Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Phu Quân Mỗi Ngày Đều Tự Mình Đa Tình - 3
Cập nhật lúc: 25/08/2026 20:02
Nàng đưa tay lên, cẩn thận và nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt ấy, đáy mắt dâng trào vẻ xót xa không thể che giấu, tựa như đang chạm vào món bảo vật độc nhất vô nhị trên thế gian, từng cử động đều dè dặt và dịu dàng đến cực điểm.
Hành động này hiện lên vô cùng đột ngột.
Tiêu Yến đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, vừa ngỡ ngàng vừa mang theo ý dò xét nhìn về phía Thẩm Hề Lan. Hắn nhìn thấy trong mắt nàng một ánh nhìn mà hắn chưa từng thấy trước đây.
Tiêu Yến vốn đã sớm quen với những ánh mắt chán ghét của người đời, nên khi đột nhiên có người nhìn mình bằng sự xót thương chân thành, hắn lại cảm thấy hoảng loạn.
Thẩm Hề Lan giơ tay xé một mảnh vải từ vạt áo của mình. Tiêu Yến không biết nàng muốn làm gì, định lên tiếng quát tháo lạnh lùng để duy trì tư thái cao ngạo không cần ai thương hại, nhưng lại thấy nàng dùng mảnh vải đó làm khăn che mặt, tỉ mỉ buộc lại sau tai cho hắn.
Bức tường băng giá dựng lên trong lòng hắn suốt bao năm qua, dường như vào khoảnh khắc này đã nứt ra từng chút một.
Lồng n.g.ự.c Tiêu Yến thắt lại, đôi mắt nhuốm chút cay nồng, hắn rủ mắt xuống, không biết đang nghĩ gì.
"Tỷ tỷ, chúng ta mau về nhà thôi, đáng sợ quá." Đám trẻ túm lấy vạt áo thiếu nữ sụt sùi khóc, khiến hai người bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.
Tiêu Yến chợt nhớ ra bên bờ sông vẫn còn người khác, sự rung động trong mắt tan biến quá nửa. Hắn cố ý lùi lại nửa bước, kéo dãn khoảng cách giữa hai người.
Thẩm Hề Lan cũng nhận ra hành động vừa rồi có chút quá giới hạn, đôi gò má khẽ nóng bừng, bầu không khí nhất thời trở nên ngượng ngùng.
Cả hai đứng dậy khỏi vũng bùn, Thẩm Hề Lan chủ động tìm đề tài để phá vỡ sự lúng túng.
"Cái đó... vẫn chưa biết nên xưng hô với cô nương và các tiểu bằng hữu đây thế nào?"
"Tiểu nữ là Nguyễn Tương Ngọc, đây là những đứa trẻ ở làng bên cạnh. Không biết danh tính của hai vị là gì, liệu có phải đã gặp phải chuyện gì phiền phức không?"
Nguyễn Tương Ngọc... Đây chính là nữ chính sao?!
Nàng vừa mới vuốt má nam chính ngay trước mắt nữ chính ư?!
Thẩm Hề Lan lập tức cảm thấy hối hận xanh ruột.
Sao mình lại xui xẻo thế này, không những rơi xuống đáy vực cùng nam chính, mà lát nữa còn phải làm bóng đèn nữa chứ.
Thẩm Hề Lan cố giữ bình tĩnh, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t vạt áo, vừa định mở lời thì Tiêu Yến đã lên tiếng trước, giọng điệu xa cách nhưng rất khẩn thiết.
"Mạo muội thỉnh cầu, cô nương có thể tạm cho phu nhân ta mượn một bộ y phục được không?"
Phu nhân? Trong lòng Nguyễn Tương Ngọc nảy sinh vài phần kinh ngạc.
Trong sách, nam chính làm sao có thể gọi nữ phụ độc ác này là phu nhân trước mặt người ngoài được... Chẳng lẽ việc mình xuyên qua đã gây ra hiệu ứng cánh bướm rồi?
Nguyễn Tương Ngọc gõ nhẹ hệ thống trong đầu.
【Ký chủ không cần đào sâu, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ mục tiêu đã định là được.】
Tiêu Yến thấy đối phương chậm chạp không phản hồi, liền giải thích thêm: "Phu nhân ta đang mang thai, y phục lại ướt sũng, không chịu nổi gió lạnh. Đợi khi chúng ta về đến trong thành, nhất định sẽ sai người mang hậu lễ đến tạ ơn."
Thẩm Hề Lan nghe thấy cách xưng hô của hắn, hít vào một ngụm khí lạnh.
Trời đất ơi, nam chính lại gọi mình là phu nhân ngay trước mặt nữ chính. Lỡ sau này đôi tình nhân trẻ cãi nhau rồi lôi chuyện cũ ra tính sổ, người chịu khổ vẫn là mình thôi!
Nguyễn Tương Ngọc thầm tính toán trong lòng.
Mình vừa xuyên qua được mấy ngày, hệ thống đã bắt mình công lược nam chính, đi hết cốt truyện nguyên tác, nếu không sẽ không thể trở về thế giới cũ.
Không về được thế giới cũ ư?
Thế thì tốt quá, dù sao ở thế giới kia mình cũng chẳng còn gì vướng bận...
Công lược nam chính cái gì chứ.
Chẳng thà đợi đến khi thân phận tiểu thư lá ngọc cành vàng của mình được khôi phục, rồi trực tiếp tận hưởng cuộc sống cẩm y ngọc thực, vinh hoa phú quý. Chia tay hẳn cái kiếp làm "trâu ngựa" tăng ca mỗi ngày, ở kinh thành làm một vị đại tiểu thư giàu sang không sướng hơn sao.
Nàng chỉ cần làm theo nguyên tác, theo họ về kinh thành, để họ giúp nàng tìm lại cha mẹ ruột, chờ đến lúc đó là có thể tận hưởng cuộc đời của một thiên kim tiểu thư rồi.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Tương Ngọc cố ý nở một nụ cười dịu dàng: "Dĩ nhiên là được ạ."
Nguyễn Tương Ngọc dẫn đường phía trước đưa hai người về nhà mình, ba người chậm rãi bước đi trên con đường đất quanh co.
"Nàng có chỗ nào không khỏe không?" Giọng Tiêu Yến cứng nhắc, cuối cùng cũng hỏi ra câu mà hắn vẫn luôn muốn hỏi.
Thẩm Hề Lan hơi ngẩn ra, hoàn toàn không ngờ hắn lại chủ động hỏi han, nàng gượng gạo đáp: "Chắc là... không sao."
"Về đến nơi hãy để thái y trong phủ xem kỹ lại thân thể cho nàng... xem t.h.a.i nhi có bình an vô sự hay không."
Thẩm Hề Lan chột dạ một hồi, rồi chợt nảy ra ý định: *Nếu cốt truyện đã chệch đường ray, hay là mình nhân cơ hội này nói dối là đứa bé không giữ được? Như vậy sau này không sợ chuyện m.a.n.g t.h.a.i giả bị bại lộ, lúc phải nhận "cơm hộp" cũng đỡ đau khổ hơn.*
Lòng nàng vừa mới sáng tỏ thì...
【Đinh — Phát hiện ý nghĩ vi phạm của ký chủ.】
【Hệ thống nhắc nhở: Hành động này sẽ khiến tuyến nhiệm vụ chính của nữ phụ độc ác không thể tiến hành, dẫn đến ký chủ không thể thực hiện các nhiệm vụ tiếp theo. Vui lòng từ bỏ ý định đó, ngoan ngoãn đi theo cốt truyện.】
Thẩm Hề Lan bất lực, đành phải từ bỏ.
Sau khi đến chỗ ở của Nguyễn Tương Ngọc, Thẩm Hề Lan thay một bộ đồ sạch sẽ, chuẩn bị nghỉ ngơi để mai khởi hành về kinh.
Nguyễn Tương Ngọc thận trọng mở lời theo đúng lời thoại trong sách: "Tiểu nữ từ nhỏ đã lạc mất người thân, tâm nguyện lớn nhất đời này là đến kinh thành tìm lại cha mẹ ruột, không biết hai vị có thể cho tiểu nữ đi cùng một đoạn đường không?"
Tiêu Yến im lặng không nói, rõ ràng trong lòng vẫn còn sự cảnh giác.
Thẩm Hề Lan thấy không khí căng thẳng, vội cười nói đỡ lời: "Dĩ nhiên là được chứ, nếu đến kinh thành mà chưa có chỗ nương tựa, cô nương có thể đến tìm chúng ta."
Ánh mắt Tiêu Yến phức tạp, trong lòng dâng lên nỗi lo ngại nhưng vẫn không lên tiếng ngăn cản.
Sau vài ngày xóc nảy, ba người đã thuận lợi về tới kinh thành.
Hoàng đế nghe tin Tứ hoàng t.ử Tiêu Yến bình an trở về thì vô cùng vui mừng, hạ lệnh cho hắn ở trong phủ tĩnh dưỡng thật tốt.
Nguyễn Tương Ngọc dưới sự trợ giúp của Thẩm Hề Lan cũng thuận lợi ở lại Vương phủ.
Trong phòng, thái y đang bắt mạch cho Thẩm Hề Lan.
"Mạch tượng của Vương phi bình ổn, t.h.a.i nhi không có gì đáng ngại." Thái y thản nhiên nói dối.
"Thai nhi thật sự không sao chứ?" Thẩm Hề Lan nhớ lại lời hệ thống, không cam tâm mà thấp giọng thử dò xét xem hệ thống có cảnh báo hay không.
Thái y nghe vậy, nhớ đến khoản tiền hậu hĩnh mà Thẩm Hề Lan đã nhờ vả trước đó, tưởng nàng lo lắng chuyện giả m.a.n.g t.h.a.i bị bại lộ, nên hiểu ý trấn an: "Vương phi cứ yên tâm, t.h.a.i tượng rất vững vàng."
Nói đoạn, ông ta còn đưa mắt ra hiệu cho Thẩm Hề Lan, ý bảo nàng hãy yên tâm, mình sẽ không tiết lộ bí mật đâu.
Thẩm Hề Lan nhìn cái nháy mắt của ông ta, trong lòng thầm hiện lên một dấu chấm hỏi chấm.
Mắt ông bị làm sao mà cứ nháy liên hồi thế hả trời?!
"Phu nhân, Thẩm phủ sai người gửi thiệp mời tới." Xuân Đào chậm rãi bước vào phòng.
"Thiệp mời gì vậy?" Thẩm Hề Lan thắc mắc.
"Hôm nay vốn là ngày hồi môn, chỉ là phu nhân và Vương gia vừa thoát hiểm trở về, việc hồi môn này có nên dời sang ngày khác không ạ?"
【Đinh — Kích hoạt nhiệm vụ chính.】
【Mời ký chủ hoàn thành "Phong ba ngày hồi môn" của nữ phụ độc ác.】
Nàng suýt chút nữa thì quên mất, vốn dĩ ngày hồi môn là cả hai vợ chồng cùng đi, nhưng trong nguyên tác, nam chính ghét bỏ nữ phụ, cộng thêm việc vừa gặp nạn trở về, hoàng thượng hạ chỉ cho hắn tĩnh dưỡng, nên chỉ có một mình nguyên chủ về nhà mẹ đẻ.
Vì thế khi hồi môn, phụ thân và Đại phu nhân của nguyên chủ thấy nàng về một mình thì nổi trận lôi đình.
Nguyên chủ vốn là thứ nữ, sinh mẫu mất sớm, ở nhà không được coi trọng, ngày ngày chịu sự bài xích của Đại phu nhân và các anh chị em khác. Nàng ta cảm thấy mình đã trèo lên được cành cao là nam chính, sau này không cần phải chịu nhục ở Thẩm gia nữa, nên dứt khoát xé rách mặt, đại náo một trận trong phủ.
Thẩm Hề Lan đã hiểu rõ tình hình, chuẩn bị sẵn sàng để thực hiện nhiệm vụ.
"Không cần dời ngày, chính là hôm nay!"
Xe ngựa xóc nảy suốt quãng đường, cuối cùng cũng tới Thẩm phủ.
Thẩm Hề Lan vén rèm xe, lướt nhìn vẻ mặt vồn vã đón chờ của Thẩm phụ và Đại phu nhân, nàng vịnh tay Xuân Đào chậm rãi bước xuống xe.
Thẩm phụ nghếch đầu tìm kiếm tung tích của Tiêu Yến, sau khi thấy chỉ có một mình Thẩm Hề Lan, sắc mặt ông ta lập tức sa sầm xuống, chất vấn: "Tại sao chỉ có một mình ngươi về? Vương gia đâu?"
"Vương gia đang tĩnh dưỡng trong phủ, không tiện đi lại."
"Hồ đồ! Ngày hồi môn làm gì có đạo lý Vương phi lại đi một mình, chẳng lẽ ngươi đã chọc giận Vương gia, khiến ngài ấy không muốn đi cùng? Ngươi thật chẳng biết giữ chút thể diện nào cho Thẩm gia ta cả!" Thẩm phụ nghiêm giọng quát mắng.
Thẩm Hề Lan nhíu mày, không vui đáp: "Con về một mình thì đã sao? Vương gia vừa mới gặp nạn trở về, hoàng thượng đã hạ chỉ lệnh ngài ấy ở phủ tĩnh dưỡng, mọi người cứ nhất quyết đòi ngài ấy phải đi, chẳng lẽ là muốn kháng chỉ sao?"
Thẩm phụ không ngờ Thẩm Hề Lan dám cãi lại, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
"Láo xược! Ngươi ăn nói với lão gia như thế đấy à?" Đại phu nhân nhân cơ hội đ.â.m thọc.
Xuân Đào lo lắng, định lên tiếng bênh vực chủ t.ử, Thẩm Hề Lan liền đưa mắt ra hiệu trấn an nàng đừng nói gì.
Thẩm phụ liếc thấy có người qua đường đứng lại xem, biết rõ không nên làm ầm ĩ bên ngoài, liền quát lớn một tiếng dẫn mọi người vào trong.
