Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 133
Cập nhật lúc: 24/03/2026 01:02
Ừm, chả hiểu cái mô tê gì.
Hết cách rồi, chênh lệch cảnh giới quá lớn, trận chiến của hai cao thủ Nguyên Anh lọt vào mắt nàng chỉ còn lại những tàn ảnh v.út qua chớp nhoáng.
Nàng đành chuyển sự chú ý sang ba tên quỷ tu còn lại trước mặt, cả ba đều ở mức Kim Đan kỳ.
Lâm Thiên Trừng và Bạch Sơ Lạc mỗi người bao thầu một tên.
Tên quỷ tu tùy tùng còn lại lia mắt sang Huyền Tứ, thấy hắn tay không tấc sắt, liền cười nhạt khinh bỉ.
"Hừ, Phù tu, hay là Khí tu?"
Nhìn cái dáng vẻ mỏng manh ốm yếu của hắn, chắc chắn không phải Thể tu rồi.
Thế thì dễ xơi rồi.
Xem ra nhiệm vụ nhàn hạ nhất đã rơi vào tay hắn.
Phù tu tuy nắm giữ vai trò chủ chốt trong các trận chiến nhóm, nhưng khi đ.á.n.h tay đôi lại hoàn toàn thất thế.
Bởi lẽ, Phù tu tuy lắm mưu nhiều kế, nhưng lại cần phải giữ khoảng cách an toàn mới có thể thi triển đòn tấn công. Chỉ cần áp sát đ.á.n.h cận chiến, không cho chúng có cơ hội vung bùa, thì cơ bản là dễ dàng đè bẹp.
Hắn rút kiếm khỏi vỏ, định bụng lao tới áp sát Huyền Tứ.
Nhưng ngay lúc đó, Huyền Tứ lại không hề tỏ ra hoảng hốt, "phạch" một tiếng mở toang cây quạt kim phấn, rồi ngồi xổm xuống nấp sau lưng cái con nhãi ranh vừa nãy giăng bẫy bọn hắn.
Huyền Tứ ngồi xổm mà vẫn cao hơn Lăng Miểu đang đứng một cái đầu, khung cảnh trông có vẻ hơi buồn cười, nhưng lại toát lên một vẻ hài hòa đến lạ lùng.
Cây quạt kim phấn che khuất nửa khuôn mặt Huyền Tứ, chỉ để lộ ra đôi mắt phượng, hắn đắc ý nhìn gã quỷ tu, giọng điệu cũng gợi đòn hết sức.
"Ngươi nhìn ta làm gì? Muốn đ.á.n.h ta à? Bước qua xác tiểu sư muội ta trước đã rồi tính!"
Lăng Miểu: "..."
"Cái gì?"
Gã quỷ tu thoáng ngơ ngác, rồi theo phản xạ nhếch mép cười khẩy, định bụng mỉa mai rằng tuy ngươi là một Phù tu, nhưng đường đường là một Kim Đan, sao lại hèn nhát lôi một đứa phế vật Luyện Khí kỳ ra làm bia đỡ đạn.
Thế nhưng, lời chế nhạo còn chưa kịp thốt ra, thì cái con nhãi Luyện Khí kỳ ở phía đối diện bỗng nhiên tung người lao thẳng về phía hắn.
Lăng Miểu lao nhanh đến sát gã quỷ tu, xoay người tung một cú đá xoáy uy lực.
Chiêu thức kỳ dị cùng luồng khí lưu mạnh mẽ khiến gã quỷ tu không khỏi giật mình, hắn vội vã lùi lại hai bước né đòn.
Ngay sau đó, hắn nghe thấy một tiếng động lớn vang lên.
Cú đá của Lăng Miểu trúng vào thân cây đại thụ phía sau chỗ gã quỷ tu vừa đứng, âm thanh va chạm chát chúa khiến người ta phải rợn tóc gáy.
Chỉ thấy thân cây to bằng hai người ôm, dưới sức ép của cú đá đã nghiêng hẳn sang một bên, phát ra những tiếng răng rắc giòn giã, rồi bất ngờ gãy gập làm đôi.
Gã quỷ tu chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng lại một phen chấn động, thầm nghĩ cái con nhãi này sao lại quái đản đến thế.
Hắn không dám khinh suất nữa, siết c.h.ặ.t thanh kiếm trong tay, lao thẳng về phía Lăng Miểu, không chút do dự bổ nhào xuống.
Sát khí ngút ngàn từ lưỡi kiếm của tên quỷ tu tuôn trào, chỉ trong chớp mắt đã chực chờ bổ thẳng xuống đỉnh đầu Lăng Miểu.
Tu vi của hắn đã đạt tới Kim Đan trung kỳ, mỗi lần đột phá một cảnh giới, tố chất cơ thể lại được cường hóa lên gấp bội, tốc độ di chuyển đương nhiên cũng được thăng hạng rõ rệt.
Lăng Miểu nét mặt nghiêm nghị.
Đấu trường sinh t.ử đâu phải trò đùa, đối phương nào có nương tay như Lê Bân trưởng lão, vừa không thèm vận linh khí lại còn cố tình hãm tốc độ để vờn nàng. Tên quỷ tu này vừa ra tay đã nhắm thẳng vào mạng nàng.
Dẫu rằng tốc độ của tên tùy tùng quỷ tu này chưa đến mức "hư ảo" như cao thủ Nguyên Anh kỳ, nhưng Lăng Miểu muốn tóm gọn bóng dáng hắn vẫn là một thử thách không nhỏ.
Đa phần, nàng phải chờ đến khi lưỡi kiếm của hắn sượt qua mặt mới kịp nhìn rõ và phản xạ lại.
Hai bên giao chiến, Lăng Miểu rõ ràng đang bị ép vào thế hạ phong, chỉ biết đỡ đòn.
Lúc này, nàng mới cay đắng nhận ra, bôn tẩu giang hồ, quả thực không thể thiếu một món v.ũ k.h.í vừa tay.
Tay không tấc sắt chống chọi với trường kiếm, lại còn thua kém đối phương tận hai cảnh giới, quả là khó xơi vô cùng.
Tuy nhiên, dù có hơi chật vật, Lăng Miểu cũng chẳng hề tỏ ra nao núng. Nàng vừa giữ bình tĩnh ứng phó, vừa liên tục ghi nhớ từng chiêu thức của tên quỷ tu, đồng thời bộ não cũng hoạt động hết công suất để tìm cách phản đòn.
Nàng vốn là người gặp mạnh càng mạnh.
Những trận đòn nhừ t.ử ở chỗ Lê Bân trưởng lão, tuyệt đối không phải là chịu đòn uổng phí.
Lăng Miểu lách mình né được một cú c.h.é.m trực diện của tên quỷ tu. Giây tiếp theo, nhãn cầu nàng còn chưa kịp đảo qua, cánh tay đã vung ra một đòn giáng mạnh vào thân kiếm, gạt phăng đường tấn công của hắn.
Lực đạo mạnh mẽ đến mức khiến tay tên quỷ tu tê rần, suýt chút nữa đ.á.n.h rơi cả thanh kiếm.
Hắn tái mặt lùi lại, bàng hoàng phát hiện ra con nhãi ranh này dường như đã bắt đầu bắt bài được đường hướng tấn công của hắn.
Mặc dù tốc độ của nàng không bằng hắn, nhưng sức mạnh lại bá đạo đến mức phi lý, và tần suất nàng đ.á.n.h chặn đòn tấn công của hắn ngày càng dày đặc.
Tình hình không ổn, phải tốc chiến tốc thắng!
Hắn gầm lên một tiếng, lấy đà lao thẳng về phía Lăng Miểu đ.â.m tới.
Nhưng Lăng Miểu lại không hề có ý định lùi bước.
Tên quỷ tu mừng rỡ trong bụng: Con ranh này, cuối cùng cũng kiệt sức rồi sao?
Đứng cách đó không xa, Huyền Tứ tinh mắt nhận ra sự khác thường, đầu ngón tay đã kẹp sẵn một tấm Kim Cương Phù, chuẩn bị xuất thủ cứu viện.
Tên quỷ tu lao sát lại gần, nhưng lại phát hiện trong mắt Lăng Miểu chẳng hề có lấy một tia hoảng sợ, ngược lại còn mang theo một sự thích thú như thể mọi chuyện đã an bài xong xuôi.
"Chiêu này của ngươi, đã xài đến lần thứ hai rồi đấy nhé."
Tên quỷ tu giật mình thon thót, "Cái gì?"
Chỉ thấy Lăng Miểu đột ngột cúi gập người, hai nắm đ.ấ.m với tốc độ sấm sét nện thẳng xuống mặt đất.
Sau tiếng va chạm rung trời lở đất, mặt đất thế mà lại bị nắm đ.ấ.m của tiểu nữ oa đập nứt toác ra thành nhiều khe rãnh.
Đất đá vỡ vụn, bụi mù mịt bay lên, tên quỷ tu theo phản xạ nhảy lùi lại, tiếp tục vung kiếm c.h.é.m về phía Lăng Miểu.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, hắn nhận ra Lăng Miểu đã xuất hiện ngay trước mặt mình ở khoảng cách chỉ vài tấc, dường như nàng đã nhảy lên chờ hắn sẵn ở đó từ trước.
Hai ánh mắt giao nhau trong vài tích tắc, ngay sau đó, bụng tên quỷ tu truyền đến một cơn đau dữ dội, cả người hắn như muốn bị x.é to.ạc làm đôi.
Trong khoảnh khắc thời gian như ngưng đọng, đôi mắt tên quỷ tu trợn trừng hết cỡ, gần như muốn lồi cả ra ngoài.
Con ranh này! Thế mà lại dám dùng đá sỏi vỡ ra từ cú đập đất để chặn đứng đường tiến công của hắn, rồi nhảy lên đón lõng, giáng cho hắn một cú đ.ấ.m trời giáng vào bụng.
Hòa cùng tiếng leng keng của hai chiếc vòng tay Lăng Miểu vừa rơi xuống đất, tên quỷ tu phun ra một ngụm m.á.u lớn, bay văng ra xa.
Hắn phải mất vài giây mới có thể gắng gượng ngồi dậy từ mặt đất.
Lực đạo từ cú đ.ấ.m của con nhóc đó mạnh đến mức phi lý, hắn cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn hết cả lên, đau đớn quặn thắt, xương sườn dường như cũng gãy mất mấy cái.
Hắn ngước đầu lên, khi hình bóng Lăng Miểu một lần nữa lọt vào tầm mắt, thân hình hắn lại không tự chủ được mà bắt đầu run rẩy bần bật.
Mắt thấy Lăng Miểu đang từng bước từng bước tiến về phía mình.
Con ranh này rõ ràng trên mặt chẳng có biểu cảm gì, nhưng hắn lại thấy nàng âm u đáng sợ đến cùng cực, chắc chắn là hắn đã bị đ.á.n.h đến mức sinh ra ảo giác rồi.
Tên quỷ tu vừa ho ra m.á.u, vừa lắp bắp mở miệng cầu xin, trong ánh mắt đã không còn chút khí thế hung hãn đòi c.h.é.m g.i.ế.c như lúc mới gặp.
