Sau Khi Xuyên Thành Phế Vật, Vạn Thú Đều Gọi Ta Là Chủ Nhân - Chương 8
Cập nhật lúc: 30/07/2026 14:03
"Khặc khặc..."
Một tiếng cười lạnh lẽo, ma mị từ trong bóng tối sâu thẳm của thần điện bỗng nhiên vang vọng.
Một bóng người bọc trong làn ma khí tím thẫm chậm rãi bước ra từ sau lưng pho tượng đá.
Hắn nhếch môi, ánh mắt tràn ngập sự coi thường nhìn xuống tất cả:
"Hàng ngàn năm rồi... Bản thần cuối cùng cũng chờ được ngày này. Gọi ta là U Minh Thần."
Cố Trường Phong giương quạt cảnh giác: "U Minh Thần?"
U Minh Thần cười nhạt, tự hào xòe tay:
"Tất cả những gì các ngươi trải qua chỉ mới là sự bắt đầu. Đại trận hút linh lực trong bí cảnh Thái Cổ? Là do ta bố trí. Ma tộc rối loạn nhiều năm nay? Là do ta thao túng. Ngay cả lòng tham và sự đố kỵ tàn độc của con ranh Lạc Thanh Dao... cũng là do ta dẫn dắt."
Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng điên cuồng:
"Mục đích duy nhất của bản thần... chính là phá vỡ phong ấn, trở lại nhân gian!"
"Xuy!"
Từ phía sau U Minh Thần, Lạc Thanh Dao vội vã chạy ra. Nàng ta sùng bái quỳ sụp xuống đất, giọng nói tràn ngập sự tự hào, cầu xin ban thưởng:
"Thần thượng! Ta đã làm đúng như lời ngài dặn! Ta đã đưa họ tới đây! Xin ngài ban thưởng linh lực và sự bất t.ử cho ta!"
U Minh Thần cúi đầu nhìn nàng ta, nụ cười trên môi biến thành sự giễu cợt tàn nhẫn:
"Ban thưởng? Ngươi thật sự nghĩ mình là công thần sao?"
Lạc Thanh Dao khựng lại: "Thần thượng... ý ngài là sao?"
"Ngươi chỉ là một quân cờ ngu ngốc và hèn hạ mà thôi."
U Minh Thần lạnh lùng thốt ra từng chữ:
"Tất cả những gì ngươi làm, từ việc lấy đi linh cốt của Lạc Chiêu Nhan cho đến việc đẩy nó xuống vực... chẳng qua chỉ để làm suy yếu phong ấn này từng chút một. Bản thân ngươi, chưa từng có chút giá trị nào."
Lạc Thanh Dao ngơ ngác, mặt cắt không còn một giọt m.á.u.
"Không... Không thể nào! Ngài đã hứa với ta!"
Nàng ta điên cuồng gào lên, lao về phía U Minh Thần.
U Minh Thần phất mạnh tay áo.
"Ầm!"
Một luồng ma khí đ.á.n.h thẳng vào n.g.ự.c Lạc Thanh Dao. Nàng ta phun ra một ngụm m.á.u tươi, thân hình văng mạnh vào cột đá khổng lồ rồi ngã gục, không còn nhúc nhích.
Thế nhưng, không một ai quan tâm đến nàng ta nữa.
"Á——!"
Dung Mặc đột ngột ôm lấy đầu, quỳ sụp xuống sàn đá.
Những đường ma văn sẫm màu trên cơ thể hắn bùng phát cuồng loạn, lan nhanh như vết nứt trên gốm sứ, phủ kín từ cổ lên đến tận nửa gò má.
U Minh Thần cất tiếng cười lớn rúng động cả thần điện:
"Dung Mặc! Ngươi vốn dĩ chỉ là một vật chứa Ma Thần do ta tạo ra! Bao năm qua ngươi dùng ý chí nhân loại để chống lại số mệnh, không thấy nực cười sao?!"
"Rắc! Rắc!"
Phong ấn áp chế sâu trong cơ thể Dung Mặc vỡ tan tành.
Lạc Chiêu Nhan biến sắc, không ngần ngại lao thẳng về phía hắn: "Dung Mặc!"
"Tránh ra!" Dung Mặc gầm lên khàn đục, hai mắt vằn lên từng tia m.á.u: "Chiêu Nhan... mau tránh xa ta ra!"
Nói chưa hết câu.
Sắc đen trong mắt hắn hoàn toàn tan biến, bị nhường chỗ cho một màu đỏ thẫm điên dại, khát m.á.u.
Dung Mặc đã mất khống chế hoàn toàn.
Hắn đứng dậy, ma khí hủy thiên diệt địa bùng nổ quanh thân, không còn nhận ra bất kỳ ai trước mặt.
"Ngăn hắn lại!" Cố Trường Phong gào lên.
Bách Lý Tuân vung kiếm lao tới trước tiên, nhưng chưa kịp chạm vào tà áo Dung Mặc đã bị một luồng ma khí chấn bay ra xa, đập mạnh vào tường văng ra m.á.u.
Cố Trường Phong cùng Tần Mặc c.ắ.n răng hợp sức, một người tung phong bão, một người giăng trận pháp liên hoàn để kiềm chế bước chân hắn.
Ninh Sơ Nguyệt liều mạng chạy quanh liên tục rải d.ư.ợ.c cứu chữa cho Bách Lý Tuân.
Nhưng ma khí của Dung Mặc quá ngợp. Không một ai có thể tiếp cận hắn trong bán kính mười thước.
Trừ Lạc Chiêu Nhan.
Nàng gạt bỏ mọi sự cản trở của đồng đội, từng bước từng bước đi thẳng về phía nam nhân đang điên cuồng giữa đại điện.
"Dung Mặc."
Nàng cất tiếng gọi, giọng nói bình thản đến lạ kỳ.
Dung Mặc khựng lại giữa không trung. Thanh kiếm mang theo ma khí trong tay hắn run lên nhẹ.
Đôi mắt đỏ thẫm tàn sát của hắn dường như xuất hiện một thoáng đẫn đờ.
Mọi người nín thở, tưởng như lý trí của hắn đã quay về.
"Hừ." U Minh Thần trên đài cao khẽ b.úng tay.
"Bụi!"
Ma khí tàn tợn lập tức bộc phát ép c.h.ặ.t tâm trí Dung Mặc.
Dung Mặc vung tay.
Lưỡi kiếm sáng quắc nhuốm đen ma khí rút ra, đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c Lạc Chiêu Nhan.
"Phập!"
Máu tươi b.ắ.n ra nhuộm đỏ lưỡi kiếm lạnh ngắt, nhỏ giọt xuống sàn đá.
Cả Ma Vực tĩnh lặng như tờ.
Cố Trường Phong trợn tròn mắt hét lên: "Chiêu Nhan!"
Dung Mặc nhìn lưỡi kiếm trong tay mình, rồi nhìn vết m.á.u tươi đang loang ra trên áo trắng của nàng.
Sâu trong đôi mắt đỏ thẫm điên dại của hắn đột ngột thoáng qua một sự đau đớn, dằn dỗi đến xé lòng.
Lạc Chiêu Nhan không lùi bước, cũng không gục xuống.
Giọt m.á.u tươi của nàng từ vết thương chảy dài xuống, nhỏ tí tách xuống đường trận văn cổ phong ấn dưới sàn đá.
"Tí. Tách."
Ngay khi giọt m.á.u thấm vào trận văn, toàn bộ thần điện Thái Cổ rung chuyển dữ dội!
"Ống——!"
Đồng thuật trong mắt Lạc Chiêu Nhan tự động khai mở.
Hai mắt nàng hóa thành màu đỏ rực như mặt trời ch.ói lọi, xé tan mọi Ma khí u uất trong điện.
Vô số phù văn viễn cổ bằng vàng kim từ hư không hiện ra, xoay chuyển dồn dập trên bầu trời Ma Vực.
"Ngao!"
Xích Ly ở bên ngoài phủ phục xuống đất.
Toàn bộ hàng vạn yêu thú, ma thú trong khắp vùng hoang mạc Ma Vực đồng loạt quỳ rạp xuống, cúi đầu run rẩy.
U Minh Thần trên đài cao lần đầu tiên biến sắc kịch liệt, đứng bật dậy: "Cái gì?! Khí tức này..."
Trong khoảnh khắc Huyết Đồng thức tỉnh lần thứ hai, một dòng thác ký ức xa xưa cuồn cuộn tràn về trong tâm trí Lạc Chiêu Nhan.
Nàng nhìn thấy chính mình từ hàng ngàn năm trước.
Một nữ t.ử khoác trên mình thần bào kiêu hãnh đứng giữa thiên địa, vạn thú thần phục dưới chân, tay cầm thần kiếm chĩa thẳng vào U Minh Thần thời thượng cổ.
Trận đại chiến phong ấn Ma Vực năm xưa hiện lên rõ ràng từng chi tiết.
Nàng cuối cùng đã hiểu.
Mọi cuộc gặp gỡ, mọi sự phản bội, mọi đau thương hôm nay... đều đã được sắp đặt chính xác từ hàng ngàn năm trước!
Lạc Chiêu Nhan chậm rãi ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ như m.á.u tỏa ra uy áp chí cao vô thượng, khí tức trên người nàng hoàn toàn thay đổi, lột xác thành một vị thần cai trị thiên địa.
Nàng nhìn thẳng vào U Minh Thần trên đài cao, khóe môi khẽ cong lên một nét cười lạnh lẽo:
"Ta nhớ ra rồi."
U Minh Thần run rẩy, vô thức lùi lại nửa bước.
Lần đầu tiên sau ngàn năm.
Trong đôi mắt tàn độc của hắn xuất hiện vẻ sợ hãi tột cùng.
