Chu Thừa Lỗi nhếch lên, dùng sức hôn cô một cái, cam chịu bò dậy đi cùng cô ra biển.
Lúc hai người xuống lầu, bố Chu và mẹ Chu cũng đã dậy.
Mẹ Chu thấy Giang Hạ dậy sớm như vậy liền nói: "Đi bắt hải sản hả?"
Giang Hạ gật đầu: "Con hẹn chị dâu hai đi cùng ạ."
Mẹ Chu vốn dĩ cũng muốn đi, hôm qua có người đào được rất nhiều sao biển ở bãi bùn, bà định đi đào sao biển, nghe vậy liền nói: "Thế các con đi đi! Mẹ ở nhà trông cháu cho."
Sau đó mẹ Chu lại dặn Chu Thừa Lỗi: "Chiều hôm qua có rất nhiều người đào được sao biển ở bãi bùn bên kia, hôm nay chắc vẫn còn, đợi trời sáng con cũng ra xem thử."
Giang Hạ không dám đào sao biển lắm, phàm là động vật thân mềm cô đều hơi sợ, giun với chạch cũng không dám chạm vào, nhưng Chu Thừa Lỗi vẫn đáp lời: "Vâng."
Đợi trời sáng hẳn anh đi đào là được.
Mẹ Chu cầm mấy quả trứng luộc cho bọn họ ăn trên đường.
Lúc này Chu Thừa Sâm và Nguyễn Đường cũng sang, cả nhà bác cả cùng cụ ông cụ bà cũng ra tới, thế là mấy nhà cùng nhau lái xe đi bắt hải sản.
Bãi biển lúc rạng sáng, ánh đèn lốm đốm.
Rất nhiều người đều mang đèn pin ra đi biển.
Nguyễn Đường lần đầu tiên trời chưa sáng đã đi bắt hải sản: "Đêm hôm thế này mà cũng đông người đi bắt thế ạ?"
Chu Thừa Sâm giải thích: "Có đôi khi gần sáng lại nhặt được nhiều đồ hơn."
Giang Hạ: "Rất nhiều cá thích ra kiếm ăn ban đêm. Chúng ta xem đêm nay có bắt được nhiều mực không."
Nguyễn Đường: "Chị thích ăn mực."
"Em cũng thích, còn có tôm tít nữa, tôm tít cũng rất ngọt, mùa này tôm tít bắt đầu nhiều lên rồi."
Điền Thải Hoa nhịn không được giục: "Vậy nhanh lên nào!"
Thế là Giang Hạ, Nguyễn Đường và Điền Thải Hoa vội vàng chạy về phía bãi biển.
Dù sao thì Giang Hạ đi đâu, Điền Thải Hoa sẽ đi đó!
Giang Hạ thích đi đến những chỗ vắng người.
Ba anh em Chu Thừa Lỗi đi theo sau ba người phụ nữ.
Thủy triều vẫn chưa rút hẳn, nước còn ngập đến bắp chân.
Đèn pin của Giang Hạ chiếu một cái, liền thấy một đàn tôm đang bơi trong nước!
Có đến mười mấy con!
"Đêm nay nhiều tôm quá!"
Điền Thải Hoa và Nguyễn Đường cũng nhìn thấy vài con, trực tiếp thò tay xuống bắt!
Điền Thải Hoa thì một phát bắt chuẩn luôn!
Nguyễn Đường thì một phát trượt luôn!
Tôm he phản ứng rất nhanh, tôm ở trong nước thế này Giang Hạ một con cũng chẳng bắt được, đừng nói là một đàn!
Chỉ khi nó nằm trên cát cô mới nhặt được.
"Chu Thừa Lỗi, có mang vợt tay không? Có rất nhiều tôm he. Anh ra vớt đi."
"Có." Chu Thừa Lỗi lấy vợt tay tiến lên, động tác nhanh nhẹn vớt một cái, hơn mười con tôm, chỉ có hai ba con chạy thoát!
Giang Hạ lại chiếu thấy mấy con tôm khác: "Chu Thừa Lỗi, chỗ này! Mau tới đây!"
Chu Thừa Lỗi đổ tôm vào thùng, đi qua đó.
Nguyễn Đường đuổi theo con tôm một đoạn, vẫn không bắt được, cô quay đầu lại nhìn Chu Thừa Sâm: "Em chẳng bắt được con nào cả, có vợt tay không anh?"
"... Để anh bắt cho. Em thấy thì bảo anh." Chu Thừa Sâm không mang, đi dạo bãi biển bắt hải sản chứ có phải ra khơi đâu, ai mà mang đủ thứ như Chu Thừa Lỗi?
Nhưng lần sau anh đã hiểu rồi! Chu Thừa Lỗi mang cái gì, anh cũng sẽ mang cái đó.
Đèn pin Giang Hạ quét qua một chỗ, lại thấy: "Chỗ này!"
Chu Thừa Lỗi đi tới.
Nguyễn Đường cũng phát hiện: "Chỗ này có một con! Chỗ này cũng có! Đây nữa! Nhanh lên!"
Chu Thừa Sâm vội vàng chạy tới.
Nhưng mà anh bắt tôm không giỏi bằng Chu Thừa Lỗi, cũng chẳng bằng Điền Thải Hoa.
Loay hoay một hồi, mấy con tôm, chẳng bắt được con nào!
Nguyễn Đường tưởng anh rất giỏi, không nhìn anh bắt mà chỉ lo tìm: "Chỗ này cũng có một con, chỗ này nữa!..."
Kết quả vừa quay đầu lại, anh vẫn tay trắng!
Nguyễn Đường: "..."
Chu Thừa Sâm: "... Tôm đêm nay hơi bị khỏe."
Sự thật là trong mấy anh em, anh là người kém khoản bắt cá tôm bằng tay không nhất, đến cả chị dâu cũng không bằng.
Anh gọi Chu Thừa Lỗi: "A Lỗi, đưa vợt tay cho anh!"
Chu Thừa Lỗi giả điếc, không nghe thấy, kéo Giang Hạ chạy nhanh ra chỗ khác.
Tốc độ cực nhanh, lo lắng người khác không biết anh bị lãng tai.
Chu Thừa Sâm: "..."
