Sau Khi Xuyên Thành Mèo, Tôi Nổi Đình Đám Ở Các Thế Giới - 98.

Cập nhật lúc: 16/03/2026 05:07

Lúc này khách trong quán cũng chạy ra xem, Lưu Duyên và Trứng Bắc Thảo cũng nhân cơ hội lách ra ngoài.

Hai người kia thấy đông người tụ tập, lại thấy có người thật sự đang rút điện thoại báo cảnh sát thì định chuồn lẹ: “Thôi, cô không học ngoan thì tôi với mẹ cô cũng chẳng thèm quản nữa, cô tự mà suy nghĩ lại đi.”

Lưu Duyên thấy bọn chúng định chạy thì thấy không ổn. Hai kẻ này cơ bản đã xác định là phường bất lương, nếu để chúng chạy mất thì không biết ai sẽ là nạn nhân tiếp theo. Hơn nữa hỏng chuyện tốt của chúng, biết đâu chúng lại lén lút trả thù Trần Minh Âm, dù sao cô cũng ở một mình.

Lưu Duyên lao tới với tốc độ cực nhanh, nhảy vọt lên ôm c.h.ặ.t lấy đầu người phụ nữ kia, sau đó dùng hai chân sau liên tục đạp mạnh. Người phụ nữ bị che mắt, lại bị đạp vào n.g.ự.c nên ngã nhào xuống đất.

Gã đàn ông thấy tình hình bất ổn định tháo chạy nhưng cũng bị người dân xung quanh tóm gọn: “Chạy đi đâu? Nếu con bé đúng là con gái ông thì cảnh sát đến làm gì được ông nào?”

Cảnh sát nhanh ch.óng có mặt và đưa cả ba về đồn. Trước khi đi, cô bé còn mượn điện thoại của Trần Minh Âm để gọi cho người nhà.

Đám đông giải tán, khách khứa vừa quay lại quán vừa bàn tán xôn xao, có người không ngớt lời khen ngợi Lưu Duyên: “Viên Viên thông minh thật đấy, sao nó biết hai người kia là kẻ xấu nhỉ?”

“Cái này khó nói lắm, trực giác của động vật nhiều khi còn nhạy bén hơn con người nhiều.”

“Viên Viên lao lên hạ gục người ta luôn, còn biết mượn lực nữa chứ, tôi sống ngần này tuổi đầu rồi chưa thấy con mèo nào lợi hại như thế.”

Lưu Duyên kiêu hãnh ưỡn n.g.ự.c: “Hôm nay các người thấy rồi đấy thôi!”

Chương 57: Bàn tay vàng của mèo mướp trắng

Lưu Duyên leo trở lại cây mèo, trong lòng vẫn còn vương vấn về cô bé lúc nãy, không biết bố cô bé đã chạy đến nơi chưa và hai kẻ xấu kia có bị trừng phạt thích đáng hay không.

Trần Minh Âm cầm khăn ướt sát khuẩn đi tới: “Viên Viên, chúng ta lau người một chút nhé?”

Lưu Duyên ngoan ngoãn buông thõng hai chân trước từ trên bục xuống cho cô lau. Vừa rồi khi xô ngã người phụ nữ kia, cô cũng bị ngã lăn ra đất nên trên lông dính không ít bụi bặm.

Sau khi lau sạch lớp lông trên mình, rồi lại nắm c.h.ặ.t bốn cái chân nhỏ xoa kỹ càng, Trần Minh Âm mới buông khăn ướt ra. Cô dùng hai tay ôm lấy Viên Viên, vuốt ve chậm rãi từ đầu, trước n.g.ự.c, bụng cho đến tận đuôi, ngay cả bốn cái chân cũng không bỏ sót chỗ nào.

Lưu Duyên biết cô đang kiểm tra xem mình có bị thương chỗ nào không, nên cô rất phối hợp nằm ngửa ra khoe bụng cho cô sờ, không hề kêu la hay trốn tránh.

Kiểm tra xong, Trần Minh Âm mới thở phào nhẹ nhõm. Thấy mèo nhà mình hành hiệp trượng nghĩa, đ.á.n.h bại kẻ xấu thì cô đương nhiên là tự hào, nhưng đồng thời cô cũng lo lắng không biết Viên Viên có bị va đập vào đâu không.

“Viên Viên à, sau này có chuyện gì thì cứ kêu mẹ được không? Con nhỏ bé thế này, rất dễ bị thương đấy, ngoan nhé!”

Lưu Duyên đứng dậy, đặt hai cái quản chân lên vai cô, rồi dụi đầu vào má và cằm của Trần Minh Âm.

“Meo ư ~” Cô thầm nhủ: “Mẹ yên tâm đi, con siêu lợi hại luôn!”

Sau khi xác nhận mèo nhỏ không sao, Trần Minh Âm quay lại làm việc, để mặc Lưu Duyên bị đám đông vây quanh hết xoa đầu lại đến bóp chân.

“Viên Viên dũng cảm quá đi!”

“Đúng là phong thái đại ca, oai thật sự.”

“Mà động tác nhanh lắm nhé, vừa thấy mụ kia quay người là nó lao lên luôn. Lúc đó tôi còn chẳng kịp nhìn kỹ, cảm giác Viên Viên chạy nhanh đến mức để lại dư ảnh luôn ấy.”

“Mèo võ hiệp có khác.”

Lưu Duyên được khen đến mức mát lòng mát dạ: “Mọi người cứ khen tiếp đi, tôi thích nghe lắm!”

...

Càng về sau khách trong tiệm càng đông. Có một nhóm học sinh khoảng sáu bảy người đến chơi trò chơi bàn cờ, họ ghép hai cái bàn lại với nhau rồi bắt đầu chơi rất náo nhiệt. Trước đây khi còn là nhân viên văn phòng, sau mỗi lần ký xong hợp đồng hoặc đi liên hoan công ty, Lưu Duyên cũng thường cùng đồng nghiệp chơi trò này. Từ khi làm mèo thì cô ít khi được tiếp xúc, thấy họ chơi vui vẻ như vậy, cô cũng nhảy lên bàn đứng xem.

Họ đang chơi một loại trò chơi tương tự như cờ cá ngựa, dùng ba con xúc xắc bằng gỗ. Tổng số điểm của xúc xắc sẽ quyết định việc người chơi được tiến lên hay phải lùi lại. Nhìn họ chơi, Lưu Duyên cảm thấy ngứa ngáy chân tay vô cùng.

“Trương Ninh, cậu mà lùi thêm hai bước nữa là về vạch xuất phát luôn đấy, ha ha.”

“Lần này tớ nhất định sẽ lật ngược thế cờ!”

Chàng trai tên Trương Ninh bỏ ba con xúc xắc vào lòng bàn tay, chắp hai tay lại nhắm mắt cầu nguyện, sau đó đầy thành kính gieo xúc xắc xuống giữa bàn.

“Mấy điểm đây? Ba, ba, năm, tổng là 11 điểm. Xem nào, 11 điểm là gì nhỉ? Đứng yên tại chỗ! Ha ha, Trương Ninh ơi, cậu vẫn cứ dậm chân tại chỗ đi nhé.”

Trương Ninh ỉu xìu ngồi xuống, cầm ly trà chanh bên cạnh uống một ngụm lớn: “Chán thật, hôm nay vận khí đen quá.”

Chẳng mấy chốc lại đến lượt anh, Trương Ninh lúc này đã chẳng còn hy vọng gì, chỉ cầm hờ mấy con xúc xắc trong tay định ném đại cho xong chuyện.

Đúng lúc anh định vung tay thì một cái quản chân màu trắng lông lá đè lên xúc xắc. Nhìn lại thì thấy Viên Viên đang tròn mắt nghiêng đầu nhìn mình, như muốn bảo: “Để bổn miêu thử vận may cho nhé.”

“Oa, Viên Viên muốn chơi kìa.”

“Trương Ninh, hay là cậu cho Viên Viên thử xem, chứ vận may của cậu hôm nay đúng là tệ hại thật đấy.”

Trương Ninh cũng chẳng nề hà gì, đặt mấy con xúc xắc xuống cạnh chân Lưu Duyên: “Này, Viên Viên ném đi.”

“Nhưng mà mèo thì có biết làm không nhỉ?”

Vừa dứt lời, mọi người đã thấy cô mèo mướp trắng đứng bằng hai chân sau, dựng hai chân trước lên kẹp lấy ba con xúc xắc vào giữa, sau đó buông tay ném mạnh xuống.

May mà Lưu Duyên thuộc giống mèo lớn nên bàn chân to, chứ nếu là Lục Nhất hay Trứng Bắc Thảo thì chắc chắn không thể kẹp nổi xúc xắc.

Cảnh tượng mèo ném xúc xắc vô cùng thú vị, khiến ai nấy đều rướn người lại xem.

“Sáu, sáu, năm! Trời đất ơi, nhìn xem là ô gì? Trao đổi vị trí quân cờ với người bên trái? Thế này cũng được sao?”

“Tôi khổ quá mà, vất vả lắm mới đi đến được đoạn cua này, tôi không muốn đổi đâu!” Cô gái thắt b.í.m tóc bên cạnh mếu máo nhìn quân cờ của mình bị Trương Ninh lấy mất, coi như công sức từ đầu đến giờ đổ sông đổ biển.

Trương Ninh sướng rơn, bế thốc Lưu Duyên vào lòng: “Viên Viên ơi, tớ sẽ mời cậu ăn súp thưởng, hôm nay cậu ném giúp tớ suốt buổi luôn nhé?”

“Không được! Bây giờ em mới là người đáng thương nhất, Viên Viên phải giúp em mới đúng. Chị sẽ mời em ăn thịt vịt sấy nhé? Chính là loại thịt mà mẹ em cho em ăn lúc livestream ấy!”

Mắt Lưu Duyên sáng rực lên: “Cô em này đúng là biết điều đấy!”

Cô mèo lớn chẳng chút do dự, vừa nghe thấy ba chữ “thịt vịt sấy” là lập tức thoát khỏi vòng tay Trương Ninh để sà vào lòng cô gái bên cạnh.

“Trời đất, Viên Viên thực sự hiểu được ba chữ đó sao? Thông minh quá đi mất.”

“Ha ha, giờ thì Viên Viên thuộc về tớ rồi nhé!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.