Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 160

Cập nhật lúc: 24/03/2026 01:05

Lúc này, mọi người đã đ.á.n.h tạt ra ngoài sân, kể từ khi Lý Phổ kích hoạt trận pháp cấm chế, bầu không khí trong sân vốn đã im ắng đến rợn người.

Tiếng xì hơi liên hoàn vang lên, trong không gian tĩnh mịch này, lại càng trở nên ch.ói tai vô cùng.

"..."

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cái tay nải, chỉ cảm thấy diễn biến câu chuyện tự nhiên lại bị bẻ lái sang một hướng vô cùng lố bịch.

Mặt chiếc tay nải bắt đầu phập phồng, dường như có thứ gì đó bên trong đang muốn chui ra.

Lăng Miểu chạy chậm tới, nhặt chiếc tay nải vẫn còn đang xì hơi lên ôm vào lòng.

"Xin lỗi, xin lỗi, là thú cưng của ta đang xì hơi, không cố ý làm hỏng bầu không khí đâu, mọi người cứ tiếp tục đi."

Các đệ t.ử thân truyền có mặt chứng kiến cảnh này, trong đầu không ít người trực tiếp bật ra suy nghĩ: Ồ, là của Lăng Miểu à, thế thì không sao rồi, mặc dù rất kỳ quặc, nhưng có vẻ cũng khá hợp lý.

Vượng Tài thò đầu ra từ trong tay nải, vừa thấy Lăng Miểu liền kêu "yô yô" mấy tiếng.

Vượng Tài: Đau bụng quá! Cái hạt châu kia vẫn chưa kịp tiêu hóa hết, hơi xót ruột!

Lăng Miểu: Nghe không hiểu! Đừng xì hơi nữa!

Mọi người lại chờ thêm một lúc, vẫn không thấy chuyện gì xảy ra.

Khuôn mặt vốn dĩ đang mang biểu cảm đại nghĩa lẫm liệt của Lý Phổ, theo thời gian trôi qua từng giây từng phút, dần dần chuyển sang màu tím ngắt.

Khúc Phong Miên đứng thẳng người lên, không nhịn được buông lời mỉa mai.

"Cái bảo bối tối thượng của Hắc Nha Giáo các ngươi... hay là cứ giữ lại mà dùng đi."

Nàng ta cố gắng kìm nén khóe môi đang muốn nhếch lên điên cuồng.

"Đồ dởm thật sự."

"..."

Lý Phổ tức điên, cả cơ thể cũng bắt đầu run lẩy bẩy, hắn bối rối và với vẻ mặt điên dại, lại lặp lại một lần nữa các động tác thủ ấn.

Một lúc lâu sau, vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra.

Lăng Miểu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ủ rũ của Vượng Tài, cuối cùng cũng lờ mờ nhận ra nó cứ xì hơi liên tục, chắc hẳn là do Lý Phổ kích hoạt cấm chế gây nổ Cửu U Châu.

"Cái đó..."

Vì muốn bảo vệ sức khỏe cho Vượng Tài, Lăng Miểu giơ tay lên tiếng.

"Nếu như ngươi đang cố gắng kích nổ Cửu U Châu, thì xin lỗi nhé, cái thứ đó, ta đã moi ra cho thú cưng của ta ăn mất rồi."

Nàng bày ra vẻ mặt vô cùng chân thành và đầy tính xây dựng.

"Ngươi có thể làm ơn, đừng khởi động trận pháp liên tục nữa được không, Vượng Tài nhà ta nó bị khó tiêu."

Nghe Lăng Miểu nói xong, Lý Phổ ngây người ra một lúc. Hắn trừng mắt nhìn nàng hồi lâu mới hiểu ra ý tứ trong lời nói ấy.

Ngay sau đó, sắc mặt hắn từ từ tái nhợt rồi chuyển sang xanh lét.

Con ranh này, vậy mà lại dám đem Cửu U Châu của bọn hắn đi cho sủng vật ăn? Chuyện này xảy ra từ khi nào!? Sao nàng ta lại dám!?

Lý Phổ chợt nhận ra, từng có khoảng thời gian con ranh này cứ đòi một phòng riêng, thậm chí còn đuổi hết mọi người xung quanh đi.

Chắc chắn là lúc đó!

Đáng tiếc, bây giờ dù có nhận ra thì mọi chuyện cũng đã rồi.

Lý Phổ uể oải buông thõng hai tay: "Ta hận..."

Các thân truyền có mặt tại đó: "Thật là quá đáng... quá đáng..."

Dù nguy cơ đã được giải quyết một cách thuận lợi, nhưng cái cách giải quyết này lại quá mức khó tin.

Thật sự, sao mỗi lần Lăng Miểu xuất hiện, mọi chuyện lại trở nên hoang đường đến vậy.

Nhưng than vãn thì cứ than vãn, khi thấy nguy cơ đã được giải trừ, các thân truyền đều không chút chần chừ, lập tức xông lên đối phó với lũ quỷ tu kia.

Đám quỷ tu ấy, mất đi sự trợ giúp của người dân địa phương, tu vi vốn dĩ cũng chẳng bằng ai. Sự chênh lệch thực lực quá lớn, bọn chúng căn bản không có cửa phản kháng.

Trước khi c.h.ế.t, Lý Phổ vẫn còn ném ánh mắt oán độc về phía Lăng Miểu.

"Hehe, vừa l.ừ.a đ.ả.o vừa ăn cắp, đám thân truyền các ngươi thật sự quá bẩn thỉu!"

Các thân truyền: !?

Sao tự nhiên lại bị lên mặt đạo đức vậy?

Lăng Miểu l.ừ.a đ.ả.o, ăn cắp thì cớ gì lại c.h.ử.i cả bọn họ?

Hành động của một cá nhân, tại sao lại đổ lỗi cho cả tập thể!?

Đám người Nguyệt Hoa Tông: Nhìn thấy cảnh tượng này, thấy những uất ức mà mình phải chịu trước đây, bỗng nhiên thấy lòng nhẹ nhõm hẳn.

Quả nhiên, đồ tốt thì phải chia sẻ cho mọi người cùng thưởng thức.

Giải quyết xong lũ quỷ tu, nhiệm vụ lần này cũng coi như khép lại. Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ riêng Hạc Hành của Dần Vũ Tông, với sắc mặt u ám, bước đến trước mặt Lăng Miểu.

"Tiểu sư muội của Nguyệt Hoa Tông, đối với hành động giẫm đạp ta trên mặt đất ở tế đàn vừa rồi, ngươi không có lời nào để giải thích sao?"

Lăng Miểu chớp chớp mắt, bày ra vẻ mặt ngoan ngoãn.

"Xin lỗi, lúc đó tình thế cấp bách, ta không cố ý đâu."

Hạc Hành vẫn giữ thái độ khó chịu, "Không cố ý? Ta thấy lúc đó ngươi giẫm rất hăng hái mà!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 160: Chương 160 | MonkeyD