Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 202
Cập nhật lúc: 25/03/2026 04:00
Mục tiêu của chúng, dường như hoàn toàn không phải là giành chiến thắng.
Mà giống như là...
Đang tiêu hao sinh lực?
Lăng Miểu nheo mắt lại, rồi dần dần mở to ra.
Quả không hổ danh là đại yêu cấp năm, thế mà lại có chỉ số thông minh cao đến vậy, thật sự có chút đáng sợ.
Lại một đợt yêu thú nữa ập tới, Lâm Hạ cuối cùng cũng có chút không chống cự nổi.
Đợi đến khi đ.á.n.h lui đợt yêu thú này, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng lia lên cây, nhìn chằm chằm tiểu nha đầu đã đứng dậy, cúi xuống theo dõi tình hình chiến sự bên phía hắn.
"Lăng Miểu, tuy nói mục tiêu của chúng là ta, nhưng ngươi cũng không cần phải cứ ngồi im trên cây nhìn ta bị ăn đòn thế chứ? Không thể xuống giúp ta một tay sao?"
Hắn đã từng chứng kiến sức chiến đấu của Lăng Miểu trong bí cảnh Song Sinh. Nàng rất mạnh, hoàn toàn có khả năng cùng hắn sát cánh chiến đấu mà.
Lăng Miểu lúc này đã khôi phục lại vẻ mặt thảnh thơi nhàn nhã.
Nàng chẳng muốn nhúng tay vào chút nào.
"Đừng cuống, thiếu gia. Ta có linh cảm, chỉ cần cố thêm một lần nữa, con đại yêu kia sẽ xuất hiện."
Lâm Hạ nhíu mày, "Ngươi nói là nó đến thì nó sẽ đến à?"
Lăng Miểu tự tin khẳng định, "Yên tâm, ta nói là nó đến, ta lấy cái đầu trên cổ sư tôn ta ra thề luôn!"
Lâm Hạ: "..."
Chơi lớn vậy sao?
Bên kia.
"Hắt xì!"
Thương Ngô hắt xì một cái.
Người đàn ông đang ngồi đối diện ông, tay định hạ cờ bỗng khựng lại, ngước mắt lên nhìn ông với vẻ đầy hứng thú.
"Sống ngần ấy năm rồi, sao càng sống càng đi lùi thế này?"
Người đàn ông đó nhìn có vẻ tráng kiện hơn Thương Ngô một chút. Ngũ quan cân đối mang nét anh khí, mi nhãn toát lên vẻ oai phong lẫm liệt.
Trước lời chế nhạo của đối phương, Thương Ngô chẳng mấy bận tâm, chỉ mỉm cười nhẹ.
"Đừng nói nữa, dạo này mới nhận một tiểu đồ đệ tính tình nhảy nhót lung tung, làm cảm xúc của ta cứ lên xuống thất thường mãi."
Hai người hiện đang ngồi đối diện nhau bên trong một bát giác đình cất bên sườn núi. Cả hai đều có dáng người cao ráo, tiêu sái, khuôn mặt tuấn tú xuất trần. Khung cảnh hai người đang đ.á.n.h cờ hệt như một bức tranh thủy mặc hữu tình.
Vượng Tài ăn no tinh thạch, giờ đang nằm khoanh tròn bên cạnh Thương Ngô ngủ say sưa.
"Ồ?"
Người kia hạ cờ, ngay sau đó lại bốc một quân cờ khác lên, vừa dùng hai ngón tay miết nhẹ, vừa tập trung tinh thần dán mắt vào bàn cờ.
Thương Ngô lại không vội vàng hạ cờ. Ông khẽ nhướng mày, nhìn chằm chằm nam nhân đối diện.
"Lần này vẫn không định ra ngoài sao?"
"Không."
Giọng nói của người kia nhạt nhòa, nhưng không mang theo chút thương lượng nào.
Hắn ta liếc mắt về một hướng. Nơi ngọn núi xa xa mà hai người đang ngồi, lộ ra một đỉnh tháp nhọn.
Qua bao năm tháng bị thời gian bào mòn, vẻ ngoài của ngọn tháp nhọn ấy đã không còn nhìn rõ được màu sắc nguyên bản, nhưng lờ mờ qua những đường vân loang lổ vẫn có thể hình dung ra được sự huy hoàng tráng lệ của nó thuở trước.
"Ta phải ở đây canh giữ nó mà."
Nghe vậy, Thương Ngô cũng đưa mắt nhìn về phía ngọn tháp nhọn kia với ánh mắt phức tạp.
Sau đó, ông không nhắc đến chủ đề này nữa, sự chú ý lại dồn về bàn cờ.
"Đúng rồi."
Người kia lại hạ thêm một quân cờ, đột nhiên ngẩng đầu lên như nhớ ra điều gì.
"Linh khí trong bí cảnh suy thoái ngày càng nghiêm trọng. Ta đoán chừng huyễn cảnh bây giờ sẽ khó phá hơn trước kia rất nhiều. Tiểu đồ đệ của ngươi, ổn chứ?"
Thương Ngô: "Không sao, ta đã dặn dò Vân Chu và Huyền Tứ chiếu cố con bé rồi."
Cúc truyền âm của ông hiện tại vẫn chưa có động tĩnh gì, chắc hẳn tiểu nha đầu kia vẫn chưa thể phá vỡ huyễn cảnh thoát ra ngoài.
Chờ thêm hai ngày nữa, nếu nàng vẫn chưa trốn thoát được, ông đi cứu cũng chưa muộn.
Bên kia.
Đối với những lời phát ra từ miệng Lăng Miểu.
Lâm Hạ một chữ cũng không muốn tin.
Nhưng bầy yêu thú kia nhoáng cái đã ập đến trước mặt, hắn chẳng có thời gian đôi co thêm nữa, lập tức ngưng tụ kết giới phòng ngự rồi lao vào chiến đấu.
Trên cây, Lăng Miểu nhìn Giang Mộc Dao.
"Giang tiểu thư, ta nghĩ bọn yêu thú kia đang muốn đ.á.n.h một trận tiêu hao sinh lực."
Giang Mộc Dao thu hồi ánh mắt đang đặt trên người Lâm Hạ, quay sang nhìn Lăng Miểu, "Hả? Sao ngươi lại nói vậy?"
Lăng Miểu: "Tám chín phần mười con đại yêu kia muốn chờ thiếu gia cạn kiệt linh lực rồi mới đến kết liễu. Cứ để thiếu gia đ.á.n.h tiếp thế này không phải là cách, chỉ trúng kế con đại yêu đó thôi."
Giang Mộc Dao sững người, "Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?"
Dưới gốc cây, một con Hắc Viêm Hổ (Hổ lửa đen) hung hãn lao tới, đ.â.m sầm vào bức tường mỏng màu vàng nhạt trước mặt Lâm Hạ. Kết giới rung lên bần bật. Ngón tay Lâm Hạ khẽ run, lui lại nửa bước, liền tung bùa chú đ.á.n.h bật con Hắc Viêm Hổ ra.
