Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 812: Cái Đồ Keo Kiệt Này
Cập nhật lúc: 30/12/2025 12:12
Giang Hạ nhìn thoáng qua: "Mấy con này chắc là ốc vặn, hay còn gọi là ốc dùi cui."
Ốc biển có quá nhiều loại, ngay cả ốc dùi cui cũng phân thành nhiều loại, Giang Hạ cũng không phân biệt rõ, dù sao trông cũng giống nhau, chỉ khác độ dài ngắn mà thôi.
Nguyễn Đường: "Có nhặt không? Kích thước nhỏ thế này, cảm giác chẳng có thịt mấy."
Giang Hạ nhìn sắc trời: "Thôi, hôm nay nhặt nhiều ốc biển rồi, chắc sắp thủy triều lên rồi, chúng ta xem phía trước còn gì không."
Thế là hai người tiếp tục đi về phía trước, đi được một lúc, phát hiện một con cá mú trong một hố nước đọng.
Hai người hợp sức vớt lên, Giang Hạ lại lật một tảng đá ngầm ra, sau đó phát hiện dưới tảng đá có ẩn nấp vài con bạch tuộc, con nào con nấy đều khá to.
Hai người vội vàng bắt bỏ vào thùng.
Nguyễn Đường cười nói: "Chỗ này đủ cho một bữa rồi!"
Giang Hạ cười đáp: "Đúng vậy, lát nữa dùng để nấu mì hải sản."
Thủy triều bắt đầu lên, Chu Thừa Lỗi và Chu Thừa Sâm liền tìm tới.
Chu Thừa Lỗi đi đến bên cạnh Giang Hạ, nhận lấy thùng nước và dụng cụ trong tay cô, một tay xách đồ, một tay nắm tay cô: "Thủy triều lên rồi, về thuyền thôi."
Chu Thừa Sâm cũng nhận lấy đồ trong tay Nguyễn Đường, dắt cô đi.
Trên đường về, Giang Hạ lại nhìn thấy một c.o.n c.ua xanh to.
Hơn nữa lại là một c.o.n c.ua lột (cua mềm).
Nguyễn Đường: "Con cua này có phải bị bệnh không? Còn ăn được không?"
Chu Thừa Lỗi bắt lấy, thả vào thùng.
Chu Thừa Sâm phổ cập kiến thức cho Nguyễn Đường: "Ăn được, c.o.n c.ua này không bị bệnh đâu, chỉ là vừa mới lột xác thôi, cua vừa lột xác là ngon nhất, hơn nữa cả con đều ăn được..."
Cua cả đời phải trải qua mười mấy lần lột xác.
Mỗi lần lột xác là một lần lớn lên, đồng thời với việc lột xác còn bỏ đi mang, túi thức ăn, nội tạng cũ.
"Lúc này toàn thân c.o.n c.ua không còn chút cặn bẩn nào của lớp vỏ cũ, cả con đều ăn được, vỏ cũng ăn được, bình thường rất khó gặp được cua đang lột xác."
"Ngon không anh?"
"Ngon lắm, thịt cua lột mềm mịn hơn bình thường, hương vị cua đậm đà, hơn nữa ăn được cả con, ăn cực đã, về nhà..."
Chu Thừa Lỗi ngắt lời anh, nói với Giang Hạ: "Về nhà anh làm cho em ăn."
Sau đó anh lại nói với Chu Thừa Sâm: "Anh hai, anh tìm tiếp đi, tìm cho chị dâu hai một c.o.n c.ua lột nữa."
Giang Hạ cũng chưa được ăn cua lột bao giờ!
Chu Thừa Sâm: "..."
Cái đồ keo kiệt này!
Cua lột dễ tìm thế sao?
Nhưng anh cũng không nói gì thêm, chuyện Giang Hạ thích ăn cua cả nhà đều biết.
Anh dắt Nguyễn Đường, cúi đầu nghiêm túc tìm kiếm trong các khe đá, xem còn c.o.n c.ua nào không.
Nhưng cua lột quả thực khó tìm, Chu Thừa Sâm đi ra khỏi khu bãi đá ngầm vẫn không tìm thấy.
Hai người bế vợ mình lên thuyền, sau đó mới chuyền đồ đạc lên.
Điền Thải Hoa thấy họ nhặt được gần một bao tải đồ, liền hỏi: "Các em đi cạy hàu à? Tầm này hàu không béo đâu."
Giang Hạ: "Không phải hàu, nhặt được ít ngao sò và ốc gai."
Nguyễn Đường: "Chị dâu cả có thấy bạc trắng không?"
"Đừng nhắc nữa! Lật tung cả cái bãi biển lên mà chẳng thấy cái gì sất!" Điền Thải Hoa nghe xong mở bao tải ra xem, ốc gai to thế này có thể bán một đồng bảy tám hào một cân!
Bao này phải đến 50-60 cân ấy chứ!
Bán đi cũng kiếm được ba bốn mươi đồng!
Hơn nữa còn có một con cá hanh và cá mú, bán cũng được mười lăm đồng.
"Biết thế chị cũng đi nhặt ốc cho rồi! Nhặt nửa ngày trời, chỉ được mỗi một cân ngao trắng."
Chu Thừa Hâm: "Lần nào em cũng nói câu này."
Mỗi lần đi biển, thấy Giang Hạ nhặt được đồ tốt, có lần nào cô ấy chịu yên ổn bắt hải sản đâu?
Đợi đến lúc kết thúc, đồ tốt không nhặt được, hải sản thường cũng chẳng bắt xong, cô ấy mới ở đó hối hận.
Người đứng núi này trông núi nọ thì làm sao nên chuyện.
Điền Thải Hoa: "..."
Hình như là thế thật!
Thiết bị bám cho trai ngọc đã treo xong hết, thời gian còn sớm, bố Chu lái thuyền đi kéo lưới.
"Hôm nay kéo ba mẻ lưới rồi về nhà, A Lỗi, Tiểu Hạ, hai đứa đi thả lưới trước, mẻ thứ hai lát nữa đến lượt vợ chồng thằng hai, mẻ cuối cùng vợ chồng thằng cả."
Hôm nay ba đứa con trai mang theo ba cô con dâu cùng nhau ra khơi, đây chính là lần đầu tiên.
Cần thiết phải kéo ba mẻ lưới, biết đâu kiếm đủ tiền làm tiệc rượu tháng sau cho thằng hai!
Điền Thải Hoa: "Sao vợ chồng con lại là cuối cùng ạ?"
Bố Chu: "Con muốn thả mẻ đầu tiên cũng được thôi, bố chỉ nghĩ giờ còn sớm, cá trong biển khá nhiều, sợ vận may các con không tốt bằng, để lỡ mất đàn cá! Nghĩ vợ chồng thằng tư vận khí tốt nhất, chiếm được thiên thời, địa lợi, nhân hòa, kiếm thêm chút tiền. Con muốn thả trước thì con đi đi."
Điền Thải Hoa: "..."
Nghe cũng có lý!
"Thôi để vợ chồng chú tư thả mẻ đầu đi ạ! Con đi nấu ít mì hải sản cho mọi người ăn." Cùng nhau ra biển đ.á.n.h cá, tiền kiếm được chia đều cho ba nhà, Điền Thải Hoa mới không ngốc đến mức tranh thả lưới lúc cá nhiều nhất.
Cô ấy hận không thể cả ba mẻ lưới đều do vợ chồng chú tư thả và kéo lên ấy chứ.
Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi liền đi qua thả lưới.
Nguyễn Đường đi giúp Điền Thải Hoa sơ chế hải sản, nấu mì hải sản.
Chu Thừa Hâm gọi Chu Thừa Sâm: "A Sâm, chúng ta cùng đi câu cá không?"
Chu Thừa Sâm thấy Nguyễn Đường đang chuẩn bị làm sạch mấy con bạch tuộc và mực liền nói: "Chờ lát nữa, ăn sáng xong rồi câu."
Anh đi đến bên cạnh Nguyễn Đường, nhận lấy cái kéo: "Để anh làm cho, em đi rửa rau đi."
Nguyễn Đường: "Không cần đâu, anh đi tách vỏ ngao đi! Cho ít ngao vào."
Trước khi đi Giang Hạ có mang theo ít rau xanh và trứng gà lên thuyền, lát nữa cho vào mì, càng thêm ngon.
Rau xanh mẹ Chu đã rửa qua hai lần, sạch hết đất cát, giờ rửa lại một lần là được.
Chu Thừa Lỗi vừa thả lưới vừa nói: "Con tôm hùm kia cũng ăn luôn đi."
Chu Thừa Lỗi vừa nãy bắt được một con tôm hùm xanh (tôm hùm bông) khoảng một cân dưới đáy nước.
Chu Thừa Hâm một mình cũng lười câu cá, đi c.h.ặ.t tôm hùm thành từng miếng, lát nữa nấu canh sẽ ngọt hơn.
Nửa giờ sau một nồi mì hải sản canh tôm hùm đã nấu xong.
Một bát mì hải sản có bạch tuộc, thịt tôm hùm, ngao trắng, thịt ốc biển, thịt sò, thịt ngao hoa, nửa quả trứng gà và mấy cọng rau xanh.
Hải sản đầy ắp trên mặt bát mì, nhìn thôi đã muốn rỏ dãi.
Nguyễn Đường thích ăn mì: "Mỗi ngày một bát mì hải sản thế này, thật sự khiến người ta muốn thường trú ở bờ biển không về nữa."
Nguyễn Đường ngày thường ăn cá tôm ở nhà ăn bệnh viện không tươi ngon bằng ăn ở nhà.
Từ khi được ăn cá tôm ở nhà, cô không còn hứng thú với cá tôm nhà ăn nữa, trước đó cô còn thấy cá tôm nhà ăn cũng tươi lắm rồi.
Cả nhà ăn xong mì, Chu Thừa Lỗi nghe thấy tiếng động cơ thuyền thay đổi, anh nói: "Có thể kéo lưới rồi."
Thế là Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ đi kéo lưới trước một chút.
Để Giang Hạ kéo lưới, bất kể có trúng đậm hay không, Giang Hạ đều không kéo nổi tấm lưới đó, bởi vì dù không có cá thì tấm lưới cũng rất nặng.
Giang Hạ nhường chỗ, để ba bố con kéo lưới.
Thuyền hôm nay lái không có máy tời, thuyền có máy tời đều giao cho người làm thuê lái đi đ.á.n.h cá rồi.
Ba bố con kéo rất tốn sức.
Càng tốn sức, bố Chu càng vui!
Điền Thải Hoa sức lực lớn, thấy họ kéo mãi không lên cũng lao tới giúp một tay.
Giang Hạ và Nguyễn Đường không vào làm phiền, sức hai người không lớn, sán vào ngược lại còn vướng víu họ dùng sức.
Khó khăn lắm, một bọc cá lớn mới lộ ra khỏi mặt nước, ánh bạc lấp lánh!
