Sau Khi Xuyên Thành Phế Vật, Vạn Thú Đều Gọi Ta Là Chủ Nhân - Chương 11 (kết)
Cập nhật lúc: 30/07/2026 14:03
Một pho tượng khắc họa tư thế kiêu hãnh của Lạc Chiêu Nhan, đôi mắt ngẩng cao.
Một pho tượng khắc họa dáng vóc ngạo nghễ của Dung Mặc, tay nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm.
Mỗi ngày, vô số tu sĩ và đệ t.ử từ khắp nơi trên đại lục đều rầm rộ kéo đến dâng hương, nghiêng mình thành kính.
Giữa đám đông dâng hương, bốn bóng người chậm rãi bước đến gần pho tượng.
Cố Trường Phong khoác trên mình đạo bào Viện trưởng, tay cầm chiếc quạt xếp, phong thái điềm tĩnh vững vàng. Hắn nay đã là vị Viện trưởng trẻ tuổi nhất trong lịch sử Thiên Khư Thánh Viện.
Tần Mặc ôm thanh kiếm gỗ sau lưng, đôi mắt trầm lặng sâu sắc. Hắn hiện tại là Đại Tông Sư Trận Pháp danh tiếng lẫy lừng, được các đại tông môn tranh nhau trải t.h.ả.m đỏ mời về.
Ninh Sơ Nguyệt mặc bộ y phục màu xanh dịu mát, đeo chiếc túi d.ư.ợ.c bên hông. Nàng đã trở thành vị Thánh Y nổi danh khắp đại lục, cứu sống hàng ngàn tu sĩ.
Bách Lý Tuân ôm linh kiếm đứng khoanh tay, khí thế sắc bén như kiếm ra khỏi bao. Hắn chính là Kiếm Chủ trẻ tuổi nhất của Bách Lý gia.
Bốn người họ vẫn giữ đúng lời thề năm xưa. Mỗi năm, đúng vào ngày đại chiến kết thúc, cả bốn đều gác lại mọi sự để trở về trước pho tượng.
Họ đứng lặng im giữa đại điện, ánh mắt dõi nhìn lên hai bức tượng đá.
Năm nào cũng vậy, họ chỉ im lặng chờ đợi trong tuyệt vọng.
"Đong——"
Tiếng chuông cổ của Thiên Khư Thánh Viện cất lên vang vọng cả không gian. Lễ tưởng niệm chính thức bắt đầu.
Hàng vạn tu sĩ và đệ t.ử tập trung trước quảng trường, đồng loạt cúi đầu mặc niệm.
Cố Trường Phong đứng trên đài cao, giọng nói trầm hùng dội qua linh lực, đọc lại từng chiến công oai hùng của trận chiến Ma Vực năm xưa.
Đúng lúc tiếng đọc vừa dứt.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Mặt đất dưới chân mọi người bất ngờ chấn động kịch liệt.
Từ phía ngoài thành trì, vô số tiếng thú gầm dội lên xé rách mây mù, vang vọng gầm vang cả vòm trời.
Toàn bộ tu sĩ trên quảng trường hoảng hốt, dồn dập rút binh khí: "Có chuyện gì vậy?! Yêu thú công thành sao?!"
Nhưng không một con linh thú nào ra tay tấn công.
Hàng vạn linh thú đủ mọi cấp bậc từ bốn phương tám hướng kéo đến như thủy triều, vây kín bên ngoài thành trì.
Đi đầu là thần thú Xích Ly khổng lồ rực lửa.
Trước sự kinh ngạc của hàng vạn người, toàn bộ đàn linh thú đồng loạt hạ thấp đầu, phục phủ ngoan ngoãn xuống mặt đất.
Toàn bộ thành trì nín thở, ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cố Trường Phong nhìn về phía cổng thành, khóe môi khẽ cong lên một nét cười nhẹ nhõm:
"Họ về rồi."
Giữa biển linh thú đang quỳ rạp, hai bóng người từ từ bước qua lối đi mở sẵn.
Một thân trang phục gọn gàng, ánh mắt rạng rỡ. Một thân hắc y cao ráo, khí tức thâm trầm dịu dàng.
Lạc Chiêu Nhan.
Dung Mặc.
Cả quảng trường Thiên Khư Thánh Viện c.h.ế.t lặng trong tích tắc.
Ninh Sơ Nguyệt đ.á.n.h rơi lọ đan d.ư.ợ.c trên tay, giọt nước mắt vỡ òa lăn dài trên gò má.
Bách Lý Tuân giật mình quay mặt đi chỗ khác, lặng lẽ giơ tay lau nhanh khóe mắt đỏ gầu.
Cố Trường Phong lắc quạt, bật cười mắng nhỏ:
"Hai người các ngươi... đúng là biết cách làm người khác lo thắt ruột thắt gan."
Dung Mặc khẽ gật đầu chào mọi người.
Lạc Chiêu Nhan bước tới trước mặt đồng đội, đôi mắt cong lên thành nụ cười tươi tắn:
"Xin lỗi."
"Đã để mọi người phải đợi lâu."
Dung Mặc chậm rãi bước lên một bước trước mặt Lạc Chiêu Nhan.
Hắn vươn tay, mở lòng bàn tay ra. Nằm trong tay hắn chính là chiếc trâm gỗ đào mạc mạc mà nàng từng đ.á.n.h rơi trên chiến trường ba năm trước, nay đã được hắn lau chùi sáng bóng.
Dung Mặc nâng chiếc trâm lên, đôi mắt đen thẫm nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nói trầm thấp đầy chân thành:
"Lần này..."
"Nàng có bằng lòng gả cho ta không?"
Lạc Chiêu Nhan nhìn chiếc trâm, rồi nhìn gương mặt hắn, bật cười rực rỡ:
"Đã để chàng bắt ta đợi suốt ba năm qua."
"Không gả cho chàng thì còn gả cho ai nữa?"
"Húuuu!"
Toàn bộ quảng trường lập tức bùng nổ trong tiếng reo hò, chúc phúc nồng nhiệt của hàng vạn người.
Thiên Khư Thánh Viện lập tức quyết định đứng ra đứng ra cử hành một đại hôn vô tiền khoáng hậu cho hai người.
Thiệp mời được phát đi, khắp năm châu bốn biển dồn dập gửi linh bảo, cờ hoa chúc mừng. Vạn thú tự nguyện túc trực canh giữ bên ngoài thành trì ba ngày ba đêm.
Cả thiên hạ cùng chung một niềm vui viên mãn.
Đêm tân hôn.
Sau khi tiệc rượu rộn rã lắng xuống, Đội Trục Nhật lần đầu tiên sau ba năm ngồi lại đầy đủ quanh một bàn tiệc nhỏ ở hậu viện.
Cố Trường Phong rót đầy chén rượu, giơ cao lên không trung, ngửa đầu cười lớn:
"Ngày ấy..."
"Ai mà ngờ được một cái đội Trục Nhật toàn những kẻ bị coi thường, bị gọi là phế vật với dị biệt..."
"Lại có thể đứng ra cứu vãn cả thiên hạ cơ chứ!"
Mọi người cùng nâng chén, tiếng cụng ly giòn giã vang vọng dưới ánh trăng thanh.
Không còn chiến tranh tàn khốc. Không còn sinh ly t.ử biệt.
Chỉ còn lại những người bạn đã từng cùng nhau thề nguyện, cùng nhau bước qua ranh giới sống c.h.ế.t.
Lạc Chiêu Nhan tựa đầu vào vai Dung Mặc, mỉm cười nhìn bầu trời đêm đầy sao sáng.
Sau đại hôn, Lạc Chiêu Nhan dứt khoát từ chối danh hiệu Thần Chủ chí cao mà thế gian xưng tụng.
Dung Mặc cũng buông bỏ toàn bộ quyền lực, giao lại Cửu Tiêu Thần Điện cho các trưởng lão quản lý.
Họ chọn từ bỏ những cuộc tranh giành quyền lực tốn sức.
Hai người dắt tay nhau, thong dong ngao du khắp mọi nẻo đường của Huyền Linh đại lục.
Họ đi qua những vùng đất từng nhuốm m.á.u chiến đấu, ghé thăm những ngôi làng, những con người từng được họ dốc lòng cứu giúp năm xưa.
Đi đến đâu, họ cũng nhận lại những nụ cười ấm áp và sự bình yên trọn vẹn.
Trước cổng Thiên Khư Thánh Viện.
Một tấm bia đá mới bằng ngọc thạch trắng được dựng lên bên cạnh hai pho tượng.
Trên bia không hề khắc ghi những chiến công giật gân, tốn hao vô số lời lẽ.
Nó chỉ vẻn vẹn khắc một đoạn chữ ngắn gọn, giản dị:
"Có người từng gọi nàng là phế vật."
"Có người từng gọi hắn là ma đầu."
"Nhưng cuối cùng..."
"Chính hai người ấy đã cứu vãn cả Huyền Linh đại lục."
Trời hừng sáng.
Lạc Chiêu Nhan và Dung Mặc nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, chậm rãi bước đi về phía đường chân trời xa xăm, nơi ánh mặt trời ấm áp đang nhô lên.
Thần thú Xích Ly vung cánh, cùng vạn thú lặng lẽ rảo bước đi theo sau bóng lưng hai người.
Ánh nắng vàng trải dài rực rỡ trên con đường phía trước.
Hành trình của họ vẫn chưa dừng lại.
Chỉ là từ nay về sau, thế gian này sẽ không còn chiến tranh và đau thương nữa.
Một truyền thuyết vĩ đại khép lại.
Một thời đại mới thanh bình chính thức bắt đầu.
Còn câu chuyện về Lạc Chiêu Nhan và Dung Mặc...
Về sau, được người đời sau truyền tụng lại bằng một câu ngắn gọn:
"Nàng cứu hắn. Hắn cứu thiên hạ. Còn họ, cứu cả một thời đại."
— HOÀN —
Chân thành cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác. Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
ĐÍCH NỮ ĐỘC Y: NGƯỜI LY VƯƠNG MUỐN CƯỚI
Ta từng vì một câu "tuyệt không hối hận", mà đ.á.n.h đổi cả mạng sống.
Quỳ ba ngày trước từ đường để giữ hôn ước.
Thức trắng đêm nghiên cứu y thuật, chữa đôi chân đã tàn phế của hắn.
Cuối cùng, công lao thuộc về muội muội.
Tội danh lại thuộc về ta.
Ngày hắn mặc hỷ phục cưới người khác, cũng là ngày ta bị ép ký thư nhận tội, cắt đứt cổ tay rồi c.h.ế.t trong viện hoang.
Mở mắt lần nữa.
Ta trở về ba tháng trước tất cả bi kịch.
Lần này, ta không cứu nhầm người.
Ai nợ ta, ta sẽ tự tay đòi lại.
Kẻ cướp công, ta khiến nàng thân bại danh liệt.
Kẻ phụ bạc, ta khiến hắn quỳ xuống cầu xin.
Còn người từng đứng sau lưng thao túng tất cả...
Ta sẽ lột sạch từng lớp mặt nạ của bọn họ.
Kiếp này, ta không còn là quân cờ để người khác định đoạt số phận.
Ta sẽ cầm kim trong tay, chữa người đáng cứu, g.i.ế.c kẻ đáng c.h.ế.t.
Và tự mình chọn lấy người xứng đáng đồng hành đến hết một đời.
