Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 130

Cập nhật lúc: 23/03/2026 03:08

Đoạn Vân Chu bổ nhào xuống với tốc độ ch.óng mặt, thu kiếm ngay giữa không trung, vất vả lắm mới đón gọn được Lăng Miểu, lộn một vòng trên không rồi tiếp đất đứng vững.

Ba người còn lại cũng hạ cánh theo, cả bọn đáp xuống một khu rừng cách ranh giới không xa.

Đoạn Vân Chu nhíu c.h.ặ.t đôi mày, trong ánh mắt vẫn còn vương vấn sự lo lắng chưa tan: "Sao tự dưng lại nhảy xuống thế? Trong người thấy khó chịu sao?"

"Vâng."

Lăng Miểu gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó lại thành một cục.

"Khó chịu lắm, muội thấy chỗ nào cũng đau."

Nàng đã cất công tính toán kỹ lưỡng rồi, theo như nguyên tác, ả nữ quỷ tu kia vừa xuất hiện đã mạnh miệng tuyên bố muốn đem toàn bộ thân truyền đi hiến tế cho quỷ vương, và sau đó mới dẫn đến những chuỗi diễn biến giật gân phía sau.

Các đệ t.ử tông môn đều để lại hồn đăng tại bổn tông, nếu như bản thân họ gặp nguy hiểm tính mạng, thì hồn đăng ắt sẽ sinh ra phản ứng.

Ở thời điểm hiện tại, hoàn toàn không có tông môn nào rục rịch động tĩnh cử người xuống nhân gian ứng cứu, Nguyệt Hoa tông cũng vô cùng an tâm thả bọn họ đi.

Điều này minh chứng một điều, vào giờ phút này ả nữ quỷ tu kia, mười phần thì chín phần vẫn đang lảng vảng ở tu chân giới, chưa hề hạ phàm xuống nhân gian.

Lăng Miểu đã tính toán cả rồi.

Nếu họ có thể đ.á.n.h chặn ả nữ quỷ tu ngay tại đây, thì Lăng Vũ sẽ hết cửa diễn màn kịch đại nghĩa diệt thân, xả thân cứu người trước mặt Đoạn Vân Chu.

Thế này cũng có thể coi là cứu nước bằng đường vòng nhỉ.

Dù sao thì, miễn đạt được mục đích cuối cùng là được.

Hơn nữa, nơi này vẫn chưa ra khỏi ranh giới tu chân giới, với thực lực Nguyên Anh trung kỳ của Đoạn Vân Chu, chạm trán với ả nữ quỷ tu kia chưa chắc đã chịu lép vế.

Bọn quỷ tu tu luyện toàn dựa vào tà môn oai đạo, căn bản không thể so bì với đệ t.ử chính đạo từng bước đi lên vững chãi.

Nghĩ thông suốt một lượt, vẻ mặt đau đớn trên mặt Lăng Miểu lại diễn sâu thêm vài phần.

Lăng Miểu vốn dĩ từ lúc ra khỏi bí cảnh đã gầy đi trông thấy, giờ khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó lại, trông có vẻ đau đớn lắm, nhìn mà thấy thương.

Đoạn Vân Chu và bọn họ trước đây đã từng xuống nhân gian lịch luyện vài lần, giờ hắn mới sực nhớ ra nhân gian và tu chân giới khác biệt rất lớn.

Tình trạng của Lăng Miểu lại khá đặc thù, có lẽ cơ thể sẽ nhạy cảm hơn bình thường.

Bây giờ đã đến ranh giới, không khí đã bắt đầu lẫn lộn chút hơi thở của nhân gian, có lẽ muội ấy chưa kịp thích ứng.

Đoạn Vân Chu lên tiếng: "Là do huynh suy xét chưa chu toàn, vậy chúng ta tạm thời nghỉ ngơi tại đây, đợi tiểu sư muội thích ứng tàm tạm rồi hẵng vượt qua ranh giới."

Và thế là, trong hai ngày tiếp theo, Tiểu Miểu lần lượt trải qua các triệu chứng đau bụng, đau lưng, đau thận, đau cả ngón chân, tóm lại là kéo dài thời gian, nhất quyết không chịu nhúc nhích.

Cuối cùng, vào buổi chiều ngày thứ hai, một toán người lọt vào tầm nhìn của họ. Cả đám đều vận y phục màu tối, chính giữa còn có người khiêng một cỗ kiệu.

Lăng Miểu vừa liếc thấy trận thế đó, liền lập tức quên đi cái điệu bộ bệnh tật ốm yếu ban nãy, thoắt cái đã nhảy bật dậy từ trên chiếu.

"Mau trốn đi!"

Mấy người còn lại dĩ nhiên cũng nhận ra toán người đang tiến lại gần, vốn dĩ đã cảnh giác đứng lên, vào tư thế phòng ngự.

Thấy hành động của Lăng Miểu, họ đều ngơ ngác nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo, trèo tót lên cây trốn.

Toán người này, ngoài cỗ kiệu ở giữa, bốn tên phu kiệu, còn có hai gã tùy tùng đi theo sau.

Đoạn Vân Chu cau mày, khẽ nói: "Thế mà lại là một đám quỷ tu? Bọn chúng đây là... muốn xuống nhân gian sao?"

Quỷ tu muốn xuống nhân gian, đâu có dễ dàng như đệ t.ử chính đạo bọn họ.

Lời Đoạn Vân Chu vừa dứt, một tấm khăn che mặt màu đen đã được nhét vào tay hắn.

Lăng Miểu vừa phát khăn che mặt cho mọi người, vừa phấn khích reo lên: "Mau đeo lên đi, chúng ta cùng nhau làm chút chuyện kích thích nào!"

Bạch Sơ Lạc cầm tấm khăn che mặt đen ngòm với vẻ cạn lời.

"Tiểu sư muội à, chúng ta đường đường là đệ t.ử chính đạo cơ mà! Đeo cái thứ này làm gì?"

Lăng Miểu lườm hắn một cái, cúi gằm mặt xuống vẻ tủi thân, thậm chí còn sụt sịt mũi.

"Nhưng mà cái này là muội tốn bao nhiêu công sức mới làm xong... Vậy để muội tự đeo một mình..."

"..."

Đợi toán người kia đến gần.

Dưới sự dẫn dắt của Đoạn Vân Chu, mấy người đều đã bịt mặt đen kín mít, uống đan d.ư.ợ.c che giấu khí tức, bám c.h.ặ.t trên cành cây quan sát nhất cử nhất động của chúng.

Huyền Tứ: "Trông bọn ta y hệt một đám thổ phỉ..."

Lăng Miểu: "Bọn ta đ.á.n.h giáp lá cà với chúng luôn!"

Bạch Sơ Lạc: "Chúng ta là đệ t.ử chính đạo, cứ thế lao ra đ.á.n.h người ta e là không hay cho lắm?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.