Sau Khi Xuyên Thành Mèo, Tôi Nổi Đình Đám Ở Các Thế Giới - 10.

Cập nhật lúc: 08/03/2026 06:04

Bên trong tiệm có rất nhiều camera, nhưng vì để không cản trở lối đi của sinh viên, những chiếc thùng này được xếp ở một góc khuất bên ngoài, vô tình lại rơi đúng vào điểm mù của camera.

Buổi tối khách đặt đông, thùng xếp dài ra tận phía xa, Triệu Hòa mải đối chiếu thông tin nên không chú ý đến phía này.

May mà Lưu Duyên luôn để mắt tới. Phát hiện nam sinh trộm đồ, cô nhẹ nhàng nhảy xuống không một tiếng động, rồi bất thình lình gầm lên một tiếng “meo ngao”, lao tới c.ắ.n c.h.ặ.t gấu quần hắn không buông, trong họng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa.

Lưu Duyên nghĩ không thể để hắn chạy thoát, chuyện này phải bắt tận tay để làm gương, chứ chẳng ai có thể đề phòng kẻ trộm suốt ngày được.

Đúng lúc tan học nên xung quanh rất ồn ào, Triệu Hòa chưa kịp chú ý nhưng sinh viên bên cạnh đã phát hiện và hô lớn: “Chú chủ quán ơi, có người trộm đồ!” Lúc này Triệu Hòa mới vội chạy tới.

Lưu Duyên vẫn không buông. Nam sinh kia thấy bị lộ liền muốn bỏ chạy nhưng lại bị con mèo c.ắ.n c.h.ặ.t quần áo, hắn nổi điên đá mạnh một cái vào người cô. Dù Lưu Duyên đã kịp thời lộn vòng để giảm lực nhưng phần bụng vẫn bị trúng đòn.

Gã nam sinh bị bắt giữ nhưng vẫn ngoan cố, lôi sáu bảy cây kem từ ba lô ra trả lại rồi định bỏ đi: “Tôi trả lại đồ rồi, các người còn muốn gì nữa? Có mấy cây kem thôi mà, các người mở tiệm trong trường kiếm biết bao nhiêu tiền của sinh viên rồi? Với lại con mèo nhà ông c.ắ.n tôi, tôi còn chưa bắt đền tiền t.h.u.ố.c men đấy!”

“Cậu thôi đi, da mặt dày thật đấy. Đừng nói là mấy cây kem, dù cậu có trộm một tờ giấy thì đó cũng là hành vi trộm cắp. Người ta kiếm tiền thì liên quan gì đến cậu? Cậu thấy đắt thì ra ngoài cổng sau mà mua ở siêu thị lớn ấy. Với lại, Viên Viên c.ắ.n cậu chỗ nào? Tôi nhìn rõ mồn một, nó chỉ c.ắ.n gấu quần thôi, ngược lại là cậu còn đá nó một cái đấy.” Cô gái vừa hô hoán lúc nãy lên tiếng bênh vực.

Lưu Duyên lúc này đang được Triệu Hòa ôm vào lòng. Trong những lúc cần cãi nhau thế này, cô thấy rất nghẹn khuất vì bản thân không thể nói được.

“Cô nói bậy gì đó? Tôi đá nó hồi nào?” Dù sao chỗ này cũng không có camera, gã nam sinh chẳng sợ chút nào.

Lưu Duyên nghe thấy vậy, lập tức rên rỉ đau đớn trong lòng Triệu Hòa, hai chân sau không ngừng run rẩy.

Hành động này làm Triệu Hòa sợ xanh mặt: “Viên Viên, con có sao không?”

Cô gái kia túm c.h.ặ.t lấy kẻ trộm không cho chạy: “Cậu còn chối à, Viên Viên đau đến thế kia cơ mà.”

Triệu Hòa rút điện thoại ra chụp ảnh nam sinh kia lại: “Bây giờ tôi phải đưa Viên Viên đi khám ngay, không rảnh đôi co với cậu. Cậu cứ đợi tôi tìm giảng viên của cậu mà giải quyết.” Phùng Viễn Chí từ trong tiệm chạy ra dọn nốt số thùng còn lại vào trong để xử lý, còn Triệu Hòa ôm mèo lên xe phóng đi.

Ngô Hồng vừa mới tiễn nàng mướp vàng trắng xinh đẹp, sạch sẽ đi hồi sáng, vậy mà hơn 6 giờ tối đã thấy nó bị chủ nhân đưa quay lại, lần này trông t.h.ả.m hại hơn nhiều. Để né cú đá đó, Lưu Duyên đã lộn nhào trên đất nên lông lá dính đầy bụi bặm và cỏ khô, phần bụng bị trúng đòn vẫn còn hơi đau nên lúc này cô nằm bẹp dí, trông rất thiếu sức sống.

Triệu Hòa giải thích tình hình rồi giao mèo cho bác sĩ kiểm tra, sau đó cô đứng kể lại sự việc cho Ngô Hồng nghe. Ngô Hồng cũng vô cùng tức giận, sức nam sinh rất lớn, đá vào bụng mèo như vậy hoàn toàn có thể gây ch·ết người.

Cô còn nhắc nhở Triệu Hòa: “Chị phải hết sức lưu ý, kẻ kia có thể sẽ quay lại trả thù đấy. Ở đây chúng em từng gặp trường hợp người ta đ.á.n.h bả ch.ó mèo rồi, có những kẻ lòng dạ độc ác lắm, mà hiện tại pháp luật vẫn chưa có quy định cụ thể cho phương diện này nên chúng càng không sợ gì đâu.”

Triệu Hòa nghe xong gật đầu lia lịa, quyết định sau khi về nhà sẽ nhốt mèo lại một thời gian.

Về phần Lưu Duyên, lúc được đưa đi kiểm tra cô cũng thầm hối hận. Sao mình ngu thế nhỉ, cứ nhất quyết phải c.ắ.n hắn làm gì? Cứ lao vào hất ngã hắn như lần trước có phải hơn không. Sau này phải chú ý hơn, bảo đảm an toàn cho bản thân trước đã.

Cảm nhận được bác sĩ đang cạo lông phần bụng của mình, Lưu Duyên càng thêm tức tối: Cô vốn rất yêu thích vẻ ngoài của mình, giờ bụng bị cạo trụi lủi chắc chắn là xấu lắm, không biết bao giờ mới mọc lại được như cũ.

May mắn là sau khi kiểm tra, bác sĩ nói không có vấn đề gì lớn, không bị xuất huyết trong, xương sườn và nội tạng đều ổn, chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian là khỏe.

Ngày hôm sau, Lưu Duyên bị nhốt trong phòng, không được ra ngoài cũng không được leo trèo lên cao. Cô chỉ có thể nằm trong ổ ngủ, cuộc sống tẻ nhạt đến cực điểm.

Gã nam sinh kia cũng đã bị xử lý, giảng viên hướng dẫn của hắn còn đích thân tới giải thích tình hình.

Tên này tên là Dương Đậu, đúng là một kẻ kỳ quặc. Gia cảnh không nghèo, tiền sinh hoạt hằng tháng cũng khá dư dả nhưng hắn lại có thói quen trộm cắp vặt. Hắn từng trộm ở siêu thị lớn ngoài cổng sau không dưới một lần, bị bắt lên tận trường và chịu kỷ luật rồi nhưng vẫn không bỏ được.

Hỏi thì hắn bảo không nhịn được, cứ muốn trộm thôi. Vì mỗi lần chỉ trộm đồ giá trị nhỏ nên không cấu thành tội phạm để khởi tố, cảnh sát nói đây là vấn đề về tâm lý.

Cuối cùng nam sinh đó phải đến xin lỗi, trả toàn bộ chi phí khám chữa cho Lưu Duyên. Vì lời nhắc nhở của Ngô Hồng nên Triệu Hòa còn kiên quyết bắt hắn viết bản cam đoan.

Lưu Duyên không quan tâm đến chuyện xử lý giữa con người với nhau, hiện tại cô là mèo, đương nhiên phải dùng cách của mèo để giải quyết chuyện này. Cô có thể cảm nhận được lúc đó gã nam sinh kia đã dùng hết sức bình sinh, nếu trúng trọn cú đá đó chắc chắn cô sẽ bị trọng thương.

Nhìn phần bụng đáng thương vừa mới mọc ra một chút lông tơ nhạt màu, Lưu Duyên mài móng vuốt: “Dương Đậu đúng không, mày cứ đợi đấy, tao mà không cào cho mày một trận thì tao không phải là mèo!”

Chương 6

Đến khi Lưu Duyên được giải tỏa lệnh cấm túc để ra ngoài chơi thì kỳ quân huấn cũng gần kết thúc. Sáng sớm, nghe mấy sinh viên đi mua đồ kháo nhau rằng sáng nay tập dượt, chiều sẽ hội diễn chính thức, còn tối là đêm nhạc chào tân sinh viên. Cô quyết định sáng nay đi tìm đám bạn nhỏ trước, để không lỡ mất buổi xem biểu diễn vào chiều và tối.

Khi trường đại học chuyển về phía Nam, thành phố này vẫn chưa phát triển, nên diện tích đất được cấp rất rộng. Dù những năm gần đây liên tục xây thêm ký túc xá và tòa nhà thí nghiệm nhưng vẫn còn không ít khoảng đất trống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Thành Mèo, Tôi Nổi Đình Đám Ở Các Thế Giới - Chương 10: 10. | MonkeyD