Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 124
Cập nhật lúc: 23/03/2026 03:07
Nói là đi điều tra nguyên nhân dân chúng mất tích, nhưng thực chất chỉ là cái cớ để thân truyền đệ t.ử làm quen với môi trường nhân gian trước thôi.
Nếu không, chỉ là vài vụ mất tích lẻ tẻ, mấy vị tiên gia ngao du trần thế giải quyết trong một nốt nhạc là xong, cần gì phải huy động toàn bộ thân truyền đệ t.ử của Tứ đại tông môn cơ chứ?
Mục đích ban đầu của tứ tông là coi như đợt này cho đám nhỏ đi xả hơi.
Cứ để chúng thoải mái thích nghi và vui chơi ở nhân gian một thời gian, đợi khi bí cảnh Viễn Cổ Chiến Trường mở cửa, chắc chắn sẽ lại vất vả một phen.
Thế nhưng, điều mà tất cả mọi người không ngờ tới là, một vụ mất tích cỏn con lại làm dấy lên một cơn sóng gió tày trời.
Trong nguyên tác, thị trấn mà họ sắp đến tên là Phú Bình trấn.
Sở dĩ người dân liên tục biến mất, là do nơi đó nằm gần một khu nghĩa địa của hoàng thành, âm khí dày đặc, cực kỳ thích hợp cho quỷ tu luyện tập, nên đã lọt vào tầm ngắm của một tổ chức quỷ tu mang tên Hắc Nha giáo.
Quỷ tu ở nhân gian tu vi lẹt đẹt, vốn dĩ chẳng có gì đáng ngại. Theo lý mà nói, đám thân truyền đệ t.ử dư sức nhận ra chân tướng và ra tay dọn dẹp sạch sẽ.
Nhưng điều trái ngang là, kẻ cầm đầu Hắc Nha giáo lại là một nữ quỷ tu Nguyên Anh hậu kỳ, kẻ đã lăn lộn nhiều năm trong giới tu chân.
Bởi từng sống ở tu chân giới, lại thạo tin tức, ả ta thừa biết một luật lệ chí mạng dùng để trói buộc đám đệ t.ử tông môn xuống trần lịch luyện.
Đó là, cấm tuyệt đối việc sử dụng linh khí lên người phàm.
Trước khi hạ phàm, họ bị ép phải đeo một khối ngọc bài. Nếu ngọc bài phát hiện họ dùng linh khí lên người thường, nó sẽ lập tức báo động về Thiên Cơ Các và tông môn.
Linh khí của những đệ t.ử đó không chỉ bị ngọc bài tự động phong ấn, mà khi về tông họ còn phải chịu phạt nặng.
Lợi dụng quy luật này, nữ quỷ tu đã xúi giục Hắc Nha giáo thu nạp rất nhiều người phàm trà trộn vào giáo phái. Vừa làm vỏ bọc hoàn hảo, vừa có thể đem đi hiến tế khi cần.
Còn đám thân truyền của các đại tông môn, vốn là những cục cưng được nâng như nâng trứng, đắp đầy tài nguyên mà lớn lên, làm sao thấu hiểu được sự xảo quyệt của chốn hồng trần.
Đám thanh niên ngựa non háu đá này vừa chạm trán Hắc Nha giáo, chỉ trong chớp mắt đã bị tóm gọn cả lũ.
Bọn Hắc Nha giáo cũng ranh ma, suốt quá trình chỉ để người phàm ra tay, khiến đám thân truyền chịu sự trói buộc của ngọc bài, không thể thi triển linh khí cũng không thể chống trả người phàm.
Kết cục, toàn bộ đám thân truyền đều rơi vào cảnh cá nằm trên thớt.
Nữ quỷ tu Nguyên Anh kia nghe tin, liền lặn lội từ tu chân giới xuống, định bụng đem đám thân truyền này hiến tế toàn bộ.
Ngay tại khoảnh khắc đó, Lăng Vũ đã dũng cảm bước ra, vừa khóc lóc t.h.ả.m thiết vừa dõng dạc tuyên bố tự nguyện biến thành lò đỉnh cho nữ quỷ tu, cầu xin ả buông tha cho các đồng môn.
Hành động này quả thực đã lấy đi không ít nước mắt và sự cảm phục của các thân truyền đệ t.ử có mặt tại đó.
Trong số những kẻ bị lay động, có cả Đoạn Vân Chu.
Đại sư huynh của nàng cũng chính tại nơi này đã âm thầm trao gửi trái tim cho Lăng Vũ, và trở thành kỳ phùng địch thủ nặng ký nhất của Phương Trục Trần, sánh ngang với Lâm Hạ trong danh sách "Nam phụ si tình" dưới con mắt của Lăng Miểu.
Tất nhiên, kết cục cuối cùng là nữ quỷ tu kia chẳng thể biến Lăng Vũ thành lò đỉnh.
Lăng Vũ được một món pháp khí mang theo bên người cứu mạng.
Phương Trục Trần vì cứu Lăng Vũ, đã hợp sức cùng Đoạn Vân Chu và hai vị thủ tịch khác, c.ắ.n răng chịu đựng nỗi đau xé thịt khi bị ngọc bài áp chế linh khí, tiêu diệt nữ quỷ tu.
Cả hai cuối cùng cũng bị phản phệ nghiêm trọng. May mắn là trưởng lão và chấp sự của Thiên Cơ Các có mặt kịp thời, cho họ uống đan d.ư.ợ.c mới vượt qua được cửa t.ử.
Đây là một dấu mốc quan trọng giúp Lăng Vũ thâu tóm lòng người.
Do phần lớn đệ t.ử đều mang ơn ả, nên trong bí cảnh Viễn Cổ Chiến Trường, ai nấy đều xúm vào giúp đỡ, tạo điều kiện cho ả lấy được thanh bản mệnh kiếm – Phi Sương Kiếm.
Lăng Miểu lướt nhanh lại toàn bộ cốt truyện, rồi đưa mắt nhìn bốn người đang đứng trước mặt, thầm tính toán trong đầu.
Nếu nàng có thể câu giờ, khiến các sư huynh bỏ lỡ sự kiện đó, tránh được việc bị trói ở đó vào cái lúc nữ quỷ tu dọa nạt đám đệ t.ử, thì chắc là ổn thỏa thôi nhỉ.
Dù sao thì, Lăng Vũ vẫn cứ nổi đình nổi đám, bớt đi ba kẻ cuồng si trong hậu cung chắc cũng chẳng sao đâu.
Nghĩ vậy, Lăng Miểu liền cất giọng bằng cái vẻ non nớt trẻ con.
"Các sư huynh, muội chưa muốn xuống nhân gian vội đâu, nửa năm qua muội sống khổ quá rồi, không thể để muội chơi bời thêm mấy bữa hẵng làm nhiệm vụ được sao? Đằng nào người của các tông khác cũng đi hết rồi mà."
