Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 798: Võng Rương (lồng Bè)

Cập nhật lúc: 30/12/2025 12:10

Có người thấy Điền Thải Hoa mắt sáng rực, cười không khép được miệng, liền hỏi: "A Hoa, mấy cái l.ồ.ng bè này nhà cô cũng có phần à?"

Điền Thải Hoa cười nói: "Đương nhiên, nhà tôi cũng góp vốn mà."

Tuy rằng so với khoản đầu tư cả triệu của chú ba, nhà họ góp vào còn chưa đủ mua cá giống một vạn.

Nhưng Chu Thừa Hâm nói Chu Thừa Lỗi trích 20% lợi nhuận chia cho họ và Chu Thừa Sâm, nhờ họ hỗ trợ quản lý mười một cái l.ồ.ng bè này, và cả những cái đặt sau này nữa.

Nói là quản lý, nhưng chẳng có bao nhiêu việc để làm.

Bởi vì chuyện thường ngày như canh ở đó cho cá ăn, thay lưới, Chu Thừa Lỗi đều đã thuê người làm cả rồi.

Nói cách khác, người làm việc Chu Thừa Lỗi đều đã thuê xong, sắp xếp xong xuôi.

Chu Thừa Hâm chỉ việc đi giám sát, có bão thì đi nhắc nhở một tiếng.

Nói trắng ra là chẳng cần làm gì, mỗi ngày đi ngó nghiêng một cái là có tiền chia.

Chu Thừa Sâm thì hỗ trợ ghi chép sổ sách, phát lương, có vấn đề gì thì đi xử lý...

Chuyện này chẳng khác nào mang tiền đến cho họ.

20% lợi nhuận, Điền Thải Hoa không biết là bao nhiêu, cô ấy liền hỏi con trai cả.

Con trai cả bảo kiếm được một trăm đồng thì được chia hai mươi đồng, kiếm một ngàn đồng thì được chia 200 đồng, cứ thế mà tính.

Sau đó Điền Thải Hoa liền biết tính, kiếm một vạn đồng thì được hai ngàn, kiếm mười vạn thì được hai vạn, kiếm 100 vạn thì được hai mươi vạn...

Điền Thải Hoa biết năm ngoái cái l.ồ.ng bè cá kia, trừ đi hết chi phí tổn thất, cô ấy đoán chừng lãi được khoảng 70 vạn.

Nếu tính theo mức lãi của l.ồ.ng bè năm ngoái, hai nhà họ mỗi cái l.ồ.ng bè có thể được chia khoảng mười bốn vạn.

Một cái l.ồ.ng bè mười bốn vạn, mười cái l.ồ.ng bè là có thể lấy 140 vạn.

Hai nhà chia đều, mỗi nhà cũng có 70 vạn.

Mọi người nói xem có phải Chu Thừa Lỗi đang mang tiền cho họ không?

Đương nhiên, nhiều cá như vậy, cũng không biết đến lúc đó có bán hết được sang Hồng Kông không.

Không bán được sang Hồng Kông, thì năm đầu tiên có khả năng đến vốn cũng không thu hồi được.

Có người lại hỏi: "A Hoa, cái l.ồ.ng bè to thế này, một cái giá bao nhiêu tiền?"

Điền Thải Hoa: "Tầm tám vạn mười vạn gì đó!"

Mọi người xung quanh hít hà kinh ngạc.

Muốn mua l.ồ.ng bè nuôi theo cũng không nổi.

Họ đếm số công nhân đang lắp ráp l.ồ.ng bè.

Tổng cộng mười cái!

Thế chẳng phải lên đến cả triệu bạc?

Chu Thừa Lỗi đúng là giàu thật!

"A Hoa, cô nói thật cho chúng tôi biết, năm ngoái mười vạn cân cá chú em cô bán sang Hồng Kông rốt cuộc lãi bao nhiêu tiền? Có phải rất nhiều không?"

Điền Thải Hoa làm sao có thể nói cho họ biết, cô ấy cũng chẳng biết cụ thể lãi bao nhiêu, vì cô ấy đâu biết chi phí cụ thể là bao nhiêu.

Điền Thải Hoa chỉ nói: "Cũng khá nhiều, dù sao một năm là hồi vốn, còn có lãi, mọi người cũng biết đồ bên Hồng Kông đắt hơn bên mình mà."

"Nghe nói bên Hồng Kông cá chim bán đến mười mấy đồng một cân đúng không?"

Điền Thải Hoa "khiêm tốn" nói: "Cũng tầm đó! Nhưng chúng ta bán sang, chắc chắn không được giá cao thế đâu! Nếu được giá cao thế, đã sớm phát tài rồi!"

"Các người đã phát tài rồi còn gì! Cho dù bán nửa giá, thì cũng lãi to!"

"Bán năm đồng một cân, mười vạn cân cũng kiếm được 50 vạn rồi."

"Thảo nào nhà cô lại đặt thêm mười cái l.ồ.ng bè."

Điền Thải Hoa: "Rủi ro lớn lắm, mấy cái l.ồ.ng bè này chỉ chịu được bão cấp 12, không cẩn thận gặp cơn bão lớn, cả triệu bạc ném xuống sông xuống biển ngay."

May mà nhà họ không cần bỏ vốn, chỉ cần hỗ trợ quản lý, nếu không Điền Thải Hoa thực sự không dám làm.

Uy lực của bão, thật không phải chuyện đùa.

"Bão trên cấp 12 hiếm lắm! Mười năm mới có một lần."

"Cũng đúng."

"Đúng rồi, số sò điệp nhà cô khi nào bán? Hôm qua thủy triều xuống tôi thấy chúng lại lớn thêm không ít."

Nhắc đến chuyện này tâm trạng Điền Thải Hoa càng tốt hơn: "Định tháng sau sẽ bán."

Số sò điệp đó tháng sau khi thủy triều rút lớn là có thể bán, Chu Thừa Hâm ước tính số sò điệp nhà họ nuôi thu hoạch được khoảng mười vạn cân.

Đến lúc đó bán sang Hồng Kông, cho dù bán một đồng một cân, mười mấy vạn cũng vào túi.

Tâm trạng Điền Thải Hoa sao có thể không tốt được chứ?

Chu Thừa Hâm bảo dạo này cô ấy ngủ cũng cười ra tiếng.

Bán sò điệp xong, cô ấy sẽ có tiền mua nhà trên thành phố.

Chu Thừa Sâm định mua nhà thành phố, Chu Thừa Lỗi có nhà thành phố rồi, Điền Thải Hoa cảm thấy mình cũng phải có nhà thành phố.

Quan trọng nhất là, đó là nhà do ông nội Giang Hạ xây, ông nội Giang Hạ chủ động bảo bán rẻ cho họ.

Có của hời mà không chiếm thì không phải Điền Thải Hoa!

Cứ mua nhà trước đã, bán lại cũng có lãi.

Không bán, cho thuê cũng kiếm được tiền.

Mục tiêu của cô ấy là làm bà chủ cho thuê nhà.

Mấy cái sạp hàng ở chợ hải sản đã cho Điền Thải Hoa niềm tin rất lớn vào việc đầu tư bất động sản ở thành phố.

...

Phan Đái Đệ hôm nay cũng tới xem l.ồ.ng bè, hơn nữa còn liên tục hỏi han công nhân lắp ráp về các vấn đề kỹ thuật.

Vợ Chu Binh Cường thấy bà ta hứng thú với l.ồ.ng bè như vậy, liền sáp lại gần: "Đái Đệ, nhà bà có phải cũng định đặt l.ồ.ng bè nuôi cá không?"

Chuyện Phan Đái Đệ trước kia đến đại đội làm loạn, đòi nuôi sò điệp, đòi đại đội đứng ra bắt bọn Chu Thừa Lỗi nhường một trăm mẫu bãi biển để nuôi sò điệp ai cũng biết.

Chẳng qua yêu cầu này quá vô lý, không thành công mà thôi!

Phan Đái Đệ nhìn bà ta một cái: "Cũng có ý định đó, thằng Tuấn Kiệt nhà tôi ở bên Hồng Kông có nhiều mối quan hệ, nó muốn nuôi ít cá bán sang đó."

Vợ Chu Binh Cường: "Nuôi cá l.ồ.ng bè phải thuê vùng biển, bà thuê chưa?"

Phan Đái Đệ: "Chưa, l.ồ.ng bè tôi còn chưa đặt, thuê vùng biển sớm làm gì?"

Vợ Chu Binh Cường lập tức nói: "Cái này bà không biết rồi! Vùng biển khó thuê lắm! Vùng biển nhà tôi suýt nữa thì không thuê được..."

Sau đó bà ta kể lể chuyện lúc trước thuê vùng biển khó khăn thế nào.

"Nhà tôi phải nhờ quan hệ mới thuê được đấy, mà kể cả có quan hệ, cũng phải nhượng bộ một số người, vùng biển mình nhắm trúng bị người ta chiếm mất, sau này đợi nửa năm, tôi lại đi làm loạn lên, cuối cùng mới phê duyệt cho chúng tôi."

Phan Đái Đệ: "Không phải chứ? Khó thuê vậy sao?"

"Sao lại không? Nhưng mà cũng chẳng còn cách nào, ai bảo người ta cưới được cô vợ tốt, hậu thuẫn cứng. Bọn họ sợ chúng tôi nuôi cá tốt hơn họ, cướp mất mối làm ăn, nên ngay cả vùng biển cũng không muốn cho chúng tôi thuê đấy!..."

Vợ Chu Binh Cường thêm mắm dặm muối, nửa thật nửa giả kể lại chuyện thuê vùng biển lúc trước.

"Cho nên nếu bà muốn đặt l.ồ.ng bè nuôi cá, tôi khuyên bà đi thuê vùng biển trước đi, nếu không thuê không được, thì đặt l.ồ.ng bè về cũng vô dụng! Đừng như nhà tôi dã tràng xe cát, nhà tôi hiện tại tuy có vùng biển, nhưng không ngờ l.ồ.ng bè đắt thế, không có tiền đặt, vùng biển đành bỏ không ở đó. Không bột đố gột nên hồ, chỉ có thể chờ kiếm được tiền rồi mới đặt l.ồ.ng bè."

Phan Đái Đệ nghĩ đến việc hậu thuẫn của Giang Hạ đúng là cứng thật, lúc trước chỉ vì chút chuyện nhỏ mà tống bà ta vào trại cải tạo đạp máy may lâu như thế, một ngày cũng không thiếu.

Nếu bà ta đi thuê vùng biển, phỏng chừng cũng không thuê được, bà ta liền nói: "Hay là bà cho tôi thuê lại vùng biển nhà bà đi?"

Vợ Chu Binh Cường chỉ chờ có thế!

Quả thực là cả nhà cùng vui!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.