Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 145
Cập nhật lúc: 24/03/2026 01:03
Khoảng cách tối đa của sợi Khôi Lỗi Ti này rất ngắn, nếu rời xa quá ba mét, người đó lập tức hồn bay phách tán, c.h.ế.t ngay tắp lự.
Chiêu trò này thực chất chẳng khác mấy so với cách Đồng Mỗ điều khiển đám phu kiệu ở tu chân giới mà Lăng Miểu từng chứng kiến.
Điểm khác biệt duy nhất là hồn phách của đám phu kiệu kia đã bị Đồng Mỗ hiến tế, còn hồn phách của người dân địa phương trong dinh thự này thì vẫn còn nguyên vẹn.
Lý Phổ cùng đám quỷ tu dưới trướng đã dùng mánh khóe này để bắt bớ không ít tiên sư đem đi hiến tế.
Chỉ là dạo gần đây trong lúc vây bắt, có vài kẻ vùng vẫy khiến sợi dây thừng văng ra xa quá giới hạn, Khôi Lỗi Ti đứt đoạn, nạn nhân liền bỏ mạng.
Để tránh bị các tiên sư đến điều tra phát hiện ra dấu vết, chúng buộc phải lén lút phi tang những cái xác đó, chính điều này đã dẫn đến lời đồn đãi về những vụ mất tích bí ẩn.
Lăng Miểu nhớ lại quang cảnh lúc nãy trong đại sảnh.
Xem ra, những kẻ mang trên mình sợi dây thừng kia chính là người dân địa phương.
Mọi chuyện càng lúc càng rắc rối, nếu người rời khỏi sợi dây thừng quá ba mét sẽ c.h.ế.t ngay lập tức.
Vậy thì việc vừa bảo toàn tính mạng cho họ, vừa giải cứu đám đệ t.ử bị giam giữ gần như là nhiệm vụ bất khả thi.
Cơ mà đám dân địa phương này, không biết nên gọi là ngu ngốc hay là độc ác nữa.
Những người sáng mắt đều có thể nhận ra, đám quỷ tu này đang tàn sát tiên sư.
Vậy mà bọn họ vẫn cam tâm tình nguyện làm đồng lõa, Hắc Nha giáo làm loạn bao lâu nay, thế mà chẳng có mống nào trong số họ ra báo quan, lật tẩy tội ác của chúng?
Chẳng lẽ trong tư duy của bọn họ, mưu hại tiên sư cũng là một cách để bước vào con đường tu tiên?
Hay là họ đang đ.á.n.h cược, cược rằng mình khôn ngoan hơn người, không đến nỗi tự dâng tiền dâng mạng cho người ta l.ừ.a đ.ả.o.
Đáng tiếc thay, một khi nghi thức chuyển đổi hoàn tất, bọn họ đã tự bít đường lui của chính mình.
Lăng Miểu trong lòng ngũ vị tạp trần, viên đá giấu trong tay áo vô thanh vô tức v.út bay ra.
Tấm biển hiệu khắc ba chữ "Hắc Nha giáo" to tướng sau một tiếng "Rầm" chát chúa liền gãy làm đôi, rơi uỵch từ trên mái hiên xuống, vỡ vụn thành nhiều mảnh ngay trước mặt mấy người.
Lý Phổ giật thót tim, từng nếm trải tính khí thất thường của Đồng Mỗ, phản ứng đầu tiên của hắn là lo sợ mình lại nói hớ câu gì.
"Đồng Mỗ, thuộc hạ lại lỡ lời ở đâu sao?"
Hắn vừa khúm núm dò hỏi, vừa thầm kinh hãi trong bụng.
Thực lực của vị Đồng Mỗ này quả thật thâm sâu khó lường, hắn thậm chí còn chẳng cảm nhận được một tia d.a.o động quỷ khí nào, vậy mà ngài ấy chỉ khẽ vung tay đã đ.á.n.h rớt được tấm biển hiệu nặng trịch cỡ này.
Không hổ danh là Thống lĩnh!
Đoạn Vân Chu nhìn tấm biển vỡ nát dưới đất, lòng lạnh toát một nửa.
Hắn thầm mắng, tiểu sư muội à, dẫu biết sự thật này có tàn nhẫn đến mấy, nhưng muội cũng đâu thể tỏ thái độ rõ ràng thế ngay trước mặt kẻ thù, may mà đây là cổng lớn, muốn tẩu thoát cũng dễ dàng.
Hắn đảo mắt quan sát tứ phía, bắt đầu tính toán đường tháo chạy.
Kể từ lúc dẫn tiểu sư muội ra ngoài, cuộc sống của hắn trở nên kịch tính hơn hẳn, lúc nào cũng phải chực chờ lên kế hoạch ôm sư đệ sư muội chạy trốn.
Lăng Miểu lúc này lại rất điềm nhiên cất tiếng.
"Ban nãy hai tên quan sai kia nói không sai đâu, nói cho cùng vẫn là do cái tên có vấn đề, nên mới dễ bị người ta dòm ngó. Đổi tên khác đi."
Lý Phổ trút được tảng đá đè nặng trong lòng, cung kính đáp: "Mọi việc đều nghe theo sự sắp xếp của Đồng Mỗ."
Nửa canh giờ sau, Lý Phổ ngẩng đầu lên, đờ đẫn nhìn chằm chằm vào tấm biển hiệu mới tinh, không thốt nên lời.
"Trung tâm giao lưu kỹ thuật chăm sóc hậu sản cho lợn nái."
"..."
Lý Phổ: Cạn lời.
Mặc dù thân là cấp dưới, không được phép nghi ngờ quyết định của cấp trên, nhưng cái tên này cũng quá lố rồi chứ!!!
Lý Phổ hít sâu mấy hơi, cố gắng tẩy não bản thân.
Chắc hẳn Đồng Mỗ ở Tu chân giới đã lâu, không am hiểu thế sự nhân gian, đợi tiễn ngài ấy đi rồi, hắn sẽ đổi lại tên cũ vậy.
Lăng Miểu vẻ mặt mãn nguyện ngước nhìn tấm biển hiệu mới.
"Nhìn cái tên này có phải thấy thân thiện hơn hẳn không? Như vậy mới thu hút được nhiều người chú ý, tương lai sẽ có thêm nhiều người gia nhập với chúng ta."
Lý Phổ: "... Đồng Mỗ anh minh!"
Không hiểu sao, hắn bỗng có ảo giác như một gã nhân viên quèn phải hầu hạ một bà sếp trung niên dở hơi.
Nghĩ ra được cái tên này, tuổi thật của Đồng Mỗ chắc ít cũng phải tám chục đổ lên rồi!
Trú Nhan Đan ở Tu chân giới lợi hại thật!
Nếu hắn có thể cống hiến hết mình cho Hắc Nha giáo... à không, Trung tâm giao lưu kỹ thuật chăm sóc hậu sản lợn nái, không biết Đồng Mỗ có hứng thú dắt hắn theo lên Tu chân giới luôn không!
