Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 166
Cập nhật lúc: 24/03/2026 01:05
Lão quay sang Đoạn Vân Chu: "Vân Chu, là con đã dẫn dắt các đệ t.ử Nguyệt Hoa tông giải cứu các vị thân truyền khác sao?"
Thực ra, nếu bình tâm xem xét kỹ hiện trường, mọi chuyện đã quá rõ ràng.
Đệ t.ử của ba tông phái kia đều mặc đồng phục thân truyền chỉnh tề, riêng mấy người bên Nguyệt Hoa tông lại ăn vận hệt như quỷ tu. Nhìn lướt qua cũng thừa biết họ đã cải trang thành quỷ tu để trà trộn vào cứu người.
Mà đã là Nguyệt Hoa tông ra tay, thì chắc mẩm người đứng ra chỉ huy phải là đại sư huynh của họ rồi.
"Dạ không phải."
Đoạn Vân Chu lắc đầu, "Toàn bộ kế hoạch giải cứu đều do tiểu sư muội của con vạch ra cả đấy ạ."
Hắn làm sao mà nghĩ ra được cái phương án giải cứu vừa thâm hiểm vừa liều lĩnh đến vậy chứ. Mấy thứ kỳ quái đó xin đừng gán ghép cho hắn.
Có điều.
Đoạn Vân Chu nở nụ cười nửa miệng, ánh mắt lướt qua Lăng Vũ.
"Thành thực mà nói, nếu không phải do tấm Trấn Linh Phù của ai đó vô tình phát nổ, phá vỡ kết giới của nhị sư đệ con, thì cuộc giải cứu của chúng con đã diễn ra suôn sẻ hơn nhiều, và hậu quả cũng không đến mức t.h.ả.m khốc như hiện tại."
Hắn thực sự cảm thấy chướng mắt trước hành động giậu đổ bìm leo, vô cớ hãm hại tiểu sư muội của mình từ phía Lăng Vũ.
Sắc mặt Lăng Vũ tái nhợt. Nàng ta cứ ngỡ chuyện này đã chìm xuồng, nào ngờ Đoạn Vân Chu lại lôi nó ra ánh sáng một lần nữa.
Đám người Nguyệt Hoa tông này, sao cứ thích đối đầu với nàng ta thế nhỉ.
Trình Cẩm Thư mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn chọn cách im lặng. Dù sao thì những ai tinh ý có mặt lúc đó đều dễ dàng nhận ra, lỗi lầm quả thực thuộc về phía bọn họ.
Chuyện này mà làm lớn chuyện đến tai Thiên Cơ Cảnh thì càng mất mặt hơn.
Đúng lúc này, viên chấp sự của Thiên Cơ Cảnh phụ trách việc lục soát phủ đệ đã dẫn theo một số tu sĩ được giải cứu bước tới. Trong số họ, có người là đệ t.ử tông môn, cũng có người là tán tu.
Tất cả đều là những con mồi bị hắc quạ giáo bắt giữ để chuẩn bị cho buổi hiến tế.
Sau khi pháp khí bị Lăng Miểu phá hủy, những người dân canh giữ họ cũng đột t.ử. Bọn họ tự mình cởi trói rồi bò ra ngoài, và may mắn được người của Thiên Cơ Cảnh tìm thấy.
Từ trưởng lão tra hỏi họ vài câu, và lời khai của họ đã khẳng định thêm việc những người dân địa phương kia hoàn toàn tự nguyện bị quỷ tu thao túng, trở thành đồng lõa sát hại các tiên sư, tiên t.ử. Bọn họ c·hết cũng không oan uổng gì.
Từ trưởng lão gật gù, hướng sự chú ý về phía các thân truyền đang có mặt.
"Đã như vậy, nếu ta chọn Lăng Miểu là đệ t.ử có cống hiến lớn nhất trong nhiệm vụ lần này, các ngươi có ai ý kiến gì không?"
Cả đám đông im phăng phắc, không một ai phản đối.
Từ trưởng lão: Lạ thật, bình thường cứ đụng đến vấn đề phân chia phần thưởng, dù là đệ t.ử thân truyền thì cũng phải cãi nhau ỏm tỏi, tranh công giành thưởng cho bằng được. Sao lần này lại đồng lòng nhất trí thế nhỉ?
Đám thân truyền: Biết làm sao được, rõ ràng chỉ có mình nàng ta là cân team từ đầu đến cuối mà.
Từ trưởng lão nhún vai: Thôi kệ, lão cũng ghét phải đôi co xem ai được hưởng phần nhiều hơn. Đám trẻ này đồng tình với nhau thế này cũng là chuyện tốt.
Lão rút từ trong ống tay áo ra một tấm lệnh bài, trao tận tay cho Lăng Miểu.
"Đây là lệnh bài của Thiên Cơ Cảnh. Khi trở về, con có thể mang nó đến Tàng Bảo Các của Thiên Cơ Cảnh, chọn cho mình một món bảo vật bất kỳ. Đây là phần thưởng xứng đáng cho những cống hiến xuất sắc của con trong nhiệm vụ lần này."
"Ngoài ra."
Lão quay sang một vị trưởng lão đứng phía sau. Vị trưởng lão nọ lấy ra một chiếc túi, bên trong chứa hàng chục lọ Hồi Linh Đan.
"Các con đã vất vả tiêu diệt quỷ tu rồi. Việc tu luyện ở chốn nhân gian vốn dĩ gặp nhiều khó khăn, mà các con vẫn còn nhiệm vụ phía trước. Hãy cầm lấy những lọ Hồi Linh Đan này đi."
Nhìn số lượng lọ đan d.ư.ợ.c, có vẻ như mỗi thân truyền sẽ được nhận một lọ nhỏ.
Còn những người vừa được giải cứu thì dĩ nhiên là tay trắng, vì họ đâu có tham gia vào trận chiến cuối cùng.
Những tu sĩ kia cũng tự biết thân biết phận, giữ được cái mạng nhỏ này đã là phúc đức ba đời rồi.
Dù linh khí của họ cũng hao tổn không ít, nhưng lúc này họ hoàn toàn không có tư cách để đưa ra bất kỳ ý kiến nào.
Xét cho cùng, ngoài việc bị tóm gọn, họ chẳng làm nên trò trống gì. Mà phần thưởng của Thiên Cơ Cảnh luôn được phân chia dựa trên mức độ đóng góp cá nhân trong từng nhiệm vụ.
Lăng Miểu giơ cao tay, dõng dạc nói: "Thưa trưởng lão! Phần Hồi Linh Đan của con có thể quy đổi thành tiền mặt được không ạ?"
Nàng đang nai lưng ra cày cuốc kiếm tiền, mong mỏi một ngày sớm sắm được cái lò luyện đan xịn xò.
Trước đây nàng có lượn lờ dò giá, thấy cái lò luyện đan loại tốt giá chát muốn rớt nước mắt. Chưa bao giờ nàng thấy mình nghèo kiết xác đến thế này.
